Ám Chiến Tâm Huyền

Chương 42: Chương 42: Chương 37




Tôi không hề sợ hãi thật sâu sắc mà nhìn hắn, không biết vì sao, bỗng nhiên lại cảm thấy hắn thực đáng thương. Mất đi em gái, sau đó vì cảm giác tội lỗi mà mất đi lý trí, giống y hệt như một con chó điên cuồng cắn loạn mọi người. Tôi biết ý nghĩ của mình bây giờ thực buồn cười, nhưng mà quả thật đây là lần đầu tiên cảm thấy kẻ khốn nạn là hắn đây ngoại trừ thù hận dị thường ra, vẫn rất đáng tội nghiệp. Tôi vô thức vẫy vẫy đầu, tôi đây bị làm sao thế này? Chẳng lẽ ở cùng một tên điên hồi lâu bản thân cũng muốn biến thành kẻ điên luôn rồi ư?

Sau vài giây tôi tự mình đứng lên đi đến bên giường ngồi xuống.

Hắn có vẻ như hơi kinh ngạc, nhưng vẻ mặt giận dữ vẫn không hề thay đổi, từng bước từng bước chân mang theo áp lực kinh hãi mà bước tới.

Tôi vội vàng ngay trước lúc hắn muốn động thủ nói: “Tự tôi cởi quần áo, không cần lại xé nữa. Với cả, tôi cam đoan không phản kháng, không cần lại xoay trật khớp cánh tay tôi. Sau này tôi đều sẽ phối hợp với anh, chỉ cần anh cảm thấy như vậy là đúng, làm như thế anh có thể hoàn toàn hết giận.” Trong lúc nói tôi đã mở dây lưng áo choàng tắm, cởi ra ném áo lên trên bên kia giường, nằm thẳng ngửa người xuống giường. Tôi thật sự sợ cánh tay mình sẽ bị tàn phế, nếu tránh không khỏi bị hắn tra tấn, ít nhất, cần phải thử nếu có thể giảm bớt bị thương hại, thì giảm bớt một chút.

Hắn nhất thời không có gì động tác, hình như đang tiêu hóa cử chỉ quái dị và ngôn ngữ khó hiểu của tôi.

Tôi nín thở chờ đợi, tuy rằng không trông cậy vào hắn cứ như vậy mà buông tha tôi, chẳng qua, có thể kéo dài thêm chút xíu thời gian cũng coi như tốt rồi, hy vọng cơn giận của hắn có thể tiêu giảm chút ít. Vừa rồi thời gian dài ngâm nước ấm không phải một chút tác dụng cũng không có, chẳng những để cho tôi có thời gian suy nghĩ rất nhiều chuyện mà còn khiến cho cảm xúc của tôi cũng hoàn toàn trầm tĩnh lại. Đối một tên côn đồ không thể khống chế được cảm xúc của hắn, có lẽ dĩ vãng tôi chọn lựa cách đối kháng và quật cường tất cả đều không thích hợp, lẽ ra tôi lên phải thử xem xét thay đổi thái độ.

Hắn chỉ nhíu mi trầm ngâm suy nghĩ một lúc, sau đó vẫn như cũ nghiến răng lạnh nhạt nói: “Tốt lắm, tôi ngược lại muốn xem thử một chút cô sẽ phối hợp với tôi như thế nào, làm sao để khiến tôi vừa lòng.” Nói xong, xoay người đi nhanh mở cửa ra ngoài.

Tôi lẳng lặng chờ, đầu óc xoay chuyển qua vô số ý niệm trong đầu, nếu như lời nói của Tiểu Phượng là thật, nếu lời Trần Trác nói không phải do lúc tôi hôn mê nghe nhầm, có phải tôi sẽ có lý do trong lòng lưu giữ một chút may mắn và hy vọng xa vời.

Giang Triết Tín rất nhanh đã quay lại, tôi nhìn hộp nhựa quen thuộc trong tay hắn, một chút cũng không lộ ra thần sắc kinh ngạc, chỉ có âm thầm nắm chặt bàn tay, cắn chặt khớp hàm.

Quả nhiên như tất cả uy hiếp hôm qua hắn nói, hắn phẫn hận đâm kim tiêm chui vào trong da thịt mềm mại nơi hạ thân của tôi, một cơn đau đớn mạnh mẽ đánh úp lại, tôi kéo căng toàn bộ thân thể, đôi môi chỉ một thoáng liền bị cắn sưng lên, nhưng tôi cực lực nhẫn nại không phát ra một chút thanh âm nào, bởi vì tôi không muốn bị hắn bịt miệng, tôi muốn giữ lại để có thể có cơ hội được lên tiếng nói, vẫn còn có công dụng khác.

Giang Triết Tín không hề gấp gáp làm động tác tiếp theo mà chỉ chăm chú nhìn chằm chằm vẻ mặt của tôi. Mồ hôi lại trên người ứa ra, tôi dồn dập thở hào hển, suy yếu nhìn vào đôi con ngươi của hắn.

Lần đầu tiên nhìn rõ ràng như thế vẻ mặt và ánh mắt của hắn ở thời điểm đang tra tấn tôi, hóa ra tất cả đều không phải như trong tưởng tượng trăm phần trăm vẻ sảng khoái và dữ tợn, mơ hồ bên trong còn có dường như là hỗn hợp cảm xúc phức tạp thống khổ và rối rắm.

Tôi thả lỏng hàm răng, có hơi gian nan nói: “Anh làm như vậy liền thật sự thống khoái sao? Hiện tại, có được niềm vui sướng trả thù vui chăng?”

Ánh mắt Giang Triết Tín hơi lóe chớp lên, sau đó không đợi tôi nói tiếp, tay cầm kim hạ xuống, liên tục đâm vào tôi năm, sáu cây kim.

Tôi uốn cong cơ thể, trong cơn đau đớn bén nhọn, vừa rơi lệ vừa đứt quãng yếu ớt kêu lên: “Mẹ ơi, mẹ ơi..... Cứu con với......”

Đau đớn thống khổ và nước mắt làm mờ đi tầm mắt tôi, khiến tôi không còn thời gian lại nhìn kỹ thêm vẻ mặt của Giang Triết Tín, tôi chỉ là trong tầm nhìn mơ hồ nhìn thấy bàn tay đang cầm thêm kim tiêm của hắn run rẩy một chút, trái tim tôi cũng đang run nhẹ lên, bởi vì khả năng ít ỏi của một tia hy vọng mỏng manh sắp có.

Tôi cần càng thêm ra sức làm một chút gì đó, dứt khoát nhắm mắt lại quay đầu đi, nhỏ giọng khóc thút thít, không ngừng cố gắng thì thào nói nhỏ không dứt, nhưng cũng phải khiến cho hắn nghe rõ tất cả từng từ từng chữ của tôi: “Mẹ ơi...... Mẹ ơi...... Em muốn mẹ ......” Không gặp được cha mẹ, nếu chỉ có một mình anh trai suốt ngày ở bên cạnh mình, thân là một cô em gái nhỏ tuổi, phải chăng hẳn là đều cũng sẽ khóc lóc, làm nũng với anh trai mình như thế?

Khác với trước đây, lần này, tôi không hề phản kháng hay giãy dụa chút nào. Tôi chỉ phải làm giống như một cô bé yếu ớt, bất lực. Tôi đang đánh cược phản ứng tiếp theo của hắn, như vậy tôi mới biết được bản thân có hay không khả năng nắm bắt được điểm yếu của hắn.

Một phút, hai phút,...... Ước chừng năm phút đồng hồ trôi qua, trong lúc tôi đang không ngừng khóc thút thít, nức nở nhỏ giọng nói, hạ thân lại là một cơn co rút đau đớn, toàn bộ kim tiêm đều lần lượt bị rút ra.

Tôi nghe thấy âm thanh Giang Triết Tín thu dọn hộp nhựa, sau đó tiếng đóng sầm cửa gây chấn khiến lòng người phát run vang lên.

Tôi tiếp tục nghẹn ngào một lúc sau nữa, mới dừng âm thanh lại. Hơi có chút không dám tin, cùng với cơn hoảng hốt trong may mắn, chậm rãi ngồi thẳng người dậy, hắn thật sự buông tha tôi, hơn nữa cứ như vật trực tiếp đóng sầm cửa mà đi.

Tôi ở trên giường trằn trọc không ngớt, đầu óc rối loạn như tơ vò(1). Dường như tôi đã chạm được đến điểm yếu của Giang Triết Tín, nhưng hoàn toàn chẳng vui vẻ gì cả, bởi lẽ trực giác nghiêm trọng đã đả kích lên tôi càng làm tôi kinh hãi mãnh liệt, bị người bản thân nhận định là thân thiết nhất vứt bỏ vốn đã thống khổ, nếu hậu quả ẩn giấu đằng sau là sự hủy diệt và thương tổn càng nặng nề thì đó là sự tàn nhẫn cùng cực đến thế nào....

(1)乱成了一锅粥 - rối nát như nồi cháo, trong tiếng Việt có rối như tơ vò hoặc rối như canh hẹ chắc nghĩa cũng gần như vậy

Gương mặc của mẹ nuôi và Giang phu nhân thay phiên hiện lên trước mắt tôi, cuối cùng hai người họ hợp lại thành một, khuôn mặt tươi cười ấm áp, giọng nói mềm mại ôn nhu: “Lăng Tịch, xem cái váy này có đẹp không này?.... Lăng Tịch, nếm thử xem nào, con chắc chắn sẽ thích đấy.... Lăng Tịch, đừng sợ, mẹ ở ngay đây......”

Bất thình lình một tiếng sấm chớp thật lớn vang lên, hình ảnh các bà ấy thoáng chốc đã tan biến không còn dấu vết. Tôi đột nhiên bừng tỉnh ngồi dậy, cảm giác cả người ướt sũng, ngay cả váy ngủ cũng dính hết lên người.

Đã ngủ vào lúc nào? Tôi xoa trán thở dốc. Bên ngoài truyền đến tiếng mưa rơi rả rích tí tách, trong phòng vẫn một mảng âm u như cũ. Tôi lấy đồng hồ, bật đèn đầu giường, thế mà đã sắp bảy giờ sáng rồi.

Tôi ngẩn ngơ một lát, lại không nhớ nổi trong mộng rốt cuộc còn có cái gì nữa, ngược lại, cơn buồn ngủ đã sớm biến mất, dứt khoát đứng dậy đi vào phòng tắm thay quần áo.

Hiếm khi nào đuổi kịp đến cuối bữa sáng, chỉ có đôi vợ chồng Giang Hoa hai người, tôi cố ý không thèm nghĩ đến Giang Triết Tín nữa, hy vọng bọn họ cũng đừng hỏi tôi.

Giang Hoa đã ăn xong, vẫn như cũ ngồi bên cạnh xem báo tin tức buổi sáng, Giang phu nhân buông cái chén trong tay, từ ái nhìn tôi cười, “Sao cháu không ngủ thêm một lát nữa? Chị Chu, nhanh đi hâm nóng cháo lên nào.”

Tôi cũng mỉm cười: “Bác trai, bác gái, chào buổi sáng. Hôm qua cháu ngủ ngon lắm ạ. Không hiểu hôm nay bỗng nhiên sao lại mưa, tiếng sấm kia thực sự dọa người.” Tôi có chút khoa trương làm một động tác run run do bị dọa kinh hãi.

Giang phu nhân ngây ngẩn cả người, ánh mắt mềm mại tựa như dòng nước chảy, khẽ khàng uốn lượn trên gương mặt tôi.

Ngay cả Giang Hoa nghe xong lời tôi nói, lại cũng ngẩng đầu lên đưa mắt nhìn tôi một cái, sau đó nhìn sang vẻ mặt của Giang phu nhân, xoay tay cầm lấy bàn tay Giang phu nhân đang đặt trên bàn, tựa hồ như đang an ủi bà.

Trong lòng tôi hơi bồn chồn, chắc không nói cái gì sai sót đâu nhỉ. Chỉ có thảo luận một chút về thời tiết bình thường thôi mà, chẳng lẽ còn có cái gì kiêng kị nữa?

”Lăng Tịch,......” Giang phu nhân nhìn tôi, muốn nói lại thôi.

”Vâng, bác Giang,“ Tôi vội vàng đáp lời, thu hồi khuôn mặt tươi cười mà nghiêm túc nhìn bà.

”Tuy rằng hai con chỉ mới đính hôn, nhưng mà bác rất muốn nghe con gọi bác là 'Mẹ'.”

Tôi ngây ngẩn cả người, hơn nữa tầm nhìn lướt đến góc cửa nhà ăn còn có bóng dáng một người cũng vì câu nói này mà cứng đờ tại chỗ, là Giang Triết Tín.

Giang phu nhân vẫn tràn ngập hy vọng nhìn tôi, tôi rất khó cũng không có lý do cự tuyệt bà, đả kích bà, nhưng mà, cái tên xem tôi như kẻ thù kia, há có thể dễ dàng tha thứ nếu tôi làm như vậy, có thể tưởng tượng được bộ mặt dữ tợn của hắn sau đó, hắn nhất định sẽ nói: Cô không xứng, cô không xứng!

Tôi có chút khó xử, không biết nên mở lời thế nào, đành phải cố sức nuốt nước bọt.

”Em xem em kìa, cứ gấp gáp như vậy. Chung quy em cũng phải cho con bé thời gian thích ứng chứ.” Giang Hoa cười khuyên bảo vợ, nghiên người liếc mắt nhìn tôi một cái.

”Có lẽ là em hơi sốt ruột, con à, đừng khẩn trương. Bác chỉ cảm thấy rất hợp duyên với con, hơn nữa món con làm cho bác ăn hôm qua, cả đêm bác đều suy nghĩ, con thật sự giống hệt như con gái bác, lẽ ra nên gọi bác là 'Mẹ'.”

”Triết Tín!” Ngay trước khi Giang phu nhân nói xong Giang Hoa vô tình quay đầu thấy được Giang Triết Tín đang đứng đó.

Giang phu nhân cũng lập tức quay lại nhìn, trên mặt có chút lo lắng.

”Cha, mẹ, chào buổi sáng.” Giang Triết Tín trái lại lộ ra gương mặt tươi cười thản nhiên, trấn tĩnh, tiêu sái đến bên cạnh tôi kéo chiếc ghế dựa ngồi xuống, cười nói với tôi: “Sao hôm nay lại dậy sớm như vậy? Mẹ thực sự thích em, đã không chờ kịp bảo em sửa đổi xưng hô rồi. Dù sao sớm hay muộn cũng đều phải sửa, hãy làm cho mẹ vui đi nào.”

Tôi còn có thể nói cái gì, lập tức gật gật đầu, nhìn về phía Giang phu nhân tràn ngập cảm kích mở miệng: “Kỳ thật, cháu từ lâu đã coi bác như mẹ cháu rồi. Chỉ là, chỉ là bao nhiêu năm qua không có gọi ai như vậy, cháu.... cháu... Mẹ.” Rốt cục âm thanh rất nhỏ cũng ra khỏi miệng.

Giang phu nhân rất vui vẻ: “Con ngoan.”

Tôi trên mặt cười, trong lòng lại đang lo lắng, buổi tối lại phải kính cẩn chờ đợi giáo huấn của Giang đại thiếu gia rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.