Almost Forever

Chương 4: Chương 4




Khi Claire bước vào văn phòng, cô thấy ngay Sam lại ở đó cả đêm. Những ngăn kéo đựng hồ sơ để mở, các bóng đèn đều sáng và một tách cà phê cũ cháy sém trên tấm lót vàng xỉn của máy pha cà phê. Nhăn mũi lại, cô đổ tách cà phê cũ đi và làm một tách mới, rồi bắt đầu dọn dẹp văn phòng. Cửa văn phòng Sam đóng, nhưng cô biết ông đang ngả lưng trên ghế sofa hoặc gục xuống bàn. Ông đã từng nhiều đêm ở văn phòng khi bận bịu nghiên cứu một hợp kim mới. Niềm vui sướng của ông gửi vào việc chế tạo những kim loại mới, không phải những việc thường nhật điều hành doanh nghiệp mà ông dựng nên. Vì những lẽ đó, ông là một doanh nhân kín đáo, khôn ngoan, và không điều gì thoát khỏi sự chú ý của ông lâu.

Khi cà phê pha xong, cô rót một tách mang tới văn phòng Sam. Ông đang ngủ trên bàn, đầu ông gục trên cánh tay gấp lại. Tập giấy nháp dày đặc những con số và các ký hiệu hoá học đặt bên cạnh và năm cốc nhựa cà phê uống dở nguội ngắt rải rác quanh bàn. Claire đặt cốc cà phê nóng trên bàn và bước ngang phòng tới cửa sổ vén rèm ra, căn phòng tràn ngập ánh sáng. "Sam, dậy thôi. Gần tám giờ rồi".

Ông tỉnh ngay, ngáp dài và động đậy khi nghe giọng cô. Ngồi dậy, ông lại ngáp và chà xát khắp mặt, nhìn cốc cà phê mới với sự đánh giá cao và làm một ngụm hết nửa cốc. "Cô nói mấy giờ rồi nhỉ?"

"Tám giờ"

"Tôi đã ngủ gần năm tiếng rồi. Không tệ". Ngủ năm tiếng thực là quá nhiều đối với ông. Ông thường ngủ ít hơn. Sam là một người khó hiểu, nhưng cô quý và trung thành tuyệt đối với ông. Ông có mái tóc thưa màu xám, mặt hằn những nếp nhăn nói lên một cuộc sống nhiều lúc khắc nghiệt trong suốt 52 năm qua, làm cô ngờ là ông đã có một quá khứ vui vẻ, nhưng ông không bao giờ nói về nó. Cô biết ông rất ít, rằng vợ ông đã chết 10 năm trước và ông vẫn thương tiếc bà, không có ý định tái hôn nữa. Ảnh bà vẫn đặt trên bàn làm việc của ông và Claire đã thấy Sam nhìn bức ảnh với vẻ đau đớn và khao khát tới mức cô phải quay mặt đi.

"Ông đang nghiên cứu một hợp chất mới à?" cô hỏi, gật đầu về phía tập giấy nháp.

"Tôi muốn làm hợp kim mới bền vững hơn, nhưng đến nay tất cả những gì tôi làm được là làm cho nó trở nên dễ gãy. Tôi cũng chưa tìm ra sự kết hợp đúng mà không làm nó nặng hơn" (I haven't hit on the right combination yet without making it heavier, too).

Thách thức là chế tạo một kim loại vừa bền vừa nhẹ, kim loại càng nặng thì càng đòi hỏi nhiều năng lượng để di chuyển. Những ứng dụng thực tiễn của hợp kim cải tiến này có tác dụng sâu rộng hơn chỉ là làm một loại rầm hình chữ I bền vững dùng trong xây dựng (The advanced metal alloys had practical applications more far-reaching than simply making a long-lasting I-beam for construction). Hợp kim phức tạp đó từng được sử dụng trong vũ trụ và mở ra cơ hội mới trong du lịch đường bộ. Sau khi hợp kim đã được chế tạo thì cách thức sản xuất đã được phát hiện đủ rẻ để ngành kinh doanh sử dụng được. Lần đầu tiên Claire bắt tay vào công việc, nó dường như chỉ là một việc thông thường như ở bất kỳ nhà máy thép nào, nhưng cô nhanh chóng thấy được sai lầm của mình. An ninh rất nghiêm ngặt và nghiên cứu thì cực kỳ hấp dẫn.

Cô yêu công việc của mình, và sáng hôm ấy cô đặc biệt biết ơn vì điều này, bởi nó làm đầu óc cô không nghĩ đến Max nữa và cho cô chút không gian để thở. Anh đã choán hết cả thời gian và suy nghĩ của cô từ khi cô gặp anh lần đầu vào tối thứ sáu đó, tràn ngập trong cô với sự tinh tế ngọt ngào và sự hài hước tinh quái, anh chen vào cuộc đời cô quá gọn ghẽ và chắc chắn, thậm chí trong giấc ngủ cô cũng không thể thoát khỏi anh. Đêm trước, Claire ngủ không ngon giấc, cô tỉnh dậy chỉ để nhắc đi nhắc lại mình rằng cô không yêu anh, không thể yêu anh, nhưng rồi đầu óc bội bạc của cô lập tức dựng lại hình ảnh anh ngay trong suy nghĩ và thể xác cô phản ứng hoang dại, dần ấm lên và nặng trĩu, khiến cô phát sợ. Yêu anh vừa bất cẩn vừa ngốc nghếch, đặc biệt là đối với người đàn bà quý trọng sự yên ổn trong cuộc sống như cô và không bao giờ lại muốn liều với vết thương lòng nữa. Thậm chí còn ngốc nghếch hơn bởi Max đã nói với cô ngay từ đầu là anh chỉ muốn là bạn. Thật xấu hổ làm sao nếu anh đoán được là cô chỉ như những người khác, mê mẩn anh như một đứa trẻ mới lớn. Tạm biệt tình bạn, tạm biệt Max.

Sam gọi cô vào văn phòng lúc cuối buổi sáng để viết mấy lá thư, nhưng ông chỉ đọc vài từ. Ngả ra ghế, ông chống tay lên mặt và săm soi nhìn cô qua chúng, mày cau lại. Claire ngồi im chờ đợi. Sam không khó chịu với cô. Ông đang chìm trong suy tư và chẳng còn thấy cô nữa. Cuối cùng ông ngổi thẳng lên và đứng dậy, rên rỉ một chút khi những cơ bắp cứng đờ phản kháng lại. "Những ngày như thế này lại nhắc tôi nhớ đến tuổi tác mình", ông lầu bầu, chà xát mạnh phần dưới lưng.

"Chính là ngủ trên bàn nhắc ông nhớ đến tuổi của mình", Claire chỉnh lại và ông lầm bầm đồng tình.

"Tôi nghe được vài tin đồn cuối tuần trước", ông nói, đi về phía cửa sổ nhìn xuống nóc phòng thí nghiệm". "Không có gì cụ thể, nhưng trong trường hợp này, có lẽ tôi tin chúng. Các nhà đầu tư nước ngoài có vẻ quan tâm đến việc mua lại cổ phiếu của chúng ta. Tôi không thích chuyện này. Tôi không thích một chút nào".

"Dành quyền kiểm soát công ty ta chăng?"

"Có lẽ vậy. Không hề có việc mua đi bán lại cổ phiếu của chúng ta, không hề tăng đột biến về cầu hay giá, nên tin đồn ấy có lẽ không có cơ sở. Tuy vậy, có vài chuyện nữa khiến tôi lo ngại. Một tin đồn khác đang lan truyền về hợp kim titan mới mà tôi hiện đang nghiên cứu". Những đường nét trên khuôn mặt ông căng thẳng lo âu.

Họ nhìn nhau trong im lặng, cả hai đều hiểu những điều không nói ra. Sam đã sáng chế một hợp kim ưu việt hơn những loại trước đó về độ bền và nhẹ mà họ hoàn toàn tin tưởng khả năng sử dụng nó sẽ được áp dụng rộng rãi, dù ông vẫn chưa hài lòng với tiến trình sản xuất. Kim loại này vẫn trong giai đoạn thử nghiệm và việc chế tạo được bảo đảm an ninh hết sức chặt chẽ. Mọi người trong phòng thí nghiệm biết chuyện này vì cần thiết, dù Sam là người duy nhất sở hữu mọi thông tin. Những người tham gia quá trình sản xuất cũng biết chuyện đó. Thông tin một khi rò rỉ sẽ không thể kiểm soát được nữa và sẽ nhanh chóng lan rộng.

"Chuyện này quá nhạy cảm", cuối cùng Claire nói. "Chính phủ liên bang không đời nào cho phép một công ty nước ngoài mua quyền tiếp cận với hợp kim này".

"Tôi luôn cố giữ sự độc lập", Sam đăm chiêu lại nhìn qua cửa sổ. "Nghiên cứu này nên được bảo mật, và tôi biết mọi thứ kèm theo, nhưng tôi quá vô kỷ luật để làm những chuyện hợp lý. Tôi nghĩ công ty ta quá nhỏ để lôi cuốn sự chú ý và tôi không muốn tranh cãi về quyền bảo mật thông tin của chính phủ. Đó là một sai lầm".

"Ông sẽ liên hệ với chính phủ?"

Ông xọc ngón tay vào mái tóc xám. "Chết tiệt, tôi ghét làm vậy. Tôi không muốn mọi chuyện lại xảy ra lúc này, làm tôi xao lãng. Có lẽ ..."

Sam đúng là một kẻ vô kỷ luật với thiên tài lạ thường và sự nôn nóng với những ranh giới và giới hạn. Claire nhìn ông thừa biết quyết định của ông là gì rồi. Ông sẽ đợi xem sao. Ông không để hợp kim đó rơi vào những bàn tay không phù hợp, mà ông tiếp tục tự mình nghiên cứu càng lâu càng tốt.

"Hiện giờ mọi nỗ lực dành quyền kiểm soát công ty ta chắc sẽ thất bại. Chúng ta có một số tài sản mà giá trị đã tăng vọt, nhưng chưa được định giá trong nhiều năm qua. Lời đề nghị đã không cân nhắc đến chuyện này" (An offer wouldn't take that into account -câu này chả hiểu j)

"Tôi sẽ đem chúng đi định giá lại", Claire nói, ghi chú lại điều này.

"Bảo họ làm nhanh đi. Tôi hy vọng nó đủ giữ cho ta an toàn. Tôi chỉ muốn có thời gian hoàn thành nghiên cứu trước khi cân nhắc kỹ chuyện này". Ông nhún đôi vai rộng, nhìn thật mệt mỏi. "Khi nghiên cứu còn tiếp tục thì mọi chuyện vẫn tốt đẹp, nhưng đôi lúc tôi biết chúng ta đã tiến tới gần một phát minh quan trọng. Chết tiệt, tôi ghét làm phức tạp mọi chuyện với những hành động ngu ngốc quan liêu."

"Tôi nghĩ chuyện này chả có gì là ngu ngốc cả, nhưng ông ghét vì ai đó bảo ông phải làm cái này cái kia, mấy vị quan liêu hoặc là không gì hết".

Ông quắc mắt nhìn cô giận dữ, một cái nhìn mà Claire đương đầu với sự điềm tĩnh hoàn toàn, và một lúc sau, cơn giận dịu dần nhường chỗ cho sự đồng tình gượng gạo. Đó là một trong những điều cô thích nhất ở Sam. Ông có khả năng thấy sự thật và chấp nhận nó, ngay cả khi đó là điều ông không thích. Những gì xảy ra trong cuộc đời đã giáng đòn vào ông, ông đã học được từ tất cả những chuyện ấy. Ông là một thiên tài, giam mình trong những giấc mơ sáng tạo, nhưng ông cũng là một "chiến binh" đường phố hay gây gổ và thận trọng. Sam chưa bao giờ là một nhà điều hành tám- tiếng- đồng- hồ -nơi- công -sở, khuy cài kín cổ; những quyết định bàn giấy và các quyết sách của công ty, dù nó hết sức quan trọng, vẫn không cuốn hút ông, và ông chỉ làm chúng vì bổn phận. Tham vọng của ông, cuộc đời của ông là trong phòng thí nghiệm.

Bất chấp sự xao lãng của buổi sáng bận rộn, Claire vẫn luôn biết thời gian đang trôi, đưa cô mỗi lúc một gần tới bữa trưa, khi cô lại được thấy Max. Cuối cùng đã đến lúc đi, cô chộp lấy ví và lao như tên bắn ra khỏi văn phòng. Da thịt cô như bốc cháy và tim đập thình thịch khi cô băng ngang phố. Cô hít vài hơi thở sâu cố gắng trấn tĩnh lại. Chẳng ăn thua gì. Đây chỉ là một cái hẹn ăn trưa đơn giản giữa bạn bè, không có gì hơn cả; cô không dám để xảy ra điều gì hơn nữa.

Max đứng dậy khi cô len lỏi xuyên qua mê trận các bàn ăn đông nghịt. Người cô nóng bừng vì bước vội và mắt anh giây lát rơi xuống miệng cô hơi hé ra bởi hơi thở gấp. Miệng cô rộng và mềm mại, các giác quan của anh tê điếng. Anh muốn nếm hương vị của cô, không chỉ giới hạn bản thân trong sự tao nhã trong sạch của nụ hôn vội cực kỳ không thoả mãn trên má và trán cô. Anh muốn lột bỏ hết quần áo và thưởng thức cô, cả người cô suốt từ đầu cho đến những ngón chân màu hồng, với sự khao khát mãnh liệt đe doạ xé nhỏ sự tự chủ của anh. Quỉ tha ma bắt cô đi, anh không thể xua đuổi cô ra khỏi tâm trí, nhưng anh không dám làm điều gì với cô. Cô quá bướng bỉnh và cô sẽ rút lui khỏi anh lần nữa, và anh sẽ không lấy được thông tin nào từ cô hết. Dù sao chăng nữa anh không có nhiều thời gian, anh cũng gặp trở ngại bởi không biết chính xác phải tìm kiếm điều gì, nhưng Anson chắc chắn là Bronson đã giấu tài sản, và linh cảm của Anson Edward chưa bao giờ sai lầm.

Rắc rối là khi anh nhìn cô, thật khó nhớ rằng công việc là lý do đầu tiên để anh đến Houston. Toàn bộ chuyện này bắt đầu để lại dư vị tồi tệ trong miệng anh. Thủ đoạn chiếm công ty là một chuyện, nhưng anh không khoái ý tưởng nó dính líu tới Claire hay sử dụng cô. Chỉ sự trung thành với Anson Edward buộc anh làm việc đặc biệt này và lần đầu tiên Max cảm thấy lòng trung thành dao động. Anh không muốn lãng phí thời gian tìm kiếm thông tin; anh muốn ôm ấp Claire trong cánh tay và ghì cô chặt đến mức không bao giờ còn khoảng cách giữa họ nữa. Khao khát mãnh liệt thắt lại bên trong anh khi cuối cùng cô cũng đi tới bàn và anh đứng dậy đón cô. Nhưng anh đã rèn luyện để nét mặt chỉ bộc lộ sự thân thiện bình thường, nhẹ nhàng mà dường như cô thích hơn.

"Buổi sáng bận rộn hả?" anh hỏi, cúi xuống hôn vào má cô trước khi mời cô ngồi. Cử chỉ của anh mềm mại và tự nhiên. Anh chắc đã hôn mọi phụ nữ anh gặp, Claire đau đớn tự nhủ, nhưng điều đó không ngăn được sự ấm áp lan khắp người cô.

"Đúng là ngày thứ hai điển hình. Tất cả đều trong trật tự hoàn hảo khi tôi rời công sở tối thứ sáu, nhưng qua mấy ngày cuối tuần vì lý do nào đó nó lại biến thành hỗn độn".

Người bồi bàn xuất hiện với tờ thực đơn, và họ yên lặng lúc chọn món ăn. Họ gọi món rồi Max hướng sự chú ý trở lại cô. "Tôi đã chuyển vào căn hộ sáng nay rồi".

"Nhanh quá nhỉ!"

"Tôi phải chuyển hết quần áo của tôi tới đây", Max chỉ rõ, cười thích thú. "Tôi đã làm kho chứa và mua thêm mấy tấm ga và khăn tắm mới..."

Người bồi bàn mang cà phê tới, trượt cái cốc và đĩa trước mặt họ với sự thành thục. Nhà hàng Riley nổi tiếng vì phục vụ nhanh và hôm nay người bồi bàn còn nhanh hơn thường lệ. Vài lần họ thử bắt đầu cuộc trò chuyện, nhưng mỗi lúc lại bị cắt ngang bởi tách cà phê hay cốc nước được rót thêm. Nhà hàng đông nghịt và ồn ào, tiếng lách cách huyên náo của đĩa, cốc liên miên không dứt, buộc họ phải cất cao giọng và cố lắng nghe.

"Claire! Anh Benedict! Thật vui khi bất ngờ gặp cả hai người ở đây".

Max lịch thiệp đứng dậy, và Claire quay sang nhìn người vừa nói với họ. Người phụ nữ da ngăm ngăm xinh xắn đang tươi cười với họ là Leigh Adkinson, thành viên của giới trung lưu Houston mà Claire đã từng tham gia khi cô còn là bà Halsey. Leigh là người vui vẻ và không ác tâm, họ đã thân hơn bạn bè bình thường và sau vụ ly hôn của Claire, cô hầu như mất liên lạc hoàn toàn với tất cả bạn bè cũ. Cô có thể đếm trên một bàn tay số lần nói chuyện với Leigh trong những năm sau khi ly dị, nhưng giờ Leigh đang ở đây, cười với cô cứ như họ là những người bạn thân thiết nhất. Làm sao Leigh lại biết Max nhỉ, cô tự hỏi.

"Anh còn nhớ tôi không, anh Benedict? Chúng ta gặp nhau tại bữa tiệc của Virginia tối thứ sáu", Leigh liến láu.

"Tất nhiên là nhớ chứ. Sao cô không tham gia cùng chúng tôi nhỉ?" Anh chỉ chiếc ghế trống, nhưng Leigh lắc đầu.

"Cảm ơn, nhưng tôi phải đi rồi. Tôi biết đây chỉ là lời mời thiếu sót, nhưng tôi muốn mời các bạn tới dự bữa tiệc do tôi tổ chức vào tối thứ bảy. Thực ra, bắt đầu là một bữa tiệc tối tại nhà. Sau đó chúng ta sẽ tới Wiltshite Hotel khiêu vũ. Tony đang đá bay khả năng ứng cử vào chức thống đốc. Làm ơn hãy nói các bạn sẽ tới, cả hai bạn nhé. Tôi thấy ở bữa tiệc của Virginia các bạn nhảy cùng nhau thật tuyệt!"

Max liếc Claire, lông mày anh nhướng lên. "Claire?"

Cô chẳng biết nói gì. Leigh không hiểu vì sao lại nghĩ rằng họ là một cặp, nhưng không phải vì chuyện này. Có lẽ Max thích đưa người khác đến bữa tiệc đó hơn, nếu anh có chút nào muốn tham dự .

"Đó không phải là bữa tiệc quyên góp đâu", Leigh nói và cười. "Đó là một bữa tiệc dành cho bạn bè. Bạn đã trốn tránh quá lâu rồi, Claire ạ".

Claire rất ghét khi ai đó nói cứ như là cô đắm mình trong đau thương sâu sắc sau vụ ly hôn, đó không phải là chuyện đã diễn ra. Cô cứng người, rút lui khỏi họ, và câu từ chối bắt đầu chớm trên môi.

Max đặt tay lên tay cô, ngăn cô lại. "Cảm ơn, chúng tôi rất vui lòng tham dự bữa tiệc"

"Oh, hay quá. Chúng tôi sẽ có bữa tối sớm lúc bảy giờ. Claire biết chỗ chúng tôi rồi đấy. Hẹn gặp các bạn vào thứ bảy. Tạm biệt".

Max lại ngồi xuống và im lặng rơi xuống giữa họ trong giây lát . "Cô bực vì tôi đã chấp nhận lời mời thay mặt cả hai chúng ta à?" anh hỏi, buộc cô nhìn vào anh.

"Tôi hơi bối rối. Leigh cho rằng chúng ta là một cặp, và anh thì quá lịch sự để nói với cô ấy sự thật".

Lông mày anh cong lên và bỗng chốc người đàn ông lịch lãm uể oải biến mất, và thay vào đó là một người với đôi mắt lạnh lùng, gần như là tàn nhẫn. "Cô có thật sự nghĩ là tôi quan tâm việc phải lịch sự nếu tôi không muốn tham dự bữa tiệc hay không? Thỉnh thoảng tôi cũng có thể là một thằng con hoang khốn khiếp đấy".

Claire như bị thôi miên, nhìn chằm chằm vào đôi mắt ngọc lam và bất thình lình thấy một người khác, nhưng bất ngờ, sự tàn nhẫn tan đi và thay vào đó là sự kiểm soát điềm tĩnh quen thuộc, làm cô cảm thấy như đầu óc và mắt cô đang chơi xỏ cô.

"Sao cô không muốn đến bữa tiệc này vậy?" anh thăm dò.

"Tôi không còn thuộc về tầng lớp xã hội đó nữa".

'Cô sợ gặp lại chồng cũ à?"

"Chắc chắn là tôi không quan tâm tới việc giao du với anh ta lẫn vợ anh ta".

"Cô chẳng cần giao du với họ", Max khăng khăng, và Claire cảm thấy sự quả quyết sắt thép trong anh. "Nếu họ ở đó, đơn giản là lờ họ đi. Ngày nay thực tế là các vụ ly hôn đầy rẫy, không phải vì thế mà chia rẽ bạn bè và các mối quan hệ thành các bè phái đối đầu đâu".

"Tôi không gây chiến với Jeff", Claire phủ nhận. "Đó chẳng là vấn đề gì cả"

"Thế thì cái gì mới là vấn đề? Tôi thích đưa cô tới bữa tiệc đó và sau đấy khiêu vũ cùng cô. Tôi nghĩ chúng ta đã vui vẻ, phải thế không?'

"Tôi đã chiếm hết cả thời gian của anh..."

"Không, bạn mến" anh dịu dàng ngắt lời. "Tôi mới độc chiếm cô. Tôi thích ở cùng cô, cô không ngất xỉu trên áo khoác của tôi. Tôi thành thực thừa nhận là mình ích kỷ, nhưng tôi thoải mái khi ở cùng cô và tôi thích được thoải mái".

Claire nhượng bộ, biết rằng vì sự an toàn của cảm xúc riêng cô, cô nên càng tránh xa anh càng tốt, nhưng đơn giản là cô không thể. Cô muốn ở cùng anh, nhìn thấy anh, nói chuyện với anh, ngay cả khi chỉ như một người bạn, và nhu cầu âý mạnh mẽ đến mức không thể kìm chế được.

Sau bữa trưa, anh cùng cô đi dạo qua phố. Trong lúc họ ăn trưa, bầu trời nhanh chóng dồn đầy mây đen, hứa hẹn một trận mưa rào mùa xuân. Max liếc nhìn trời. "Tôi phải chạy mưa đây", anh nói. "Mấy giờ chúng ta sẽ ăn tối tối nay nhỉ?"

Claire quay lại nhìn anh chằm chằm vẻ không tin. "Bữa tối tối nay?. Ba tối liên tục à?"

"Trừ phi cô có kế hoạch khác. Tôi sẽ là đầu bếp. Sau mọi chuyên đây là bữa đầu tiên trong căn hộ mới. Cô không có kế hoạch khác chứ?"

"Không, chẳng có kế hoạch nào khác".

"Tuyệt. Cũng là một buổi tối hoàn toàn bình thường thôi, nên cô có thể thoải mái thư giãn. Tôi sẽ đón cô lúc sáu rưỡi nhé".

"Tôi sẽ lái xe", cô vội vàng nói. "Như vậy, anh sẽ không phải đi giữa lúc đang nấu dở".

Anh nhìn cô điềm tĩnh và tính toán. "Tôi nói sẽ đón cô. Cô không được lái xe về nhà một mình giữa đêm. Mẹ tôi sẽ tước quyền thừa kế nếu tôi để xảy ra một việc như vậy".

Claire lưỡng lự. Cô bắt đầu học được Max quả quyết thế nào để đạt được mọi thứ theo cách của anh. Một khi không hề khoan nhượng, tức là anh đã quyết định. Đằng sau điệu biếng nhác giả tạo là thép nguyên chất, lạnh lẽo và không thể phá vỡ. Cô đã thấy nó vài lần nhưng quá ngắn ngủi nên cô chưa bao giờ dám chắc về cái mà mình thấy, nhưng cô quá nhạy bén để biết được sức mạnh của người đàn ông này đằng sau hình ảnh đẹp đẽ của anh.

Max nâng cằm cô lên bằng mấy ngón tay, đưa sự quyến rũ vào cử động khi mắt anh lấp lánh nhìn cô. "Sáu rưỡi nhé?'.

Cô nhìn chiếc đồng hồ nơi cổ tay. Cô đã muộn giờ làm và không có thời gian tranh cãi về những chi tiết vớ vẩn như thế. "Thôi được. Tôi sẽ chuẩn bị sẵn sàng"

Anh là một chuyên gia trong việc làm theo cách của anh, cô nhận ra mười phút sau đó. Nếu sự quyến rũ không có tác dụng, anh sẽ sử dụng uy quyền lạnh lùng mà thường xuất hiện không có gì báo trước và cứ tiếp tục như vậy, nhưng thông thường chỉ sự quyến rũ là đủ. Anh có thường bị ai đó từ chối không nhỉ, nhất là phụ nữ? Chắc hẳn là trong thập kỷ này không có, Claire nghĩ một cách rầu rĩ. Ngay cả cảnh giác như cô về những chàng quyến rũ đẹp trai, cũng không thoát được sức hấp dẫn của anh.

Sau giờ làm cô đâm bổ về nhà, hoạt bát, sống động vì biết trước mọi việc. Cô tắm gội thật nhanh và bắt đầu sấy tóc thì điện thoại reo.

"Được rồi, kể hết mọi chuyện cho chị nghe đi", Martine kéo dài giọng khi Claire trả lời điện thoại. "Chị muốn nghe mọi chuyện về người đàn ông tuyệt đẹp này".

Nghĩ về điều này, Claire thừa nhận đây đúng là một phép mầu nhỏ khi Martine đã kìm chế sự tò mò của chị lâu đến vậy, thay vì gọi cho Claire ngay ở chỗ làm.

Claire dừng lại và một nếp hằn nhỏ kéo nhếch lông mày cô. Cô biết gì về Max nhỉ? Rằng anh có ba em gái và một anh, là người Anh và làm trong lĩnh vực bất dộng sản. Gia đình cô cũng biết những điều ấy, từ những câu trả lời khéo léo của anh ngày hôm trước. Cô biết rằng anh có một thị hiếu cao cấp, ăn mặc lịch lãm và có cách cư xử tuyệt vời. Ngoài ra cuộc sống của anh vẫn là một khoảng trắng đối với cô. Cô nhớ đã hỏi anh nhiều câu hỏi nhưng toàn chuyện lặt vặt nên cũng chẳng nhớ được câu trả lời của anh. Cô thậm chí còn không biết anh bao nhiêu tuổi.

"Anh ấy chỉ là bạn thôi", cuối cùng cô trả lời, bởi cô không biết nói gì thêm nữa.

"Và Mona Lisa chỉ là một bức tranh".

"Vâng, về bản chất là vậy. Chẳng có gì giữa chúng em ngoài tình bạn". Anh thậm chí chưa bao giờ hôn cô, trừ mấy nụ hôn nhẹ chẳng chút ham muốn nào trên má và trên trán, không phải anh không biết làm thế nào để bắt đầu chuyện đó. Đơn giản là anh không quan tâm.

"Um, nếu em nói vậy" Martine nói, lộ rõ vẻ hoài nghi . "Em còn gặp lại anh ấy không?"

Claire thở dài: "Có, em vẫn gặp anh ấy".

"Aha"

"Đừng có "aha" với em. Chúng em là bạn, không có chữ B hoa mà Hollywood sử dụng đầy ý nghĩa đâu. Chị đã thấy anh ấy, nên em chắc chị không khó hình dung anh ấy bị theo đuổi đến thế nào. Anh ấy mệt mỏi vì chuyện đó rồi, đó là tất cả, và anh ấy thoải mái khi ở bên em vì em không đeo đuổi anh ấy. Em không mong đợi một chuyện tình lãng mạn nóng bỏng đâu".

Ở đầu dây bên kia, Martine nhướng đôi lông mày tuyệt đẹp. Cô tin chắc là Claire không chờ một chuyện tình lãng mạn nóng bỏng, nhưng cô không tin dù chỉ một phút rằng Max Benedict đang gặp em gái cô chỉ vì anh ta "thoải mái" với cô. Ồ, anh ta có thể đã bị đeo bám, tốt thôi, và tất cả bản năng săn đuổi của người đàn ông sẽ nổi lên khi Claire nhìn xuyên qua anh ta cứ như anh ta không có tí ham muốn tình dục nào vậy. Martine biết khá nhiều về đàn ông, và chỉ một cái nhìn đã nói với cô rằng Max là một người đàn ông đúng nghĩa, một con thú săn mồi, khôn ngoan hơn bất kì ai khác và có bản năng tình dục cháy bỏng, cô tự hỏi sao Claire, người nhạy cảm khác thường đối với mọi người, lại không thấy điều này. Nhưng có lẽ Claire quá ngây thơ để nhận ra năng lực tiềm tàng về chuyện ấy. Dù cô đã cưới Jeff Halsey, vẫn luôn có một khoảng cách nhất định, một vẻ mơ màng ngăn cách cô với người khác.

"Nếu em chắc chắn..."

"Em chắc, hãy tin em".

Cuối cùng cô cũng kết thúc cuộc điện thoại với Martine và háo hức nhìn vào đồng hồ. Gần sáu giờ. Cô hấp tấp sấy khô tóc, nhưng không còn thời gian làm gì khác ngoại trừ buông xoã ra. Anh nói ăn mặc bình thường thôi, nên cô lấy chiếc quần vải thô màu be và chiếc áo len thụng xanh cổ khoét sâu và một chiếc khăn quàng. Thế có quá thường không nhỉ? Max luôn mặc thật đẹp, và anh có ý thức về vẻ trang trọng, lịch sự kiểu Anh. Cô liếc đồng hồ lần nữa tự nhủ mình không còn thời gian để thay đổi trang phục nữa. Cô vẫn còn phải trang điểm.

Khi cô đưa nhát lược cuối cùng trên tóc, chuông cửa reo. Chính xác sáu rưỡi. Cô nhấc túi xách và vội vàng tới mở cửa.

"Ah, cô luôn sẵn sàng như thường lệ", anh nói và sờ lên cổ áo len. "Cô cần áo choàng. Cơn mưa làm trời trở nên lạnh đấy".

Những hạt mưa nhỏ rắc trên chiếc áo khoác vải tuýt và mái tóc vàng của anh, khi anh dựa vào khung cửa chờ Claire lấy áo khoác. Lúc cô quay ra, anh choàng tay quanh vai cô trong một cử chỉ bè bạn.

"Tôi hy vọng cô đang đói. Tôi đã làm mọi việc xuất sắc hơn thường lệ, tôi phải nói là vậy". Nụ cười lôi cuốn cô chia sẻ tâm trạng phấn chấn của anh, và khi anh kéo cô dựa vào cơ thể cao lớn của mình lúc họ bách bộ, cô hài lòng tựa vào anh. Gần gũi với anh đến thế đúng là một khoái cảm đau đớn mà cô biết mình nên cưỡng lại, nhưng trong khoảnh khắc này, chỉ là cô không thể nhích ra. Cô cảm thấy sức nóng của cơ thể anh, sức mạnh của cánh tay đặt tự nhiên đến thế trên vai cô, ngửi mùi hương ấm áp, sạch sẽ của làn da anh. Mắt cô nhắm lại chốc lát trong nỗi khát khao trong sâu thẳm, rồi cô xua đuổi chúng. Giả vờ là cách cô cảm nhận như vậy, thậm chí chỉ trong khoảnh khắc, có thể dẫn tới chuyện gì đó cũng chả làm được gì hay ho; tất cả những gì nó mang tới cho cô là đau khổ. Cô định chỉ là bạn anh, và đó là những gì vòng tay quanh vai cô biểu lộ.

"Tôi hy vọng cô thích hải sản", anh nói khi họ bước vào căn hộ của anh. Tấm gương viền vàng trên chiếc bàn Nữ hoàng Anne phản chiếu mọi cử động khi anh đỡ chiếc áo choàng của cô và chùng vai tuột chiếc áo ra rồi treo lên chiếc tủ nhỏ trong sảnh. Bị chiếc gương cuốn hút, Claire nhìn hình anh phản chiếu trong đó, để ý sự duyên dáng trong mọi cử động ngay cả trong những việc nhỏ như vậy.

"Đây là Houston; Vịnh ngay ở cửa hậu nhà chúng ta. Sẽ là không yêu nước hay gì đó nếu không thích hải sản".

"Đặc biệt là tôm chăng?"

"Tôi đặc biệt thích tôm", cô liếm môi.

"Kể cả tôm Creole chứ?"

"Phải. Chúng ta có tôm Creole không nhỉ?"

"Có. Tôi lấy công thức nấu ở New Orleans, nên khá đáng tin".

"Tôi khó mà tưởng tượng được anh lại loay hoay trong bếp", cô nói, theo anh vào căn bếp nhỏ cực kỳ hiện đại, nơi mọi thiết bị đã được lắp đặt sẵn và ngay trong tầm tay anh. Một mùi thơm ngon lành toả đầy trong không gian.

"Tôi thường không vào bếp đâu nhưng tôi rất thích một vài món nào đó, và tôi học cách nấu chúng. Làm thế nào tôi có món tôm Creole khi tôi trở lại thăm Anh chứ? Điều chắc chắn là mẹ tôi không bao giờ nấu món đó. Rồi tôi học cách làm bánh pudding Yorkshire cũng vì lý do này, do lục địa khác biệt. Bàn ăn đã sắp sẵn, cô giúp tôi mang các món ăn ra đó nhé?"

Thật khó tin rằng anh đã chuyển vào căn hộ này chỉ trong sáng đó. Dường như anh đang ở nhà vậy, căn hộ không có dấu hiệu tháo dỡ đồ đạc nào cả . Mọi thứ đều trật tự ngăn nắp, cứ như tất cả đang đợi anh, và anh chỉ việc thong thả bước vào. Chiếc bàn được sắp đặt hoàn hảo, và khi họ ngồi xuống, Max mở nút chai rượu trắng và rót vào những chiếc ly. Rượu mát lạnh và trong suốt, đúng là thứ đồ uống cô thích cùng với tôm Creole sốt gia vị và gạo (wild rice- nghĩ mãi không ra từ gì hợp). Họ cùng thư giãn và Claire ăn và uống nhiều hơn thường lệ. Rượu làm hơi ấm tràn ngập khắp người cô, nhưng thật dễ chịu, và sau bữa tối cả hai tiếp tục nhấm nháp chai rượu trong lúc họ rửa sạch bát đĩa.

Max không nài cô cứ để bát đĩa đấy cho anh, và điều đó làm cô vui thích. Anh không phải là người chỉ loanh quanh xó nhà như vậy. Anh không thấy lý do nào cô không nên giúp anh. Hai người cùng hoạt động trong căn bếp hẹp đó thật khó và họ liên tục va vào nhau, nhưng đó là sự thân mật dễ chịu. Cơ thể anh sượt qua cô mang tới niềm thích thú thầm kín nên đôi lúc cô cố tình không tránh đường anh. Hành vi ấy vốn không phải là tính cách cô, bởi vì nó gần như sự ve vãn, và Claire thì chưa bao giờ là một kẻ tán tỉnh cả. Cô không giỏi trong chuyện này như Martine. Martine có thể cười, nháy mắt và bóng gió trêu chọc một chút, nhưng Claire không thoải mái với những trò chơi tình dục, ngay cả khi chúng không được coi là nghiêm trọng.

Rượu làm cô dễ chịu hơn cô tưởng. Ngay khi họ ngồi trong phòng khách, cô cảm thấy những cơ bắp bắt đầu mềm ra như bơ, cô thở dài uể oải, nhấp thêm một ngụm rượu vàng óng nữa và Max nhấc chiếc ly khỏi tay cô để lên bàn cà phê.

"Tôi nghĩ cô đã tới giới hạn rồi. Cô sắp ngủ gục bên tôi đấy".

"Không, mà tôi đang mệt lử",cô thú nhận, ngả đầu ra sau. "Thật là một ngày bận rộn, ngay cả là thứ hai đi nữa".

"Có gì bất thường à?" Anh ngồi bên cạnh cô, mí mắt anh sụp xuống.

"Anh có thể nói vậy. Sam-ông Bronson- ông chủ của tôi nghe tin đồn chúng tôi có khả năng là mục tiêu của một nỗ lực dành quyền kiểm soát công ty".

"Ồ" Mọi chú ý của anh tập trung vào cô, thân thể anh căng cứng bất chấp tư thế nghỉ ngơi thư giãn. "Sao ông ấy lại nghe được chuyện đó?".

"Sam có những nguồn tin đáng chú ý và bản năng đặc biệt. Điều làm ông phiền muộn nhất là khả năng một công ty nước ngoài đứng sau chuyện đó".

Mặt anh không biểu lộ gì khi anh vươn tới đằng sau cô và bắt đầu xoa bóp những cơ bắp ở cổ và vai cô, ngón tay anh làm cô khẽ ậm ừ thích thú. "Tại sao lại đặc biệt lo ngại chuyện đó?"

"Bởi vì Sam đang trong quá trình chế tạo một hợp kim có khả năng ứng dụng rộng rãi, đặc biệt là trong vũ trụ", cô thì thầm, rồi nghe những lời mình vừa nói vọng lại bên tai, và mắt cô mở bừng. "Tôi không tin được là tôi lại nói với anh chuyện đó", cô nói trong kinh hoàng.

"Suỵt, đừng lo. Nó sẽ không đi xa hơn nữa đâu", anh xoa dịu, tiếp tục mát xa. "Nếu việc sản xuất hợp kim này quan trọng với an ninh quốc gia như vậy, tại sao nó không được bảo mật? Điều đó sẽ bảo vệ ông ấy khỏi bị công ty nước ngoài mua lại".

"Sam là một người vô kỷ luật. Ông không thích những luật lệ và nguyên tắc hay sự giám sát khắt khe mà ông biết sẽ đến cùng sự can thiệp và bảo vệ của chính phủ. Ông ấy muốn hoàn thiện hợp kim đó trước, làm mọi nghiên cứu và thử nghiệm với nhịp độ của ông, dưới những nguyên tắc của chính ông. Tất nhiên, ông ấy sẽ liên hệ với chính phủ, nếu những tin đồn trở thành sự thật. Ông không để hợp kim đó ra nước ngoài đâu".

Spencer-Nyle đang mua cổ phiếu của Bronson Alloys, nhưng rất lặng lẽ với số lượng nhỏ. Anson vẫn chưa sẵn sàng hành động, nhưng nếu Bronson đã nghe thấy tin đồn là những những nhà đầu tư nước ngoài đang hậu thuẫn cho việc lén lút mua lại công ty, và tin tưởng chắc chắn chuyện đó, thì Spencer-Nyle có thể phải tham gia sớm hơn dự định của Anson. Nguy hiểm là giờ Bronson đã được cảnh báo về mọi biến động của cổ phiếu, và Claire khẳng định rằng Bronson đang tự mình tiến hành công việc hiệu quả nhất. Ông không chào đón việc Spencer-Nyle mua lại hơn bất cứ nhà đầu tư nước ngoài nào khác. Công ty này, dù là công ty cổ phần, vẫn là đứa con tinh thần của ông, và Sam Bronson là một chiến binh cứng rắn, gan lỳ. Max thầm ghi nhớ để gọi cho Anson sau khi tiễn Claire về .

Anh đặt Claire xuống, để cô nằm soãi dài úp bụng trên ghế. "Anh làm gì vậy?", cô hỏi, mắt cô mở to.

"Để xoa bóp lưng cô", anh nói, giọng trầm êm dịu. Anh dùng sức mạnh bàn tay để tìm những nơi co cứng bởi căng thẳng và im lặng rơi xuống giữa họ, trừ âm thanh hơi thở dài nhẹ nhàng của Claire. Max thấy mí mắt cô lại rũ xuống và một nụ cười kéo nhếch đôi môi như chạm khắc của anh. Cô thực sự sắp ngủ gục bên anh. Điều đó chưa bao giờ xảy ra với anh trước đây, ít nhất không sớm sủa như vậy trong tối này. Phụ nữ vẫn ngủ trong vòng tay anh, sau cuộc tình, nhưng Claire dường như hoàn toàn không nhận biết bản năng tình dục của anh. Ngay cả khi cơ thể họ chạm nhẹ nhau trong bếp lúc họ rửa bát đĩa, cô chẳng có dấu hiệu nào tỏ ra chú ý đến chuyện đó, cứ như cô không biết tình dục tồn tại vậy.

Anh nhìn xuống cô, mái tóc màu mật ong xoã tung trên chiếc ghế dài, môi cô mềm mại và thư giãn, đôi mắt nâu to mượt mà khép lại. Tay anh thật to tương phản với cái lưng thon thả, nếu anh đặt ngón cái trên xương sống của cô, những ngón tay anh vươn ra sẽ với tới bờ ngực cô. Anh có thể cảm thấy khung xương sườn mỏng manh bên dưới lớp vải len mềm mại và làn da lụa là của cô còn mềm mại hơn. Cô đang ngủ, bởi nhiều cách khác nhau. Anh muốn gọi cô dậy và mang cô tới giường, rồi đánh thức cô bằng dục tình. Anh muốn làm cho cô nhận biết anh, để cô không bao giờ nhìn anh với sự xa cách trong mắt khiến anh phát cáu. Nhưng chưa được. Chưa thể được. Anh không thể tận dụng cơ hội này để làm cô sợ chết khiếp đến khi anh tìm được mọi điều anh cần về việc mua lại cái công ty đáng nguyền rủa chết tiệt đó. Nhưng sau đó... sau đó anh sẽ hành động và Claire Westbrook sẽ thấy là một người đàn bà trên giường anh là thế nào.

Tay anh run rẩy khi nhìn xuống cô, và lần đầu tiên anh tự hỏi cô sẽ nói gì khi cô phát hiện con người thật của anh. Cô sẽ tức giận, tất nhiên là vậy. Anh không thể tưởng tượng cô không giận dữ, nhưng anh nghĩ mình có thể xử lý cơn giận ấy. Chính là suy nghĩ rằng cô có thể bị tổn thương làm anh lo lắng. Anh không muốn làm cô đau lòng theo bất cứ cách nào. Anh muốn ôm cô, ngủ với cô, yêu thương cô, chết tiệt. Anh không thể chịu được rằng anh sẽ mất sự tin cậy mà anh đã dần dần dành được từ cô, rằng cô không còn dành cho anh những nụ cười chậm rãi hay sự bầu bạn lặng lẽ nữa. Anh chưa gặp người đàn bà nào như Claire, không ai lại dịu dàng hay xa xôi như thế. Anh chẳng bao giờ biết cô đang nghĩ gì, giấc mơ nào diễn ra sau đôi mắt nâu sẫm ấy. Max nhạy bén khác thường ở chỗ liên quan tới phụ nữ. Chỉ có Claire lảng tránh anh và mọi nụ cười, mọi suy nghĩ cô dành cho anh như một kho báu, bởi nó cho phép anh tiến gần hơn tới người đàn bà bí hiểm đằng sau vẻ ngoài xa cách đó.

Sự dịu dàng yếu đuối tràn ngập trong anh khi ngắm nhìn cô. Cô thật kiệt sức. Nếu anh không thể mang cô tới giường mình, thì cô cần được ở trên giường của chính cô. Anh nhẹ nhàng đáng thức cô dậy, thú vị với cách cô chớp chớp đôi mắt nâu sẫm với anh trong bối rối. Sau đó cô nhận ra mình đang ở đâu và sắc hồng e thẹn lan trên má. "Tôi rất tiếc", cô xin lỗi, lồm cồm đứng dậy. "Tôi không định ngủ thiếp đi như vậy".

"Đừng lo về chuyện này. Cô mệt lử rồi. Bạn bè để làm gì chứ? Tôi đã để cô ngủ trên ghế, nhưng tôi nghĩ cô sẽ thoải mái hơn trên giường mình". Họ ra sảnh, và anh giữ áo choàng cho cô. Anh im lặng trên đường lái xe đưa cô về nhà, và Claire vẫn còn quá buồn ngủ để hứng thú với việc chuyện trò. Trời lại mưa, một cơn mưa phùn rả rích khiến đường ướt sũng, và cái lạnh làm cô rúc sâu hơn vào áo choàng.

Anh kiểm tra căn hộ trong lúc cô nhìn anh, biết rằng anh sẽ khoác vẻ kiêu ngạo, nếu cô gợi ý là anh không cần làm vậy. "Mai tôi sẽ gọi cho cô", anh nói, quay lại và nâng cằm cô trong tay.

"Vâng", cô nhẹ nhàng chấp thuận, cảm thấy cho đến lúc được gặp lại anh mỗi giờ như dài bằng một năm vậy. "Max?"

Anh nhướng mày với giọng do dự ở cô, chờ đợi.

"Điều tôi nói về hợp kim đó..."

"Tôi biết. Tôi hứa sẽ không nói một lời về nó. Tôi hiểu thông tin đó nhạy cảm đến thế nào". Anh cảm thấy an toàn với lời hứa này, khi anh không cần bàn thảo về hợp kim đó với bất kì ai nữa. Anson đã biết chuyện rồi. Vấn đề của họ giờ là khả năng có thể..., không, khả năng thực tế - một nhà đầu tư nước ngoài, gần như chắc chắn là đối địch, đang tiến hành dưới màn kịch nhằm chiếm công nghệ này thông qua việc dùng một công ty nội địa như tấm bình phong để mua lại công ty. Branson sẽ hành động nhanh để bảo vệ công ty ông khỏi mối đe doạ đó, đồng thời cũng bảo vệ nó khỏi những nỗ lực dành quyền kiểm soát khác.

Nhìn cô thật mềm mại và ngái ngủ không thể tin được và sự phòng thủ hạ xuống. Anh nâng cằm cô lên, cúi xuống hôn cô thật nhẹ, miệng anh áp vào miệng cô trước khi cô nhận ra anh không tặng một nụ hôn anh em khác trên má. Anh giữ cho sự tiếp xúc nhẹ nhàng và nhanh chóng, nhưng gần như ngay lập tức cô cứng người lại và thụt lùi khỏi anh, vẻ trống rỗng đáng nguyền rủa lại bao phủ khuôn mặt. Anh buông tay và đi khỏi cô, cứ như không để ý điều gì, nhưng một cơn giận dữ nguyên sơ cháy rực trong lòng. Quỉ tha ma bắt cô đi, ngày nào đó, sớm thôi, anh sẽ bắt cô nhìn nhận anh như một người đàn ông.

"Mai tôi sẽ gọi cho cô", anh lại nói. "Tôi phải điều tra vài chuyện vặt vãnh, nên tôi sẽ bận đến tận đầu giờ chiều, nhưng tôi sẽ gọi cho cô trước khi cô ra về". Không đợi cô đồng ý, anh bước ra khỏi phòng và đi xa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.