Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)

Chương 194: Chương 194: Đẩy ngã em chồng 5




Nụ hôn này dịu dàng, chậm rãi nam nhân cắm nhẹ lên đôi môi anh đào của nàng, đầu lưỡi lướt qua khóe môi, phảng phất giống như sợi lông chim quét qua, khiến Diệp Huyên đang trong cơn triền miên cảm thấy một đợt ngứa rùng mình. Đầu lưỡi hắn liếm dọc hàm răng của nàng, nhẹ nhàng dò hỏi xem nàng có muốn tiếp nhận hay không. Lúc này đây, không cần hắn cường ngạnh cạy ra, Diệp Huyên chủ động hé miệng.

Đầu lưỡi của hắn vừa trượt vào, ngay lập tức làm loạn trong cái miệng nhỏ thơm tho ngọt ngào này. Nó giống như vương giả vừa trở lại lãnh địa, quen cửa qun nẻo tìm được vị trí mẫn cảm nhất trong miệng nàng, cuốn lấy cái lưỡi của nàng cùng nó nhảy múa. Diệp Huyên gần như đắm chìm vào sự dịu dàng của hắn, Lục Cẩn chưa từng hôn nàng như vậy lần nào, thậm chí có thể nói hắn rất ít khi hôn nàng. Hành động thân mật có ý nghĩa đặc biệt này Lục Cẩn vô cùng khinh thường, nhưng nụ hôn này lại tràn đầy thương xót giống như đang an ủi nàng.

Nhưng lúc này, Lục Cẩn vẫn ôn nhu ôm lấy nàng, nhu tình mật ý quấn quít lấy lưỡi nàng Diệp Huyên lại len lén mở mắt ra nhìn hắn thì lại thấy nơi đáy mắt của hắn chứa đầy ý cười.

Có lẽ là sự dịu dàng hiếm có này khiến Diệp Huyên mê muội, khi Lục Cẩn tách hai chân nàng ra, đỡ gậy thịt chuẩn bị cắm vào nàng chỉ qua loa vùng vẫy một cái liền ý để hắn tùy ý nhồi đầy hoa huyệt.

“Chặt quá...” Gậy thịt bắt đầu chậm rãi chuyển động trong âm đạo, bàn tay to kéo mở vạt áo trước ngực nàng, trong tầm mắt Lục Cẩn liền xuất hiện hai quả anh đào tròn trịa. Ngực của Diệp Huyên khôngquá lớn nhưng hình dạng đẹp đẽ, da thịt trắng mịn. Cả cơ thể nàng trắng noãn như bạch ngọc ôn nhuận không chút tỳ vết, mà hai bầu ngực cao cao lại càng thêm trắng muốt mỹ lệ. Khiến người ta khó dời mắt nhất là hai quả anh đào màu hồng nổi bật trên làn da tuyết trắng, khiến cơ thể nàng càng thêm mị hoặc.

Bây giờ trăng đã lên cao. Dưới ánh trăng bàng bạc thân thể lõa lồ xinh đẹp trước mắt Lục Cẩn giống như được phủ thêm một lớp lụa mỏng, khiến hắn muốn trầm mê trong cảnh đẹp này, rồi lại dụ dỗ hắnvươn tay kìm lòng không được mà muốn chà đạp... hắn dùng một tay nắm trọn bầu ngực nàng hít mộthơi dài, cảm thấy trong chóp mũi tràn ngập hương thơm.

“Cái vú của tẩu tử thật đẹp.” Giọng nói khàn khàn, trầm thấp của nam nhân vang lên bên tai Diệp Huyên, “Nếu từ cái núm vú nhỏ này mà phun ra sữa thì sẽ ra sao nhỉ?”

Khuôn mặt Diệp Huyên đỏ bừng, khác với lúc trước nàng không cảm thấy những lời nàng đang nhục nhã mình mà ngược lại loại lời lẽ hạ lưu mang theo ý tứ trêu chọc này khiến cơ thể nàng càng thêm động tình. Hoa huyệt co rút chặt hơn, siết một cái khiến Lục Cẩn bật ra một tiếng hừ nhẹ từ trong cổ họng, vỗ lên cái mông nàng ý bảo nàng thả lỏng một chút: “Tẩu tử... Tẩu muốn bấm gẫy Cửu đệ sao?”

Gãy được thì đã tốt, Diệp Huyên nghĩ thầm, miễn cho đại gia hỏa xấu xa này tiếp tục tác loạn trên cơ thể mình. Nhưng nàng vẫn thuận theo Lục Cẩn cố gắng thả lỏng cơ thể, hai chân tách ra vòng qua hông Lục Cẩn, lại bị hắn nâng cao mông lên tiếp tục đâm chọc.

Tính tình nàng e lệ, cho dù bị cây gậy của hắn làm cho sung sướng nhưng vẫn cố cắn chặt môi khôngcho tiếng rên rỉ tràn ra. Lục Cẩn lại muốn trêu chọc nàng, bóp lấy đầu vú nàng vân vê lúc nặng lúc nhẹ: “Tẩu tử mới vừa rồi có phải là đang suy nghĩ bấm gẫy gậy thịt của ta được mới tốt đúng không?”

“không có...” Diệp Huyên nhỏ giọng chống chế.

“không bấm...” Lục Cẩn nhíu mày, lộ ra nụ cười mê người, “Chẳng lẽ tẩu tử thích cái cây gậy to này?” Vừa nói hắn vừa ưỡn thẳng thắt lưng đâm mạnh lên hoa tâm của nàng mấy cái, giống như đang thị uy, khiến Diệp Huyên phải hét lên.

“Ngươi, ngươi nói bậy.... Ta đương nhiên là, a... Ừ a...” Diệp Huyên quả nhiên trúng kế, muốn mở miệng phản bác Lục Cẩn, nhưng chỉ mới hơi hé miệng ra tiếng rên rỉ đã tràn ra, “không thích... A... A...”

“không thích? Sao tẩu tử còn kêu lớn tiếng như thế?” Tiếng rên rỉ của nàng tao mị đến tận xương, không chỉ khiến Diệp Huyên cảm thấy thẹn vô cùng mà cũng khiến Lục Cẩn cảm thấy cổ họng khô khốc, cự vật đang cắm rút trong hoa huyệt cũng trướng lớn thêm một vòng. Đây không là lần đầu hắn với Diệp Huyên hoan ái, nhưng đến ngày hôm nay hắn mới phát hiện, thì ra tẩu tử nhà mình lại mê người đến như vậy.

Vòng eo mảnh khảnh như cành liễu tựa vào khuỷu tay hắn, vừa khéo để tay hắn nắm trọn bầu ngực mềm mại, đầu vú vểnh lên trông vô cùng đáng yêu. Hộ khẩu trơn bóng no đủ, va vào háng hắn bạch một phát, lưu lại một vệt đỏ dâm mỹ trên làn da trắng mịn. Tẩu tử ngoài miệng cứ khăng khăng chống cự nhưng cái miệng phía dưới vừa hút vừa kẹp chặt đến nỗi khiến hắn thiếu chút nữa là bắn tinh.

Quá không thành thực rồi, Lục Cẩn nheo mắt lại, đột nhiên ôm Diệp Huyên đứng lên. Động tác quá đột ngột khiến Diệp Huyên thất kinh, nàng cuống quýt ôm lấy cổ Lục Cẩn: “Ngươi... Ngươi muốn làm gì?” Hai người bây giờ đang ở trên nóc nhà hành sự, chưa kể đến việc có thể bị người khác bắt gặp, chỉ mỗi việc cách mặt đất cao như vậy đã khiến Diệp Huyên run sợ.

“Có thích không?” Lục Cẩn dịu dàng hỏi.

Diệp Huyên hoang mang, lúc phản ứng lại thì cả khuôn mặt đều đỏ bừng. Cái tên nam nhân khốn kiếp này, chẳng lẽ nào.... Chẳng lẽ nào nàng lại không biết xấu hổ mà nói thích. “không, không thích...” Nàng cắn môi nhỏ giọng trả lời, không chỉ vì nàng không muốn Lục Cẩn được như nguyện mà cũng vì những lời nói tục tĩu này đối với nguyên chủ quá mức xấu hổ khiến ý thức của nguyên chủ ảnh hưởng lên Diệp Huyên mạnh hơn.

“Chúng ta xuống phía dưới làm!” Lục Cẩn thản nhiên nói, ngay sau đó hắn ôm Diệp Huyên chặt hơn, nhún người một cái giữ nguyên tư thế gậy thịt đang cắm trong hoa huyệt nhảy từ trên nóc nhà xuống!

“A!-----” Diệp Huyên chịu không nổi phải hét lên, cú nhảy vừa rồi khiến gậy thịt của hắn đâm mạnh lên hoa tâm, xuyên thẳng qua miệng tử cung, hơn phân nửa gậy thịt đều cắm vào trong tử cung. Lúc này hắn lại điên cuồng luật động, quy đầu mạnh mẽ đâm lên vách tử cung, hai chân vừa rơi xuống đất, Lục Cẩn bóp chặt eo nàng tiếp tục điên cuồng cắm rút, vừa sải chân bước ra ngoài tiểu viện.

“A, ngươi.... Đừng mà, đừng mà... Đừng, a.... Đừng đi ra ngoài...” Vừa nãy ngồi trên nóc nhà trong tiểu viện hoang phế bình thường sẽ không có người tới, bởi vậy Diệp Huyên mới dám ở chỗ này yêu đương vụng trộm với Lục Cẩn, nhưng đi ra ngoài, lỡ đụng phải tạp dịch đi tuần ban đêm vậy thì Diệp Huyên xong đời rồi.

Nàng tất nhiên là biết ý đồ của Lục Cẩn, quả nhiên, cái tên nam nhân lớn mật này cong khóe môi, khuôn mặt bày ra vẻ tùy ý: “Tẩu tử ngoan, nói cho Cửu đệ nghe một lần nữa, rốt cuộc là thích hay là không thích?”

“Thích, thích...” Giọng nói của nàng kèm theo tiếng nức nở quả thật là khiến người ta phải thương xót, đôi mắt nàng nhìn Lục Cẩn như đang van nài, gần như sắp bật khóc.

Dáng vẻ động lòng người như vậy có nam nhân nào nhẫn tâm giày vò nàng, nhưng Lục Cẩn vẫn chưa thấy đủ, nghĩ thầm muốn cái miệng nhỏ này nói ra nhiều câu từ dâm đãng hơn nữa: “Tẩu tử, nói cho rõràng một chút, thích cái gì?”

“Thích.... Thích....” Diệp Huyên đang thút thít cuối cùng nhịn không được mà bật khóc nức nở. khônggiống như lúc trước nguyên chủ khóc là vì cảm thấy đau khổ vì bị nhục nhã, tiếng khóc của nàng lúc này giống như đang làm nũng, những lời xấu hổ này, nàng... Nàng sao có thể nói ra miệng được.

Lục Cẩn cũng không giục nàng, khuôn mặt mang theo nụ cười dịu dàng, nhưng động tác dưới hạ thân lại vô cùng kịch liệt, gậy thịt vừa dài vừa to hoành hành trong hoa huyệt khiến dâm thủy liên tục vẩy ra từ chỗ kết hợp của hai người, rơi xuống dưới tạo thành một vũng nhỏ dưới mặt đất. hắn dường như không hề sợ có người phát hiện mình cùng tẩu tử loạn luân, tùy ý để Diệp Huyên vặn vẹo trong ngực hắn, nhấc chân bước ra sân.

“Đừng mà, đừng đi nữa... Ưm a... Ta nói, a... Ta nói còn không được sao?” Diệp Huyên ngẩng mặt lên, cuối cùng cũng chấp nhận thỏa hiệp dưới dâm uy của hắn, nàng xấu hổ đến nỗi không dám nhìn vào mắt Lục Cẩn, cơ thể mềm mại khẽ run, từng chữ bật ra từ đôi môi một cách khó khăn: “Ta thích, thích Cửu đệ..., cái tên... đại gia hỏa đó...”

“Đại gia hỏa gì?” Đôi mắt Lục Cẩn tối lại, trong giọng nói mang theo ý cười bất đắc dĩ nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Diệp Huyên, hạ thân vẫn tiếp tục xông tới, “Tẩu tử không biết nó gọi là gì sao? Để Cửu đệ dạy cho...” hắn đè thấp giọng dùng đầu lưỡi liếm một cái nơi vùng cổ của nàng, lời nói dâm tục nhưng không khiến người nghe phản cảm, “Nó gọi là đại nhục bổng.”

“Đại, đại nhục bổng...” Nàng dường như bị yểm bùa lặp lại lời nói của hắn trong vô thức.

“Đại nhục bổng đang làm gì... Tẩu tử biết không?” Đầu lưỡi lướt qua bộ ngực, rơi xuống đầu vú cao vút, ngậm lấy đầu vú đã sưng đỏ mà bú mút. Diệp Huyên lắc đầu rồi lại gật đầu một cái. Nàng giống như con thỏ nhỏ mờ mịt nhìn hắn khiến Lục Cẩn cảm thấy thích thú, vật nhỏ dâm đãng này, “Đại nhục bổng đang thao tiểu hoa huyệt của tẩu, tha cho một lần, “ giọng nói của hắn đột nhiên trở nên nghiêm túc, “nói mau! Gậy thịt của ai đang làm tẩu, hử?”

“Của Cửu đệ... Cửu đệ đang làm ta...” Hoa châu nho nhỏ bị hắn nhéo mạnh một cái, nàng co quắp run rẩy, khoái cảm tích lũy nơi hoa tâm gần như muốn bộc phát, không muốn, không muốn... Nàng rất muốn nói như vậy nhưng nói ra những lời như thế sẽ càng khiến nam nhân thêm điên cuồng, “Đại nhục bổng của Cửu đệ đang làm ta, thao nát... A, a... Thao nát tiểu tao huyệt của ta....”

“Nữ nhân dâm đãng này!” một cái phát mạnh đánh lên mông nàng, Lục Cẩn đè nàng trên thân cây, hạ thân điên cuồng cắm rút, càng lúc càng nhanh, trước mắt Diệp Huyên mọi thứ dần mơ hồ. Khi quy đầu chọc mạnh vào hoa tâm tầm hơn mười lần, Diệp Huyên nũng nịu hét lên một tiếng rồi nằm co quắp trong ngực Lục Cẩn hôn mê bất tỉnh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.