Ảnh Đế Thần Bí Trộm Cưới: Vợ Yêu, Tới Pk

Chương 766: Chương 766: Anh ta là Mạc Vô Tâm (1)




Chương 767: Anh ta là Mạc Vô Tâm (1)

Kiều Luyến nghi ngờ quay đầu, liền thấy đội trưởng lao đến.

Anh ta giống như có chút e ngại Thẩm Lương Xuyên, không dám nhìn tới anh, chỉ có thể nhìn chằm chằm Kiều Luyến.

Kiều Luyến nghi hoặc: “Đội trưởng, thế nào?”

Đội trưởng liền gãi đầu một cái: “ Kì thật, tôi biết không nên hỏi cô, nhưng tôi lại cảm thấy, chỉ sợ ngoại trừ cô, không có ai biết chuyện này...”

Anh ta dài dòng văn tự, nói liên miên lải nhải, nói tới Kiều Luyến nổi lên nghi ngờ : “ đến cùng là chuyện gì xảy ra?”

Đội trưởng lặng lẽ nhìn Thẩm Lương Xuyên một chút, sau đó mở miệng nói: “Là như vậy, cô nhớ trong chiến đội chúng ta, có Mạc Vô Tâm không?”

Kiều Luyến sững sờ, “Đương nhiên.”

Mạc Vô Tâm, năm đó cậu ta và Tử Xuyên, là bạn bè tốt nhất trong chiến đội.

Thao tác Tử Xuyên rất quen, có đôi khi thi đấu, người còn lại trong chiến đội, đều không theo kịp tiết tấu cậu ấy.

Về sau, Tử Xuyên bồi dưỡng được người như mình, ở trong chiến đội bọn họ bị coi bạn gay.

Ba người bọn họ, có thể xưng là Thiết Tam Giác.

Cô và Tử Xuyên là người yêu, Mạc Vô Tâm liền tự phong cho mình: Bóng đèn.

Khi đó, ba người bọn họ thường xuyên cùng nhau thi đấu, trò chuyện âm thanh cũng nhiều nhất.

Chỉ là về sau, cô và Tử Xuyên hẹn hò, Tử Xuyên thất hẹn, từ đó về sau Tử Xuyên biến mất tại giới trò chơi, cô cũng không đăng nhập tài khoản của chính mình, cũng mất đi liên hệ với Mạc Vô Tâm.

Cô nghi hoặc nhìn đội trưởng : “Thế nào?”

Đội trưởng nhíu lông mày, thở dài, mở miệng nói: “Không phải Mạc Vô Tâm cũng ở Bắc Kinh sao? Năm đó liên hoan nói là muốn tới, cũng không có tới, về sau Tử Xuyên qua đời, cô không lên tài khoản của chính mình, cậu ta cũng biến mất.”

“Tôi liền suy nghĩ, có phải cậu ta cũng là bời vì chuyện của Tử Xuyên, nhận được đả kích, cho nên không tốt không?”

“Lúc ấy quan hệ của tôi và Mạc Vô Tâm cũng rất tốt, cho nên muốn hỏi rõ ràng. Dù sao năm đó, ở trong game, chúng ta cùng nhau chơi đùa ba năm, cũng coi là bạn cũ rồi.”

“Gia hỏa này thật sự làm cho người ta thương tâm, cứ biến mất như vậy ...”

Đội trường ở đó liên miên lải nhải, Kiều Luyến lại cảm thấy câu nói này, giống như một dòng điện, để trước mắt cô nhoáng một cái, lóe lên báo hiệu.

Có suy nghĩ lập tức bừng lên.

Cô bỗng nhiên quay đầu, nhìn về phía Thẩm Lương Xuyên.

Đã thấy Thẩm Lương Xuyên vẫn mang vẻ mặt nhàn nhạt như cũ, nhưng cặp đồng tử kia, lúc này lại có vẻ là sâu như vậy, thâm thúy để cho Kiều Luyến không thể tìm tòi nghiên cứu tâm tình của anh.

Cô kinh ngạc theo dõi anh, giống như minh bạch cái gì.

Đội trưởng còn ở nơi đó nói chuyện, nói xong giống như đã nhận ra bầu không khí không thích hợp, ngẩng đầu nhìn thấy sắc mặt hai người đều có chút không dễ nhìn, anh ta vội vàng ngậm miệng lại : “ Khục, cái kia, hay cô bận thì cứ đi trước! Tiểu Kiều, có chuyện, cô cứ tìm tôi...”

Kiều Luyến khẽ gật đầu.

“Đinh” một tiếng, thang máy đến rồi.

Kiều Luyến và Thẩm Lương Xuyên đi vào, cửa thang máy chậm rãi đóng, ngăn đội trưởng ở bên ngoài.

Trong thang máy, lập tức an tĩnh lại.

Kiều Luyến quay đầu nhìn Thẩm Lương Xuyên một chút, đã thấy anh không có bất kỳ biểu lộ gì.

Cô ngập ngừng, đến cùng vẫn không nói gì thêm.

Giữa hai người bày ra một loại không khí an tĩnh quỷ dị.

-

Thẩm Lương Xuyên thật sự là sợ Kiều Luyến hỏi thăm anh cái gì, anh biết cô thông minh, thân là ký giả, cũng mẫn cảm, khẳng định cô đã nhận ra.

Cho nên, thang máy đóng lại, anh lẳng lặng chờ lấy, chờ trách móc của cô.

Thế nhưng, cô vẫn không nói một lời.

TâmThẩm Lương Xuyên, dần dần trầm tĩnh lại.

Đến bãi đậu xe dưới đất, hai người lái xe, đi từ trong tiệm cơm ra.

Nhóm dịch: Mèo Xinh

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.