Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)

Chương 166: Chương 166: Đẩy ngã quan đại thần 2




Khi Margaret tỉnh lại, cảm giác cả người đều mềm nhũn, không có lấy một chút sức lực.

Dù sao trong cơ thể nàng cũng có một nửa dòng máu ác ma, tuy không có pháp lực cường đại như ác ma, nhưng tố chất cơ thể vẫn rất tốt, khí lực lớn hơn người thường gấp mấy lần. Nàng cảm giác được tay chân của mình đều bị trói chặt, nếu như bình thường chỉ cần hơi giãy giụa dây thừng liền đứt ra nhưng bây giờ nó lại không có chút sứt mẻ.

Xem ra trên sợi dây thừng này đã bị người ta yểm ma pháp, đầu óc Margaret xoay chuyển nhanh chóng, cẩn thận nhớ lại rốt cuộc là mình có thù oán với người nào. Nàng biết thân phận của mình không được người khác chào đoán, nhưng trừ những lần tham gia buổi cầu nguyện sáng, lúc bình thường nàng chỉ quanh quẩn lui tới trong xóm nghèo với vùng ngoại thành. Những người mà nàng thường “đắc tội” chỉ là mấy tên ăn mày vô gia cư giống như Victor, hoặc là mấy đứa nhỏ hay trêu chọc nàng. Những loại người này, không thể nào có khả năng điều khiển ma pháp.

Chẳng lẽ... là cái tên lần trước?

Margaret nhớ lại tình cảnh khi mình mở cửa, lúc cửa vừa mở ra, nàng còn chưa kịp nhìn rõ người gõ cửa đã hôn mê bất tỉnh. Đây chắc chắn là vụ bắt cóc có mưu tính từ trước, người tới biết nàng là ai, cũng biết nàng đang ở nơi nào. Còn cái tên lần trước tuy có khuynh hướng biến thái thích ngược đãi nhưng hắn không hề biết nơi ở của Margaret. Lần đó chẳng qua là do Margaret xui xẻo, bị hắn bắt được, rồi bị tra tấn, ngược đãi thiếu chút nữa mất mạng.

Nàng nên cảm thấy may mắn vì mình có huyết thống của ác ma, khiến người xung quanh đều coi nàng là thứ dơ bẩn, là điều xấu. Cho nên dù nàng có dung mạo xuất chúng, nhưng cái tên biến thái đó cũng không làm nhục nàng. Mà chính lần không hay đó Margaret đã kết giao được với Theodore, không, không phải là kết giao, chỉ là nàng đơn phương thầm mến đối phương mà thôi.

Khi đó cả người nàng đều là vết thương bị vứt bỏ trong bụi cỏ, máu tươi hòa lẫn với bùn. Nàng biết mình phải bò vào trong thành, chỉ có đến được nơi có người, nàng mới có cơ hội nhặt lại cái mạng này. Nhưng nàng đã không còn chút sức lực nào nữa, lồng ngực phập phồng lên xuống, mỗi một lần hít thở mùi máu xộc vào mũi, tầm mắt Margaret dần dần mơ hồ, nàng... Nàng thật sự phải chết sao...

cách đó không xa, tiếng bánh xe lăn trên mặt đường mơ hồ truyền đến, có người? Có người đến đây! Margaret muốn mở miệng kêu cứu, nhưng trong cổ chỉ phát ra những tiếng khào khào khe khẽ. Cứu, cứu tôi! Cứu, cứu tôi! Nàng liều màng gào thét, xe ngựa cách nàng ngày càng gần, xin ngài! Cứu, cứu tôi! Nhưng dường như họ không hề phát hiện ra cách đó không xa, phía sau bụi cây có một cô gái đang hấp hối, vẫn không nhanh không chậm lăn bánh về hướng Fort West.

Điều khiến người ta tuyệt vọng nhất chính là khi nhìn thấy có chút hy vọng, nhưng lại phát hiện tất cả đều là vô ích.

Bàn tay nàng buông thõng trên mặt đất, trong tầm mắt chỉ toàn là màu đen. một phen giãy giụa, kêu gào đã tiêu tao hết toàn bộ sức lực còn lại của nàng, cứ như vậy đi, nàng vùng vẫy mười sáu năm, bây giờ có lẽ đã đến lúc nghỉ ngơi rồi.

Đột nhiên, tiếng bánh xe lại xuất hiện, từ xa lại gần, cuối cùng dừng lại trước bụi cây.

Có người từ càng xe nhảy xuống, đẩy bụi cây ra nhìn vào, sau đó xoay người, hình như nói gì đó với người ở trong xe. Margaret không nghe rõ tiếng nói chuyện của họ, chỉ biết người đó là đàn ông, có lẽ là phu xe, loáng thoáng nghe được mấy chữ “Đúng như ngài nói”, “bụi cỏ”, “quả thật có người”, “bị thương rất nặng”, “nửa người nửa ma“.

Thôi hết... Hy vọng vừa mới dâng lên lại bị dập tắt ngay lạp tức. Ngườ trong xe ngựa phát hiện ra thân phận nửa người nửa ma của mình thì chắ chắn sẽ không chịu giúp đỡ. Margaret nhịn không được mà cười khổ, lặp đi lặp lại nhiều lần, trêu đùa nàng như vậy, thú vị lắm sao? Ông trời chết tiệt!

Nhưng chuyện xảy ra tiếp theo hoàn toàn nằm ngoài dự kiến của nàng, thùng xe mở cửa ra, nàng nghe thấy một giọng nam dịu dàng: “Đút cho cô ấy uống hết cái này, dù là nửa ngưởi nửa ma, nhưng cũng là sinh linh do trời đất tạo thành, cũng là con dân của thần.

Con dân của thần? Thần sẽ không chịu thừa nhận một thứ dơ bẩn như mình là con dân đâu. Nàng cười đầy chế nhạo, sau đó, một dòng nước treo veo được đổ vào trong miệng nàng, gần như trong nháy mắt ấy, nàng cảm nhận được sinh lực cạn kiệt trong cơ thể bắt đầu quay trở lại. Đây là cái gì? Tác dụng mạnh mẽ đến vậy, chẳng lẽ là ma dược cao cấp?

Lúc này, thính giác của Margaret cũng khôi phục được mấy phần, nàng nghe thấy phu xe cao giọng nói: “đã ngừng chảy máu, đại nhân, còn lại nửa bình Thánh thủy, ngài xem...”

“Thánh thủy cũng không nên dùng quá nhiều trong một lần, còn lại để lại cho cô ấy đi.” Cái giọng nam dịu dàn đó cách Margaret ngày càng gần, hình như hắn vừa bước xuống xe, Margaret nhìn thấy một người mặc áo bào màu trắng, mái tóc màu vàng xõa tung trên nền áo trắng lại càng thêm rực rỡ, chói lòa. Người đó ngồi xổm xuống, bàn tay ấm áp chạm lên vùng trán dính đầy bùn đất của cô gái, “Mong thần Quang Minh sẽ bảo vệ cho cô, cô gáiđáng thương.” Giọng nói của người đàn ông tràn ngập sự từ bi cùng thương hại, Margaret rất ghét những người thương hại nàng, nhưng thật kì lạ, đối với người đàn ông này nàng lại không thấy chán ghét chút nào.

“Cám ơn, cám ơn ngài...” Nàng cố gắng nói, nhưng giọng nàng thật sự quá nhỏ, nàng không chắc người đó có nghe được không.

Rất muốn nói một câu cám ơn với hắn, nằm trên mặt đất lạnh như băng, Margaret bị trói thành con tôm vẫn thầm nghĩ như vậy. Áo bào trắng, tóc vàng, có dược Thánh thủy.... Trước khi phát sinh chuyện đó, Margaret chưa bao giờ quan tâm đến cái gọi là Quang Minh thần giáo, nhưng nàng cũng biết, trong vương quốc này, người phù hợp với tất cả những điều kiện đó chỉ có một, người cứu nàng chính là quan đại thần của thần điện - Theodore Vise Fernandez.

Vào thời kì con người chiến đấu để tiêu diệt ác ma, có thể nói là Quang Minh thần giáo đã cùng cái thứ sinh vật dị giới nà kết thành một mối thù sâm đậm. Dù vậy, thân là thánh đồ Theodore lại nguyện ý dùng Thánh thủy để cứu nàng, cứu cái thứ tạp chủng, dã loại như nàng.

Cái người đàn ông ấy nhất định là người từ bi nhất thế gian này.

thật đáng tiếc, nếu như xui xẻo, thì nàng có thể sẽ không có cơ hội nói lời cảm ơn với Theodore. Margaret không ngừng thử giãy tay thoát khỏi dây thừng, mồ hôi chảy ròng ròng, nhưng dây thừng vẫn không suy chuyển. Nàng thật sự không có biện pháp nào khác, đành dùng hai chân lết trên mặt đất cố gắng dịch người tới gần cửa. Chỗ nàng bị giam tối như mực, trên cửa sổ đều có những tấm rèm dày, chắn hết ánh sáng từ bên ngoài, Margaret thật vất vả mới lết đến cửa, lấy tay sờ thử, phát hiện đây là một cánh cửa gỗ, mặt trên có khắc hoa văn trang trí rất tinh xảo.

Chẳng lẽ người bắt nàng là một phú hào? Margaret thử đẩy cửa, chợt nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng bước chân. Nàng vội vàng lăn về chỗ cũ, tiếp tục giả vờ hôn mê. không lâu sau, cánh cửa bị mở ra.

Tiếng bước chân của người tới rất nhẹ, nghe hô hấp thì có vẻ là một người đàn ông. Ngoại trừ hắn hình như phía sau còn một người nữa. Margaret im lặng nằm trên mặt đất, cảm giác người nọ liếc mình một cái.

“Đại nhân, cần làm cho cô ta tỉnh lại không?” Người nọ kính cẩn nói.

“A...” Margaret nghe thấy một tiếng cười lạnh, “cô ta không phải là đã sớm tỉnh rồi sao?” Khoan đã, cái giọng này.... Sao lại quen thế này?”

Sau đó, có tiếng bước chân vang lên, hắn đã đứng trước mặt Margaret, “Đừng có giả bộ chết, ta không có thời gian rảnh để lãng phí cho cô.” Margaret lúc này mới phát hiện, cái giọng nói này còn khá non nớt, người này có lẽ còn nhỏ tuổi, trong giọng nói còn có khàn khàn chỉ có trong thời kì dậy thì, mà người này... hình như là một thiếu niên?

“Mở mắt ra” thiếu niên mất kiên nhẫn nói, “Nếu không...”

Ngay sau đó, cô gái nằm trên mặt đất mở hai mắt ra. Đứng trước mặt nàng quả nhiên là một thiếu niên tầm 12, 13 tuổi, cậu ta có một mái tóc vàng rất dài, giống như đoạn tơ tằm xõa xuống bên vai. Thiếu niên mặc một chiếc trường bào trông cực kì quen mắt, màu trắng, vạt dài, cổ áo có thêu hoa văn ngầm, mà bên hông cậu ta mang một tấm lệnh bài khảm bạc có khắc hoa văn - giống hệt với cái mà Margaret thấy Theodore mang bên đai lưng, là huy hiệu chỉ có quan đại thần mới được đeo.

“Cậu..” Margaret vừa mở miệng muốn nói, lại đột nhiên sững lại. Nàng ngẩng đầu, khuôn mặt của người thiếu niên cực kì quen thuộc, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏn mím chặt lại, đôi mắt màu đỏ đẹp như một viên bảo thạch, trong sắc đỏ lại ẩn ẩn có chút vàng. Cậu ta giống Theodore như đúc, không, cậu ta chính là Theodore khi hắn 12, 13 tuổi!

“Đúng là một cô gái biết nghe lời!” Thiếu niên nở nụ cười, không chút ôn nhu, từ bi nụ cười này lạnh như băng, đầy mỉa mai, ánh mắt cậu ta giống như một con rắn độc nhìn lướt qua cổ tay cô gái. “Vậy thì, cô có thể sống lâu thêm 15 phút, Neisen.” Cậu ta quay đầu.

Người thanh niên phía sau cúi đầu. “Xin ngài phân phó, Vise Fernandez đại nhân!”

“Giết cô ta đi.” Thiếu niên cười nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.