Alpha Này Cực Kì Thơm

Chương 21: Chương 21




“Cừu tiên sinh, mời.” Hai vị bảo tiêu vây cậu lại, làm ra tư thế mời.

Cừu Cẩn lộ một nụ cười ngoan ngoãn cười: “Tôi có thể không đi không?”

Bảo tiêu lạnh mặt.jpg: “Xin ngài đừng làm khó chúng tôi.”

Cừu Cẩn: “......”

“Chuyện gì đang xảy ra vậy?” Dương Trì kinh ngạc đến mức cả hai con mắt đều muốn rớt ra ngoài, “Cậu quen biết Quý tổng tùe kho nào vậy? Còn nữa, anh ta...... Anh ta là muốn làm gì thế?”

Cừu Cẩn cũng rất ngốc, nhún vai: “Tôi cũng không biết.”

“Ai, cậu nói......” Dương Trì tránh bảo tiêu, đè thấp âm thanh, “Cậu nói xem có phải anh ta coi trọng cậu không, là cái kiểu coi trọng kia?”

Kho nói lời này, ngón tay cái và ngón trỏ bàn tay trái của Dương Trì cong lại, còn lấy ngón trỏ tay phải chọc chọc cậu.

Lưu Vĩ cũng nói theo: “Nhân vật này là thành ý của anh ta đúng không?”

“Mấy người muốn chết hả?” Cừu Cẩn bắn con mắt hình viên đạn qua, “Đã nói, tôi lấy dựa vào thực lực của tôi.”

Lưu Vĩ gãi đầu, ngoan ngoãn xin lỗi: “Rất xin lỗi, em cũng ngoài ý muốn mà.”

Dương Trì: “Được rồi, không nói giỡn nữa, vậy rốt cuộc anh ta đang muốn làm gì?”

“Ừm......” Cừu Cẩn nghĩ một chút, nghiêm túc nói, “Có thể là cảm thấy kỹ thuật diễn của tôi tốt, nên muốn lấy lòng tôi chăng?”

Dương Trì: “......”

Lưu Vĩ: “......”

Một trận im lặng làm người xấu hổ.

“Tại sao lại không có khả năng?” Cừu Cẩn nghiêm túc, “Hiện tại tôi không có bất kì tác phẩm nào, giá cả cũng không cao, bây giờ bọn họ muốn đào tạo tôi, thì hoàn toàn là bồi dưỡng không cần tốn nhiều tiền để đầu tư.”

Dương Trì: “......”

Tuy lòng Cừu Cẩn tràn đầy tự tin, nhưng Dương Trì chưa từng thấy cậu diễn kịch, luôn cảm thấy rất khó tưởng tượng, một người có thể trưởng thành nhiều như vậy trong một khoản thời gian ít như vậy sao.

Nhưng Cừu Cẩn còn một hợp đồng nửa năm sắp hết hạn, dựa theo kế hoạch phát triển của cậu, đúng là sẽ không ngốc ở một cái công tu nho nhỏ.

Dương Trì chần chừ một lát: “Vậy...... Cậu thật sự muốn đi sao?”

“Điều đó là đương nhiên.”

Cừu Cẩn gật đầu, nếu đối phương thật sự muốn cậu theo, thì cậu sẽ không có lý do nào mà không đi cả.

Bây giờ truyền thông Hoa Ích đã phát triển như mặt trời ban trưa, cái công ty trước của cậu đúng là trộm trời, một hơi ký tận 4 năm, không lớn không nhỏ, nhưng khẳng định là kém hơn so với truyền thông Hoa Ích.

Dương Trì chần chừ, hợp đồng của anh ta còn hơn 1 năm, mới vào ngành đã mang một người nổi như Cừu Cẩn, chứng kiến một người từ không có chút danh tiếng nào bước lên tận trời, cuối cùng lại ngã xuống đáy vực, mà bây giờ, Cừu Cẩn giống như có xu thế từ dưới đáy vực chuyển người......

Thật ra anh ta cũng muốn đi, nhưng mà không biết Cừu Cẩn có nguyện ý đem anh ta đi chung không.

Cừu Cẩn sao lại không nhìn ra suy nghĩ của anh ta, cũng không nói rõ ra, mà chỉ nói: “Đừng lo lắng, nếu như em đi rồi thì em sẽ nói cho anh biết đầu tiên.”

Dương Trì lúc này mới nhẹ thở ra, những người anh ta mang đã làm xong nhiệm vụ hết cả rồi, đem kinh nghiệm mình biết truyền thụ cho. Nhưng khi ở cùng với Cừu Cẩn, lại làm anh ta có một loại cảm giác như cứ hướng đi về phía trước, giống như chỉ cần anh ta nỗ lực, cũng có thể đi cậu đứng ở trên đỉnh, không một người nào mà không thích loại cảm giác này.

Trong khi nói chuyện, bọn họ đã đi tới bãi đỗ xe.

Dương Trì: “Vậy anh đi trước, có vấn đề gì thì cứ gọi điện thoại cho anh.”

“A, còn chuyện này nữa.” Cừu Cẩn ngồi vào xe, đột nhiên lại hạ cửa sổ xe xuống.

“Chuyện gì vậy?”

Cừu Cẩn: “Anh biết Giang Minh không?”

“Giang ảnh đế?” Dương Trì giật mình, “Anh ta làm sao?”

Cừu Cẩn hàm hồ nói: “Có chút để ý.”

Cậu nhớ rõ trong tiểu thuyết, nhân vật Khương Chá này không phải do Giang Minh đóng. Hơn nữa trong tiểu thuyết cũng chưa từng xuất hiện nhân vật tên Giang Minh này, điều này làm cậu không nhịn được mà tò mò.

“Thật ra anh nhớ tới một chuyện bát quái cũ” Dương Trì đè thấp âm thanh, tiến tới cạnh cửa sổ nói, “Anh nhớ rõ Giang Minh là con riêng của Giang Hồng Nhạn đưa về vào mười năm trước, lúc đó toàn bộ giới giải trí cũng bàn tán dữ lắm.”

“Con riêng?” Cừu Cẩn cúi đầu nghĩ, lại hỏi, “Còn chuyện gì khác không?”

“Ặc, cậu còn muốn biết cái gì nữa?” Dương Trì gãi đầu, cảm thấy Cừu Cẩn ngày hôm nay có chút lạ.

Quên đi, cũng có thể là do anh ta nghĩ nhiều, thế giới này rộng lớn như vậy, ngay cả tiểu thuyết cũng không có khả năng chu toàn về mọi mặt.

Cừu Cẩn thu hồi tầm mắt: “Không phải tôi sắp diễn chung với anh ta sao? Chỉ đang tìm hiểu chút thôi.”

Dương Trì nhẹ thở ra: “Việc này cậu cứ yên tâm, độ chuyên nghiệp của ảnh đế thì không cần phải bàn.”

Dương Trì đã rời đi, mày của Cừu Cẩn lại vẫn như cũ không giãn ra.

Còn một điều làm cậu để ý là, nhân vật phản diện hai của quyển tiểu thuyết này, Tư Tử Du còn chưa xuất hiện nữa.

Là một người nguy hiểm nhất đối với cậu trong thế giới này.

Nếu như Quý Thâm Tiêu là thâm tình bá đạo tổng tài công, thì Tư Tử Du chính là quỷ súc phúc hắc công.

Là một cô nhi, từ nhỏ đã chém giết bên ngoài, chưa từng thử qua thứ gọi là ấm áp, có một lần hắn bị người tính kế làm bị thương bên ngoài, là Hạng Hi trong cơn mưa to cầm dù cứu hắn.

Từ đó về sau, Tư Tử Du vì Hạng Hi si, vì Hạng Hi cuồng, vì Hạng Hi mà đâm đầu vào.

Nhưng hắn không loại hình hung tàn, trong nguyên tác miêu tả, chỉ cần nhìn bên ngoài một cách đơn thuần, Tư Tử Du là người ôn tồn lễ độ, hào hoa phong nhã, giống như một giáo viên đai học.

Đáng tiếc lại là người khẩu phật tâm xà(*), áo sơ mi trên ngừoi hắn có trắng bao nhiêu, thì nội tâm của hắn lại đen bấy nhiêu.

(*) Tỏ vẻ là người đàng hoàng, đúng đắn nhưng trong bụng xấu xa, độc ác.

Người từ trong bóng tối giãy dụa bò ra, là người không xứng với ánh sáng cùng ấm áp. Tư Tử Du muốn tới gần Hạng Hi, nhưng lại cảm thấy mình không xứng với đối phương, chỉ yên lặng bảo hộ đối phương từ sau lưng.

《 Chỉ Cần Tin Tức Tố Của Em 》 là một quyển tiểu thuyết tình yêu cẩu huyết, nguyên nhân bởi vì trong một phương diện nào đó, hai vị nhân vật chính thần tiên không có khả năng làm ra việc bại hoại gây mất hảo cảm. Bởi vậy, Tư Tử Du liền đảm nhiệm nhiệm vụ xử lý nhân vật phản diện pháo hôi.

Trong nguyên tác, tuyến thể Cừu Cẩn bị hủy, rơi vào kết cục nhà tan cửa nát là do hắn ban tặng.

Nghĩ riêng như vậy một chút, Cừu Cẩn liền cảm thấy gáy của mình đột nhiên lạnh lên.

Tuy bây giờ cậu đang đi ở một hướng tốt, nhưng ai biết sau này cậu có bị người ta theo dõi hay không chứ?

Cừu Cẩn gửi tin nhắn cho Cừu Dụ Khâm: “Anh, có thể giúp em tra một người tên Tư Tử Du không?”

Cừu Dụ Khâm: “Ai chứ? Em tra người nọ làm cái gì?”

“Còn không phải không biết ới muốn anh tra sao, giúp đỡ em chút!”

Cừu Cẩn nhắn rất nhiều chữ, còn gửi thêm vài cái biểu tình.

[ Hôn nhẹ ][ Tin tưởng ][ Ôm một cái ]

Cừu Dụ Khâm không hề có nguyên tắc, có lẽ nguyên tắc của anh chính là em trai của mình, trong sự bán manh của Cừu Cẩn đúng như bị nhận sát thương, rất nhanh đã đồng ý chuyện này.

Cừu Cẩn cất điện thoại, hy vọng cậu có thể phòng bị trước, khỏi lo rướt họa vào thân.

Cũng vào lúc này, cửa xe bị mở ra, cái chân dài của Quý Thâm Tiêu duỗi vào trong sau đó ngồi vào. So sánh với biểu cảm không thể xác định được thì Quý Thâm Tiêu khi tức giận thì có vẻ đáng yêu hơn nhiều, ít nhất tam quan của mọi người không có vấn đề gì.

Cừu Cẩn nhẹ thở ra, chủ động chào hỏi: “Chào Quý tổng.”

Không chờ Quý Thâm Tiêu trả lời, cậu lại hỏi: “Anh kêu tôi tới là có chuyện gì à?”

Quý Thâm Tiêu nhàn nhạt ừ một tiếng, không nói thêm lời nào.

Cừu Cẩn càng thêm buồn bực, lộ ra một nụ cười ngoan ngoãn: “Nếu không thì anh nhắc tôi một chút?”

Tầm mắt Quý Thâm Tiêu thong thả đảo quanh ngừoi cậu, xác định cậu không phải đang giả ngu mà là ngu thật, lúc này mới chậm rì phun ra bốn chữ: “Đánh dấu tạm thời.”

“Anh muốn đánh dấu tôi?” Cừu Cẩn ngẩn ra một chút, trong chốc lát lỡ miệng nói, “Tốt bụng như vậy sao?”

Quý Thâm Tiêu không nói.

Cừu Cẩn biết mình dẫm mìn rồi, vội vàng xoay 360 độ các kiểu xin lỗi khác nhau.

“Rất xin lỗi, tôi sai rồi, tôi biết anh vẫn luôn lương thiện như vậy, anh là người lương thiện nhất trên thế giới này!”

Quý Thâm Tiêu cũng không để ý cậu, ngược lại liếc mắt nhìn cậu, ghét bỏ nói: “Ngu ngốc.”

Cừu Cẩn: “......”

Tiếp theo Quý Thâm Tiêu cuối cùng cũng không liếc mắt nhìn cậu nữa, thậm chí toàn bộ quá trình cũng cao lãnh không nói gì, Cừu Cẩn nghĩ về rủi ro vài lần rồi cũng không nói gì nữa.

Rất nhanh bọn họ đã dừng ở một tòa chung cư cao ngất, xe hơi màu đen dừng ở bãi đỗ xe.

Quý Thâm Tiêu: “Xuống xe.”

Cừu Cẩn chần chừ một chút, mở cửa xe xuống theo. Đây là một tiểu khu mười phần cao cấp, ngay cả thang máy thôi cũng nhìn rất xa hoa, bốn cầu thang bộ, trêh tầng cao nhất còn có thể nhìn được cảnh đêm của toàn Kinh thị.

Nhìn Quý Thâm Tiêu dùng vân tay mở cửa, Cừu Cẩn đột nhiên nhớ tới động tác tay trái của Dương Trì chọc vào mình, trong đầu liên tiếp nhảy ra mấy hình ảnh không mấy tốt đẹp.....

“Cạch” một tiếng sau đó cửa mở ra, Quý Thâm Tiêu đi trước vào nhà, Cừu Cẩn vẫn đứng ngay cửa không dám bước vào: “Quý tổng, tôi sợ như vậy thì không tốt lắm đâu......”

Quý Thâm Tiêu lạnh lùng nói: “Đivào.”

Cừu Cẩn với vẻ mặt hy sinh anh dũng, tay nắm khung cửa thật chặt, đột nhiên lùi về sau một bước.

“Tôi đột nhiên nhớ, tôi còn có việc cần làm...... A!”

Một đôi bàn tay to kéo cánh tay cậu lại, Cừu Cẩn chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, chờ khi cậu phục hồi lại tinh thần thì mới phát hiện, cậu đã bị Quý Thẩm Tiêu đè lên tường.

“Còn dám chạy?” Đôi tay Quý Thâm Tiêu đè cậu lại, biểu tình đã hoàn toàn tối xuống.

Cửa lớn “Cạch” một tiếng tự động đóng lại, cả người Cừu Cẩn đều căng chặt lại, trong nháy mắt, cậu đã nghĩ ra nhiều loại phương pháp trốn thoát khác nhau.

Nếu như Quý Thâm Tiêu muốn làm gì cậu, cậu nhất định sẽ hung hăng đánh đối phunogw thành một cái đầu chó.

Ngay khi cậu đã chuẩn bị đối phó, Quý Thâm Tiêu đột nhiên buông cậu ra: “Đi nấu cơm.”

Cừu Cẩn: “?”

Nấu cơm???

Vậy thôi???

Tác giả có lời muốn nói:

Quý Thâm Tiêu: “Còn không em còn muốn cái gì nữa?”

Cừu Cẩn: “......”

Quý Thâm Tiêu: “Đương nhiên, nếu em muốn anh cũng sẽ chiều em.”

Cừu Cẩn: “Không, tôi không cần......”

Quý Thâm Tiêu: “Tất cả đều cho em.”

Cừu Cẩn: “Ô ô buông tôi ra...... Không được, quá nhiều, bụng trướng...... Nhiều quá sắp nổ rồi...... Ê a ~~”

Quý Thâm Tiêu: “......”

“Khi ăn cơm không được phát ra cái âm thanh làm người khác hiểu nhầm như vậy.”

- ----

Editor: Tính sai rồi, tuần này tui mới bắt đầu kiểm tra, tui sẽ giảm lại số chương đăng từ 2 thành 1 nha.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.