Alpha Này Cực Kì Thơm

Chương 20: Chương 20




《 Thiên Hạ Hưng Vong 》 là một bộ phim lịch sử kỳ ảo, tham khảo bối cảnh vào thời kỳ Chiến Quốc Xuân Thu, chủ yếu chia thành hai tuyến chính, một là đấu tranh giành quyền lực của đất nước, hai là cuộc chiến giữa con người và cương thi.

Sau khi Cừu Cẩn trở về thì lại đọc bộ tiểu thuyết thêm một lần nữa, tiêu chuẩn lớn, đủ kích thích, quay xe không ngừng, có quyền mưu cũng có kinh dị, dấu chấm cuối cùng đặt tại tình hình đất nước và nhân tính của con người.

Cốt truyện nguyên tác vốn dĩ đã đủ xuất sắc rồi, nếu như đoàn phim trong lúc quay có tìm hiểu một chút, rất có khả năng bộ phim sẽ trở thành một bọ phim cực kỳ xuất sắc.

Nghĩ đến đây, Cừu Cẩn cũng nhịn không được mà nóng lòng muốn thử.

Ba ngày sau, Lưu Vĩ lái xe tới chở cậu tới chỗ thử kính. Cừu Cẩn vừa mở cửa thì đã thấy Dương Trì vậy mà cũng ở đây.

“Sao anh lại tới đây?”

“Dù gì cũng là một nhân vật quan trọng như vậy.” Dương Trì cũng có chút căng thẳng, nhưng xấu hổ lại nhiều hơn, anh ta đến đây xem, để phòng ngừa sau khi Cừu Cẩn biết kết quả thì sẽ đánh người, sẽ làm ra một hiện trường náo loạn nào đó.

Cừu Cẩn: “Đừng khẩn trương, cũng không phải nhân vật nào quá khó.”

Dương Trì càng căng thẳng hơn, anh ta đang lo sự chênh lệch quá ớn của Cừu Cẩn trước và sau khi thử kính, lại nhịn không được thắp một nén nhang cho cậu.

“Cậu cũng biết, bây giờ phim trong nước đang hướng về tiêu chuẩn phim tốt, nghe nói 《 Thiên Hạ Hưng Vong 》 đầu tư tận 4 trăm triệu, phim cũng noi theo tiết tấu phim tốt, nhiều cú xoay ngược, đối với tạo hình với kỹ thuật diễn cũng rất cao.”

Cừu Cẩn gật đầu: “Đúng là yêu cầu có cao hơn một chút, nếu không sẽ không xứng với tiêu chuẩn của bộ phim này được.”

“Ai, trọng điểm không phải cái đó......” Dương Trì đúng là lo muốn chết, anh ta nói nhiều như vậy, nhưng tại sao Cừu Cẩn vẫn không lọt vào tai chữ nào cơ chứ?

“Đó là cái gì?” Tầm mắt Cừu Cẩn quét qua.

Rõ ràng là là một động tác rất bình thường, nhưng khi đối mặt với ánh mắt của cậu, tim Dương Trì vẫn không hiểu sao mà đập nhanh hơn một chút.

Anh ta há miệng thở dốc, cuối cùng cũng không thể nói được cái gì nữa, chỉ nói: “Cố lên, có quá nhiều áp lực khác.”

Ở trong lòng Dương Trì lại thầm bổ sung một câu, bị rớt fans là chuyện bình thường.

Đây là bộ phim được tập đoàn Hoa Ích đầu tư, chỉ một tập đoàn bọn họ đã đầu tư 1,5 triệu, hầu hết đoàn phim giai đoạn trước đều tiến hành làm việc ở công ty Hoa Ích.

Bây giờ phần lớn nhân vật đã được định xong, ảnh đế ảnh hậu đều tham gia, nam 1 là do Hạng Hi diễn, mà Cừu Cẩn lại đang tranh nhân vật Cơ Hạc là anh em của nam chính, đâm dao sau lưng cho nhau, thong cảm cho nhau.

Cốt truyện bắt đầu trong một thời đại mưa gió không ổn định, những năm cuối An triều đang dần suy thoái, chư hầu bị chia cắt.

Vì để tìm cớ tấn công An triều, nước chư hầu Đông Võ mãnh mẽ ở phương Đông đã đưa ra ý định cầu hôn, ý muốn được thưởng thức qua mỹ mạo của Tứ công chúa An triều. Về phương diện khác, sau khi vua An triều là Cơ Nguyên đồng ý lời đề nghị này, vua của nước Đông Võ lại phái người ám sát Tứ công chúa.

Ngày đón dâu càng ngày càng gần, An triều lại không giao người ra, bên kia, vua của nước Đông Võ đã ngo ngoe rục rịch.

Lúc này, có người đã nghĩ tới em trai song sinh của Tứ công chúa, Cơ Hạc —— lúc mới sinh ra đã được người tiên đoán là hoàng tử sẽ làm đất nước diệt vong, lúc còn quấn tã đã bị đưa tới nước Tây Kì, nháy mắt đã qua mười mấy năm liền.

Nhưng bây giờ một lực lượng lớn đang tiếp cận, Cơ Nguyên cũng không để bụng cái lời nói mất nước nữa, lập tức phái người đem Cơ Hạc về.

Cảnh mà Cừu Cẩn chuẩn bị diễn, là cảnh sau khi Cơ Hạc về nước, được phụ thân mình bảo phải giả thành chị gái mình để gả thay.

Cậu vừa mới tới cửa, đã thấy Văn Mạch Gia mở cửa bước ra, xụ mặt, không rõ cảm xúc. Nhưng khi nhìn thấy cậu, cái loại cảm xúc không rõ này đã bị giấu đi.

“Cậu vậy mà lại tới thật?” Văn Mạch Gia quét mắt tới người Cừu Cẩn, không có sự ngông cuồng tự cao tự đại khi xưa, âm thanh có chút lạnh.

Cừu Cẩn gật đầu, mở cửa đi vào.

Trong căn phòng không rộng lắm có bảy người ngồi, Cừu Cẩn nhận biết được hai người, người có dáng người gầy yếu đang ngồi chính giữa, ánh mắt sắc bén chính là đạo diễn Dịch Tùng Thanh, còn có một người là người lúc trước đã ném cậu ra ngoài hồ bơi, nhớ rõ lúc ấy Quý Thâm Tiêu gọi anh ta là Lục Bình Âm, anh ta chắc là người đại diện cho bên đầu tư.

Tinh thần của đạo diễn còn tính là tốt, nhưng những người khác thì có chút thất thần. Thử kính là một loại công việc vừa tốn thời gian mà vừa tốn sức lực, một nghìn bài biểu diễn đều y chang nhau, các diễn viên tự mình phát huy kỹ năng, mỗi ngày bọn họ tuyển người, lần thửu diễn này bắt đầu từ lúc 1 giờ chiều, cũng không ít người mệt mỏi.

Cừu Cẩn mang theo gương mặt tươi cười đi vào, tinh thần đầy đủ tự giới thiệu. Đứng trước mặt đạo diễn, lại hỏi: “Có ai có thể đối diễn với tôi được không?”

Kỹ thuật diễn chẳng ra gì, còn muốn yêu cầu nhiều như vậy, nhà làm phim oán giận trong lòng một câu, đã có chút thất thần.

Đạo diễn Dịch Tùng Thanh chỉ một nhân viên công tác gần đó: “Cậu giúp cậu ta một chút.”

Một cô gái cột tóc đuôi ngựa đứng dậy, có chút căng thẳng nói: “Tôi, tôi không biết diễn, nếu diễn hư thì đừng trách tôi.”

“Không sao” Cừu Cẩn nhìn đôi mắt cô, mỉm cười ôn hòa, “Cô đọc lời thoại là được, nếu lúc cô đọc, có thể bớt ra một chút thời gian nhìn tôi là được rồi.”

“Tôi sẽ tận lực......”

Ngô Nghiên cầm kịch bản, đọc lên từng câu từng chữ

Lời thoại mà cô đang đọc là lời của vua An triều, Cơ Nguyên, dựa theo giả thiết nhân vật, thì đây là một vị vua đã hơn 40 tuổi, uy nghiêm trang trọng, khí thế mạnh mẽ. So với âm thanh của Ngô Nghiên thì hoàn toàn khác nhau như trời với đất, lcus nghe cô đọc lời thoại, thậm chí còn có một loại cảm giác buồn cười.

Nhưng Cừu Cẩn lại nghe rất nghiêm túc, toàn bộ quá trình ánh mắt đều ôn nhu chuyên chú nhìn cô, biểu tình trên mặt cũng theo lời thoại của cô mà biến đổi.

Dịch Tùng Thanh có chút ngoài ý muốn, thứ Cừu Cẩn biểu diễn không chỉ đơn thuần là nhớ lời kịch, đến phiên cậu nói lời thoại. Ông cũng đang nghe nghiêm túc, phải dựa theo lời thoại và động tác của diễn viên khác để phản ứng lại.

Nghe, bị kích thích, phản ứng lại, đây mới là tiết tấu của biểu diễn.

Người lúc trước tới thử kính, rất ít người có thể biểu hiện ra điều này, nhưng mà người thanh niên trước mắt này lại làm được.

Tinh thần Dịch Tùng Thanh rung lên, biểu tình cũng theo đó mà nghiêm túc.

Ngô Nghiên máy móc đọc lời thoại, sau khi đọc xong mới nhớ, đối phương muốn mình nhìn đối phương nhiều hơn. Vì thế lập tức ngẩng đầu, đột nhiên không kịp phòng ngừa mà lâm vào trong ánh mắt ôn như của Cừu Cẩn.

Một đôi mắt sáng ngời mà trong suốt này của thanh niên, như có chứa cảm xúc rụt rè của một công tử thế gia, lại mang theo chờ mong của một người con trai đang chờ tình thương của ngừoi cha, Ngô Nghiên bị cưỡng chế tiến vào tình cảnh này, không hiểu sao mặt có chút đỏ lên, ngay cả lời thoại cũng nhiều hơn vài phần tình cảm chân thật.

Cơ Nguyên đầu tiên là đánh vào tình cảm, sau đó lại nói gian nan của đất nước, còn phân tích những điều lợi và hại, cuối cùng nói: “Bây giờ lực lượng bên nước Đông Võ đang tiếp cận, uy hiếp chúng ta nếu khogo giao người ra thì sẽ mất nước, mà con lại là em trai cùng chung dòng máu với chị gái mình, theo ta thấy......”

Không cần nói rõ, tất cả mọi người đều biết ý của Cơ Nguyên.

Trong nháy mắt kia, sự chờ mong trong ánh mắt của Cơ Hạc tối xuống.

Từ nhỏ cậu đã bị tách ra, bây giờ tưởng mình đã có thể trở về nhà rồi, nhưng không ngờ thứ chờ đợi cậu lại là kết cục như vậy.

Trái tim giống như bị một bàn tay hung hăng nắm lấy, nhưng cậu không khóc, cũng không la hét gì, chỉ là cảm xúc đã biến mất không thấy nữa, đã hơn mười mấy năm, đây là điều cậu hiểu nhất.

Ngô Nghiên há miệng thở dốc, một câu cũng không nói được nữa. Cô thấy rõ sự vui vẻ trong ánh mắt kia biến thành kinh ngạc, cuối cùng tất cả ánh sáng trong mắt đều biến mất. Giống như bị thứ gì đó đánh nát vậy, không bao giờ có thể phục hồi lại như cũ.

Đến khi khóe miệng cô nếm được vị mặn, Ngô Nghiên lúc này mới phản ứng lại, vậy mà cô lại khóc.

Khóc?

Không có khả năng?

Cô lập tức liền luống cuống, lắp bắp xin lỗi: “Xin, xin lỗi, tôi cũng không biết tại sao lại như vậy......”

Cừu Cẩn vẫn đắm chìm trong cảm xúc như cũ.

Đúng lúc đó Dịch Tùng Thanh mở miệng: “Có thể.”

Ngô Nghiên nhẹ thở ra, trên mặt còn mang theo vài phần mờ mịt, cũng không biết có phải vì phát huy không tốt hay không mà có chút áy náy.

Bên này cô không rõ, nhưng thật ra Dịch Tùng Thanh đã rõ rành rành, lúc Cừu Cẩn diễn kịch nhìn rất tự nhiên, trên thực tế thì mọi khả năng đều xuất ra luôn rồi, người thường sao có thể địch lại được?

Đã lâu rồi ông không gặp được một mầm non tốt như vậy, lại nói thứ mà Cừu Cẩn diễn là phần hắc hóa, không thể không vừa lòng, lập tức định nhân vật này cho Cừu Cẩn.

“Sao Dịch đạo lại kích động như vậy?” Sau khi đám người rời đi, trong phòng thử kính lúc này mới nhỏ giọng thảo luận, “Tuy rất lưu loát, nhưng kỹ thuật diễn cũng không có tốt bao nhiêu mà?”

“Khá tốt,“ Lục Bình Âm ở một bên nói tiếp, “So với những người trước thì tốt hơn nhiều.”

“Không sai” Nhà làm phim gật đầu, “Trọng điểm ở đây là nhìn không ra cậu ta đang diễn.”

“A?” Làm đại diện truyền thông Hoa Ích nghi hoặc, “Tại sao lại không nhìn ra là đang diễn?”

Dịch Tùng Thanh giải thích: “Người mới diễn thì sẽ dễ dàng bị cứng, hoặc là diễn quá mức, cũng có rất nhiều người mới vào nghề cho vào quá nhiều cảm xúc dư thừa, kỹ thuật diễn bị nứt nẻ, bọn họ cho rằng đó là sự khẳng định của một diễn viên, nhưng trên thực tế, thì lúc biểu diễn thì phải thuận theo tự nhiên.”

Đại diện bừng tỉnh đại ngộ, biểu diễn tự nhiên mới là tốt nhất sao?

Ngoài phòng, thấy cửa mở ra, Dương Trì lập tức bước lên đón: “Sao lại lâu như vậy?”

Anh ta canh ở cửa, thậm chí là đang tính toán nếu tình huống hông tốt thì sẽ đi vào kéo Cừu Cẩn đi ngay, chính mà anh ta nghe lại nghe, thời gian từng phút từng giây trôi qua, mọi động tĩnh gì cũng không có, sau đó anh ta liền thấy cửa mở ra.

Cừu Cẩn: “Thử hai cảnh diễn, lại nói chuyện một chút.”

Dương Trì: “Vậy đi thôi, chúng ta trở về.”

Cừu Cẩn nâng mi: “Anh không hỏi tôi thử kính có qua không sao?”

Dương Trì: “......”

Cái này còn không phải rõ rành rành sao? Còn muốn vội hỏi, đang tự mình kiếm sự không thoải mái sao? Anh ta mới không làm như vậy.

Lưu Vĩ lại không nghĩ nhiều như vậy, lại lần nữa nói lời hay không nói, lại đi nói cái dở, hưng phấn hỏi: “Anh Cừu, kết quả lần này của anh như thế nào?”

Cừu Cẩn còn chưa nói gì, Dương Trì đã bắt đầu an ủi cậu: “Ai, không lấy được cũng không có gì, nhân vật lần này rất khó......”

Cừu Cẩn: “Tôi được chọn.”

“Cái gì?” Dương Trì nháy mắt la lên.

Rốt cuộc hình tượng của cậu như thế nào, mà người đại diện lại không tin tưởng cậu như vậy.

Cừu Cẩn cười chua xót, lại nói một lần nữa: “Tôi lấy được nhân vật rồi.”

“Cậu không gạt tôi chứ?” Dương Trì mở to hai mắt nhìn, “Phải biết rằng nhân vật này có rất nhiều người muốn cướp! Nghe nói Văn Mạch Gia cũng tới thử đó, cậu không thấy mặt cậu ta đen thế nào khi cậu ta bước ra sao.”

“Ai mặt đen như thế nào?” Một âm thanh lạnh băng truyền tới, Văn Mạch Gia bước ra từ ngã rẽ.

Chỉ mới thuận miệng nói, không nghĩ tới lại bị nghe thấy, Dương Trì hận không thể đấm chính mình một cái.

“Chưa nói tới anh, là đang nói tôi mac.” Cừu Cẩn thuận miệng nói, sắc mặt Văn Mạch Gia không tốt, cậu không muốn nói chuyện nhiều với hắn.

“Đứng lại!”

Trong nháy mắt nhào qua, Văn Mạch Gia đột nhiên kéo tay cậu một chút.

Cừu Cẩn nhíu mày: “Có việc?”

Văn Mạch Gia: “Vừa rồi cậu nói ai trúng?”

Cừu Cẩn nhìn lướt qua bàn tay đang bị nắm, nhàn nhạt nói: “Buông tay.”

Văn Mạch Gia không chỉ không bỏ, ngược lại còn nắm chặt hơn.

Hắn là đang muốn tìm ngược à?

Cừu Cẩn thở dài: “Là tôi, được chưa? Có thể buông tôi ra rồi sao?”

Văn Mạch Gia mang theo ánh mắt khinh bỉ lướt qua khuôn mặt cậu, cười lạnh một tiếng: “Muốn gạt người thì phải tìm một cái cớ thích hợp, chỉ bằng cậu?”

Cừu Cẩn ném tay hắn ra, lười vô nghĩa: “Tin hay không thì tuỳ, đi thôi.”

Dương Trì đi theo phía sau cậu, vẻ mặt hưng phấn: “ĐM, vừa rồi thật là quá sung sướng mà!”

“Chỉ như thế thôi mà anh cũng vui như vậy?” Cừu Cẩn cũng có chút kích động, nhịn không được nói nhiều hơn một chút, “Nếu như tôi cầm giải ảnh đế, là anh sẽ vui đến mức không ngừng lại được đúng không?”

Sau đó cậu thấy Quý Thâm Tiêu đi từ đằng trước tới.

Cừu Cẩn: “......”

Sao mỗi lần cậu đụng phải Quý Thâm Tiêu đều vào những lúc xấu hổ như vậy chứ? Bộ cậu không cần mặt mũi sao?

Hình như Quý Thâm Tiêu tới để quan sát công việc, Lục Bình Âm đứng bên cạnh, phía sau còn mang theo năm sáu người đàn ông trung niên.

Cậu vốn dĩ đang muốn thừa dịp anh không chua ý mà trốn đi, sau đó liền thấy Quý Thâm Tiêu ngừng lại, ánh mắt chuẩn xác dừng trên mặt cậu, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào nói: “Lại đây.”

Cừu Cẩn theo bản năng lùi một bước: “Quý tổng, tôi còn có chút việc......”

Quý Thâm Tiêu ánh mắt tối lại, lặp lại một lần nữa: “Lại đây.”

Tuy cậu không rõ nguyên nhân là gì, nhưng cậu có cảm giác như Quý Thâm Tiêu đang tức giận, mà hiện tại, cậu là quả trứng xui xẻo bị họng súng kia đụng trúng.

Cừu Cẩn hít sâu một hơi, không cam tâm tình nguyện đi qua. Sau đó đứng cách Quý Thâm Tiêu hai bước, khuôn mặt mang theo nụ cười buôn bán: “Chào Quý tổng.”

Quý Thâm Tiêu: “Lên xe chờ tôi.”

Cừu Cẩn: “...... Tôi thật sự còn việc cần làm!”

Hai người bảo tiêu đã đi tới.

Nụ cười của Cừu Cẩn cứng trên khuôn mặt.

Tác giả có lời muốn nói:

Quý Thâm Tiêu: “Một ngày ba bữa cơm mà cậu nói đâu? Dùng tôi xong thì liền ném à? Tra nam.”

Cừu Cẩn: “......”

Quý Thâm Tiêu: “Nếu một ngày ba bữa cơm không được, vậy một ngày một bữa.”

Cừu Cẩn: “............”

- ---

Editor: Tui xin nghỉ đăng 2 tuần nhé, vì sắp kiểm tra rồi, tui còn bận ôn tập nữa. Nên là mọi người ráng đợi nha, iu nhiều ( ^ 3 ^) ♡.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.