Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)

Chương 167: Chương 167: Đẩy ngã quan đại thần 3




“Buông ra, buông! Đồ khốn nạn! Cút ngay!”

Phân phó xong thiếu niên Theodore xoay người rời đi. Người thanh niên tên là Neisen mặt lạnh đè Margaret xuống đất, tai trái siết chặt cổ nàng, từ bên thắt lưng rút ra một thanh đoản đao.

Dù trong phòng tối như mực, nhưng ánh sáng sắc lạnh phát ra từ lưỡi dao vẫn sáng lóa mắt. Nàng nhìn thanh đao đang cách mình ngày càng gần, hoảng sợ khiến nàng gào đến khàn cả giọng “Cứu mạng! Cứu mạng! Ai cứu tôi với! Cứu cứu tôi!” Nhưng nàng biết sẽ không có người tới cứu nàng, khi cái chết đến gần, nàng không còn chút tâm trí nào để quan tâm đến việc tại sao Theodore lại biến thành một cậu nhóc, tại sao một người đàn ông dịu dàng, từ bi lại biến thành một người lãnh huyết vô tình như thế.

Xoẹt một tiếng, thanh đao đâm vào cổ Margaret.

“A!--” nàng điên cuồng giay giụa, sức lực kinh người khiến Neisen cũng không hoàn toàn khống chế được cô.

“Ồn chết mất!” Rầm một phát Theodore đẩy cửa vào, “Neisen, ngươi không thể khiến nàng ta câm miệng sao?”

“Xin lỗi, đại nhân, là do thuộc hạ thất trách.” Người thanh niên cúi đầu xuống, “Thuộc hạ sẽ làm cho nàng ta im lặng.”

“Thôi đi.” Thiếu niên lạnh lùng nhìn Margaret liều mạng phản kháng, nàng giống như con cá bị mắc cạn, chật vật quẫy đạp, “Trước tiên cứ giữ lại mạng cho nàng ta.”

“Vậy” Neisen nghe thế, ngay lập tức thu lại đoản đao, “Lời nguyền của ngài...”

Lời nguyền? Nguyền rủa cái gì? Thấy lưỡi đao đã rời khỏi cổ mình, Margaret thôi không giãy giụa nữa. Nếu tạm thời không có gì nguy hiểm đến tính mạng, vậy thì nàng cũng không cần phản kháng vô ích. Từ kinh nghiệm lăn lộn, đánh nhau suốt mười sáu năm nàng nhanh chóng phán đoán về tìn thế trước mắt, nàng âm thầm suy đoán nguyên nhân mình bị bắt vè nơi này từ những lời mà Theodore nói với Neisen, vừa cố gắng khiến mình bình tĩnh trở lại, tiết kiệm sức lực, để chuẩn bị chạy trốn.

Theodore liếc mắt nhìn nàng một cái, đôi mắt màu đỏ kia như đang mỉa mai - chẳng lẽ, hắn ta nhìn ra ý đồ của mình?

“Chỉ cần uống máu của nàng ta là được rồi.” người thiếu niên hờ hững nói, “Nhưng nhớ chặn miệng nàng ta lại, phụ nữ đúng là khiến người ta phiền lòng.”

#

Đến khi Neisen lấy được một ly máu tươi, Margaret vẫn còn chưa kịp phản ứng vẫn nằm xụi lơ trên mặt đất. Trong lúc lấy máu, nàng bị cắt một vết trên cổ tay, nàng cũng không cảm giác được quá nhiều đau đớn, máu dần chảy ra nhưng nàng lại cảm thấy thoải mái, cảm giác buồn ngủ lại ập đến. Bởi vì Theodore phân phó giữ lại mạn cho nàng, sau khi lấy máu, Neisen lại đút cho nàng uống một chén nước - cảm giác trong veo quen thuộc, là Thánh thủy.

Tay Margaret theo bản năng vói vào trong ngực, vuốt ve cái bình nhỏ mình luôn mang theo bên người. Khi đó nàng nằm trong bụi cỏ, sau khi mơ màng tỉnh lại, người đàn ông tóc vàng mặc áo bào trắng đã sớm đi mất. Bên người nàng có một bình thủy tinh nhỏ, trong bình còn nửa bình Thánh thủy. một năm sau, nàng bị thương nặng không ít lần, đều dựa vào nửa bình Thánh thủy mà người đó lưu lại mới sống sót được.

“Cám, cám ơn ngài...” không biết lúc ấy Theodore có nghe thấy câu nói đó hay không, khi hắn bắt nàng đem tới nơi này liệu có nhớ rằng hắn đã từng cứu mạng một cô gái đang hấp hối ở ngoài thành?

Margaret cười khô khốc, đừng ảo tưởng nữa, đồ ngu ngốc! Chỉ sợ vì một lần gặp gỡ vô tình đó mà nàn mới bị Theodore theo dõi.

Nguyền rủa cần uống máu... Tuy Margaret không quá hiểu biết về ma pháp, nhưng nàng biết rằng thứ đáng giá nhất trên người nàng là dòng máu ác ma này. Loại ma pháp hắc ám, cần một thành phần rất quan trọng là máu của ác ma, mà thứ này cũng vô cùng quý giá và khan hiếm. Từ những manh mối có được, nàng đoán rằng Theodore bị ai đó nguyền rủa, mà muốn giải trừ lời nguyền này cần có máu ác ma.

Nhưng ác ma đã biến mất trên đại lục này hơn mấy trăm năm, tìm được ác ma đúng là việc nói dễ hơn làm. Nhưng Theodore phải chủ trì buổi cầu nguyện sáng sớm trên đảo Fort West mỗi tuần một lần, nhưng dáng vẻ của hắn bây giờ, sao có thể xuất hiện trước mặt các tín đồ. Lúc này, cô gáinửa người nửa ma mà hắn cứu bên ngoài thành lúc trước, bây giờ trở thành may mắn trời cho.

Nửa người nửa ma không dễ tìm, nhưng Margaret ở đảo Fort West cũng coi như có chút “danh tiếng“. Theodore chỉ cần phái người đi dò hỏi là có thể dễ dàng biết được chỗ ở của nàng, việc bắt cóc cũng là chuyện dễ dàng. Margaret không có người thân, hàng xóm lại chán ghét nàng, nhất định sẽkhông có ai chú ý đến việc nàng mất tích, hắn cũng không cần lo lắng sau này sẽ có rắc rối. Dùng máu của nàng để giải lời nguyền thật đúng là phương pháp tuyệt vời.

Nếu người bị nguyền rủa là nàng, Margaret nghĩ, nàng cũng sẽ làm như hắn mà không có chút do dự. Bản thân nàng là người không có cái gọi là đạo đức, ngay cả việc sống sót cũng phải liều mạng giành giật mới có được, còn quan tâm gì đến cái thứ cao thượng.

Nhưng người này lại là Theodore.

Con của thần, đại diện cho sự thánh khiết và ánh sáng, nụ cười dịu dàng của hắn, dù là người tội ác tày trời cũng bị cảm hóa. Margaret thích hắn đến như thế, thật ra cũng không phải hoàn toàn là vì ơn cứu mạng, mà là vì... Vì hắn là ánh sáng.

Người có cuộc sống thê thảm, thấp hèn như nàng không có từ bi, không có hi vọng, chỉ khi nhìn Theodore, nàng mới có thể tin tưởng rằng, thế giới này vẫn còn có thứ tốt đẹp.

Nàng nằm trên mặt đất, cả người lạnh đến phát run, trên mặt có cảm giác ẩm ướt, nàng giơ tay lên, lại chạm phải một mảng ướt át. A, sao... nàng lại khóc?

không biết đã qua bao lâu, cánh cửa lại được mở ra một lần nữa.

Lần này tới không phải là Neisen, mà là một người giống hắn ta đến 7 8 phần. hắn ta ôm lấy Margaret cả người vẫn không có chút sức lực, giống như đang khiêng một con cá chết, vác nàng ra khỏi phòng. Tuy ý thức mơ hồ, nhưng Margaret vẫn cố gắng mở mắt, ghi nhớ tất cả những thứ mình nhìn thấy.

Ngoài phòng là một hành lang, có những cột trụ đá cẩm thạch khắc hoa văn, trên tường là một bức bích họa lớn - nơi này nhất định là ở bên trong thần điện. Việc Theodore bị nguyền rủa chắc không có mấy người biết, trên hành lang không có một bóng người, nhìn khuôn mặt của người đang vác nàng đi có lẽ hắn là anh em của Neisen, cũng là tâm phúc của Theodore.

Trong đầu nàng rất loạn, những suy nghĩ lộn xộn, cùng cảm giác lo lắng không ngừng ùa tới, Margaret không ngừng suy nghĩ, mới làm cho mình không để ý đến sự thật tàn khốc là hình tượng của thần tượng đã hoàn toàn sụp đổ. Nhưng khi nàng lại lần nữa nhìn thấy Theodore, cảm giác tuyệt vọng trong lòng dần biến mất, tâm hồn nàng bình yên đến lạ lùng.

“Đại nhân.” Người thanh niên đặt Margaret nằm trên một cái đài, “Thuộc hạ đã đem nàng đến.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.