Ân Sủng Của Hoàng Đế

Chương 14: Chương 14




“Còn nữa, anh vốn không quen kiềm chế dục vọng của mình. Nếu như em không để cho anh chạm vào em để giảm bớt ham muốn, anh nghĩ một khi nó tích lũy đến một mức độ nhất định, nó sẽ bộc phát và…” Anh hôn cô một lần lại một lần nữa, những lời sau đó tuy anh chưa nói, nhưng trong ánh mắt rực lửa của anh đã bao hàm ý nghĩa rồi.

“Sao lại có cái lí đó! Làm gì có người nào như vậy? Anh… anh làm sao có thể uy hiếp tôi vậy?” Tuy nói như thế, nhưng cô lại không dám né tránh cái hôn của anh, trong người dần nóng lên, không tự chủ liền run rẩy. “Chúng ta chưa quen thân đến thế, anh không nên…” Dáng vẻ đáng thương của cô giống như một thiên thần nhỏ ngây thơ thuần khiết.

Quan Sơn Nguyệt khẽ “hừ” nhẹ một tiếng, ánh mắt càng đem thẫm, “Ngoan, em đừng sợ gì cả!”

Anh hôn lên mặt, lên cổ cô nồng nàn, nhẹ nhàng như cánh bướm, mơn trớn khiến cô cảm thấy nhồn nhột, bất giác cô cười khúc khích đồng thời né tránh.

“Chỉ cần em bảo đảm không chọc anh, không cọ xát vào anh giống như con mèo nhỏ, không cố ý khiêu khích anh, anh nghĩ mình có thể kiềm chế mà dừng lại, chờ cho đến khi thuyết phục được em đồng ý ‘cùng’ anh.” (BB: cái từ cùng này nghe thật Pro…*cười gian*)

Dùng tới hai chữ “thuyết phục” mới có thể thấy được sự gian xảo của Quan Sơn Nguyệt, anh muốn khi thói quen đã đạt đến một mức độ nhất định sẽ trở thành tự nhiên, thế nên ngay cả khi trêu chọc cô anh cũng không quên tạo cơ hội lưu lại dấu ấn của mình.

Cho dù là nỗ lực hay dùng thủ đoạn quyến rũ mê hoặc đối với Quan Sơn Nguyệt mà nói, loại kĩ xảo này anh đã đạt tới trình độ “siêu cấp”. Tôn Phật Nhi là một chú chim nhỏ trải đời được bao nhiêu thì chỉ có thể nói là bị lợi dụng. Trong khi cô chỉ là một chú chim non nớt dễ bị coi thường ức hiếp thì anh lại là “đại ma đầu” một chút cảm giác áy náy cũng không có.

“Nơi này đã cũ, rất dễ bị phá bỏ, chúng ta không nên ở đây nữa có được không?” Bất giác, chiếc áo sơ mi của Tôn Phật Nhi đã bị cởi ra quá nửa, những đường cong tuyệt đẹp trên cơ thể cô bày ra trước mắt anh.

Mắt Tôn Phật Nhi như bị bao phủ bởi một sương mờ, “Đây… phòng này là do bạn cho em mượn ở tạm mấy hôm mà thôi, có đơn sơ cũng không sao, vả lại em đang tìm phòng mà.”

“Đừng tìm nữa, anh có một căn hộ. Chỗ đó đủ cho hai người chúng ta ở.” Đôi môi rực lửa cùng đôi tay anh dần di chuyển xuống dưới… “Phật Nhi, ngoan nào, em đã quyết định làm ở trường nào?” Cơ thể cô mềm mại mịn màng trơn láng như băng như ngọc khiến anh quyến luyến mãi không muốn buông tay. (BB: ăn đậu hũ rồi ….hắc hắc*)

“À, đại học A và đại học S em đều đang suy nghĩ, có lẽ nhận lời tới hai trường đó nhưng cũng không nhất định là cả hai.”

Động tác của anh hơi ngừng lại một chút, rồi lập tức mạnh dần lên, đôi tay lướt lên eo của cô, làm cho chiếc áo sơ mi của cô tuột xuống đến thắt lưng, anh hôn lên chiếc cổ nõn nà của cô rồi cắn nhẹ.

“A…” Tiếng kêu cố chịu đau của cô giống như tiếng rên rỉ.

“Không được, hai trường đó nếu đều nhận lời thì sẽ quá bận. Chúng ta chỉ nên nhận lời trường đại học A thôi, có được không?”

“Trường đại học A ư?” Cô ngửa cổ, như muốn đem toàn bộ chiếc cổ xinh xắn để lộ ra, như muốn khẩn cầu anh.

Đương nhiên là anh không từ chối, những chiếc hôn như mưa liên tiếp phủ xuống.

“Ừ, nói như thế là em đã quyết định rồi nhé, người đổi ý sẽ là con chó nhỏ, sẽ bị anh trừng phạt đó.” Bất giác, anh cởi áo sơ mi của cô ra, hai tay chậm rãi di chuyển lên trên, nắm trọn lấy bầu ngực căng tròn kiêu sa của cô.

“… vâng, người đổi ý sẽ là… A!” Cô hét lên một tiếng. Khi đã hoàn hồn trở lại cô mới thấy mình gần như đã lõa thể, một cảnh tượng quá ư kích động. “A…” một tiếng hét còn lớn hơn nữa vang lên, cô nhanh chóng đưa tay lên ôm ngực, “Không biết xấu hổ, làm sao anh lại cởi quần áo của tôi?” Đầu cô cứ ong ong lên, sao lại xảy ra chuyện này? Quần áo bị người ta cởi hết, làm thế nào mà bản thân mình không phát hiện ra? (BB: *bó toàn thân* bị người ta cơi nãy giờ mà đến giờ mới biết >”

“Anh…” Anh vốn muốn phản bác, nhưng thấy cô sắp khóc, liền quyết định buông tha. Cô ấy vẫn còn khỏa thân, lại giống như con mèo nhỏ, loại kích động này thật không tốt chút nào. “Xin lỗi, đều tại em quá quyến rũ, mê hoặc, khiến anh không có cách nào kiềm chế, cho nên…” Anh đỡ tấm lưng trần trắng mịn của cô, thuận miệng trấn an.

Haiz! Vịt đã nấu chín rồi lại bay mất. Không được rồi… Nhưng cũng may, cũng không hẳn là không có thu hoạch gì được.

“Anh…” Dáng vẻ mê người của cô ư? Không thể nào. Cái gì chứ, đều bị anh ta làm cho tức chết, giải thích cũng phải có thành ý một chút chứ, “Quay mặt đi chỗ khác, không được nhìn lén tôi mặc quần áo.”

Anh ngoan ngoãn quay mặt đi, bị người ta ăn đậu hũ nhiều như vậy rồi, lại không an phận chút nào, sau này ngay cả cơ hội không cho nhìn cũng không có, dù sao thì mục đích “làm quen dần” của anh cũng đã có thành quả. (BB: sắc lang *BB kêu anh sắc lang, không ai được hiểu là BB sắc lang nha. Rút kinh nghiệm từ vụ BT của ss Jini ^^*)

“Xong chưa?” Sự việc trên lại tái diễn, nhưng cũng có chỗ không giống, đó là giờ đây cô gái bé nhỏ đang mặc quần áo trong lòng anh, không thể trốn thoát được.

“Xong hay chưa liên can gì đến anh? Anh giục cái gì mà giục?!” Giọng cô có chút tức giận, trừng mắt nhìn anh, sau đó đẩy anh ra, “Đồ háo sắc, thu tay của anh về, nhân tiện tránh xa tôi một chút!”

Anh đành thu tay về, sửa lại trang phục cho chỉnh tề. “Muộn quá rồi. Em thu dọn đồ đạc đi, chúng ta đi thôi.” Tuy nói như thế nhưng nhìn quanh căn phòng một lượt, anh không tìm ra thứ gì để mà thu dọn.

Vẻ mặt Tôn Phật Nhi đầy vẻ ngạc nhiên khó hiểu, nói: “Anh đang nói cái gì đấy? Tôi đã mệt lắm rồi. Anh lại còn bảo tôi thu dọn cái gì nữa, mà đi đâu cơ?”

Thấy cô có vẻ như không hiểu rõ tình huống, Quan Sơn Nguyệt đành phải tự mình ra tay thu dọn. “Anh đang nói cái gì ư? Đương nhiên là nói đến chuyện em đồng ý chuyển tới nhà anh ở. Em còn ngây ra làm gì thế, còn không mau thu dọn đi, em muốn ở cái nơi cũ kĩ quái quỉ này hết đêm nay sao?”

“Chuyển nhà ư?” Tôn Phật Nhi suy nghĩ, bất giác hai tay cũng làm theo anh, chẳng mấy chốc mà hành lý đã đóng gói xong. Không quá nhiều cũng không quá ít, toàn bộ chỉ là một cái va li nhỏ. Cô lại suy nghĩ một lần nữa, nhưng… (BB: chị ngu hết chỗ chê luôn…. =”= Bị dụ như gà ấy)

“Tôi đã đồng ý với anh chuyển nhà cái gì cơ? Sao tôi không nhớ vậy?”

“Em vừa nói xong, em nghĩ kĩ lại đi, đừng có xấu hổ như thế, lần này anh không cho em thương lượng lại đâu.”

“Có sao?” Làm sao có thể? Cô lại trầm ngâm, a, hình như có chút ấn tượng…

“Đương nhiên là có rồi!” Anh quyết liệt nói, thuận tay nhấc hành lí lên, đẩy lưng cô ra ngoài, “Đi thôi, cẩn thận một chút, bên ngoài rất tối đấy.”

“Không đúng, tôi không có đồng ý với anh chuyện chuyển nhà!” Cô vội dừng lại, không chịu đi theo anh.

“Em có!” Gặp phải trở ngại, Quan Sơn Nguyệt không vui, xoay người cô lại, hai người mặt đối mặt.

“Không có!” Cô kiên quyết khẳng định rồi nhìn thẳng vào đôi mắt của anh, hai người đấu ánh mắt với nhau “Vừa rồi tôi chỉ nói muốn tìm một căn phòng khác, chứ không đồng ý chuyển đến nhà anh”

Một lúc sau, Quan Sơn Nguyệt cuối cùng không cam tâm mở miệng nói: “Nơi đây quá nguy hiểm vốn không thích hợp để em ở.”

“Không có những nguy hiểm như anh nghĩ đâu, tôi đã ở đây mấy ngày rồi cũng đâu có sao đâu? Hơn nữa tôi vốn không định ở chỗ này lâu.”

“Đã như thế thì chuyển tới chỗ anh ở không phải tốt hơn sao?” Anh nhướng mày lên.

“Chúng ta không thân không thích, tôi làm sao có thể chuyển tới nhà anh ở được? Hơn nữa có câu nam nữ thụ thụ bất thân, anh chưa từng nghe tới sao?” Huống hồ anh còn là một tên bất lương, háo sắc nữa chứ! (BB: đúng đúng, háo sắc a, quá háo sắc a)

“Nam nữ thụ thụ bất thân ư?” Ngữ điệu của anh cao vút, đầy vẻ nghi ngờ. “Không ngờ em học ở Mỹ bao nhiêu năm mà tư tưởng lại như thế…” Anh không biết phải hình dung như thế nào nữa.

“Bảo thủ thì có gì không tốt nào? Tôi như thế này không được sao? Anh nghi ngờ cái gì nào? Cũng chẳng có quan hệ gì với tôi cả, hơn nữa với điều kiện của Quan thiếu gia sợ gì mà không có con gái tìm đến, hà cớ gì mà phải ở cái chỗ này cho lãng phí thời gian chứ?” Cô liếc mắt nhìn anh. Đại ma đầu háo sắc! Trong lồng ngực cô bỗng có một cảm giác tức tức đố kỵ khiến cô cảm thấy không thoải mái.

“Đi, đương nhiên là đi rồi! Anh cũng cảm thấy thật lãng phí thời gian.” Anh cười gượng, tuy thất bại nhưng tận đáy lòng anh vì chuyện cô có tư tưởng bảo thủ mà cảm thấy rất vui. (BB: anh mặt dày siêu cấp vô địch >”

Ánh mắt anh chợt lóe lên, đột nhiên anh hỏi: “Nụ hôn đầu của em gìn giữ bao nhiêu năm nay, là để dành cho chồng tương lai của em có phải không?”

“Đúng vậy, làm sao anh biết?” Nét mặt nghi hoặc của cô chuyển sang ảo não rồi không nhịn được liền lườm anh, “Đáng tiếc là bị cái tên háo sắc này cướp mất rồi.”

Lần đầu tiên Quan Sơn Nguyệt bị con gái lườm, nhưng anh không những không thấy không vui mà ngược lại còn bật cười, cười rất tươi, ra vẻ rất đắc chí.

Đáng ghét, lại còn dám cười! Thật là chưa bao giờ gặp loại người có da mặt dày như vậy. (BB: quá đúng…*gật đầu lia lịa*)

“Nói như thế thì anh là ch…”

Cô lập tức phản ứng cắt ngang lời anh: “Không, anh cái gì cũng không phải!” Mình đang nghĩ cái gì vậy chứ, hừ! (BB: *mắt sáng hớn hở* chị nghĩ cái gì thế?)

“Nhưng em nói…” Tuy trước mắt anh chưa có dự định kết hôn nhưng cô lại nhanh chóng cự tuyệt như thế cũng khiến anh cảm thấy khó chịu.

“Tôi nói tôi rất mệt, cần phải ngủ, đã khuya lắm rồi, Quan tiên sinh!”

“Anh…” Anh vẫn còn muốn giải thích, nhưng cô đã đẩy anh ra ngoài cửa.

“Ngủ ngon, tạm biệt!” Tôn Phật Nhi mỉm cười, đóng cửa lại. Ôi, mệt chết đi được!

“Tôi…” Anh trừng mắt nhìn cánh cửa đóng ngay trước mũi mình. Anh vốn muốn đấm cho nó một cái. Nhưng nghĩ đến khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ mệt mỏi của cô, thôi được rồi, hôm nay tha cho em vậy!

Sakura:Quá sức mệt, phù cuối cùng cũng xong một đoạn nóng bỏng, làm xong phần này mặt đỏ dừ, may mà phòng không có ai, không thì ngượng chết mất.

BB: nàng yếu quá đi, chờ tới chap sau chắc nhập viện vì mất máu quá. =]]] Không pro bằng YuYu òi. ^^


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.