Ảnh Đế Thần Bí Trộm Cưới: Vợ Yêu, Tới Pk

Chương 767: Chương 767: Anh ta là Mạc Vô Tâm (2)




Chương 768: Anh ta là Mạc Vô Tâm (2)

Tết mùng hai, trên đường phố rất ít người.

Thẩm Lương Xuyên lái xe, ánh mắt thủy chung rơi vào Kiều Luyến.

Hai người đều không nói gì, Thẩm Lương Xuyên đang suy tư, chợt nghe Kiều Luyến mở miệng: “Chờ một chút.”

Tròng mắt Thẩm Lương Xuyên co rụt lại, nghiêng đầu lại.

Kiều Luyến bình tĩnh nhìn anh, một lát sau, cô mới mở miệng : “ Gần sang năm mới, đi thăm ông, cũng không thể tay không, em nhìn thấy tiệm trái cây bên kia mở cửa, chúng ta đi mua một ít hoa quả đi.”

Thẩm Lương Xuyên muốn nói không cần, nhưng chống lại ánh mắt Kiều Luyến, ánh mắt của anh lấp lóe, khẽ gật đầu.

Hai người dừng xe ở ven đường, qua tiệm trái cây mua quả ướp lạnh.

Thẩm Lương Xuyên đứng ở bên cạnh, đánh giá cô.

Bởi vì là mua hoa quả cho người già, cho nên Kiều Luyến chọn lựa đặc biệt cẩn thận và nghiêm túc.

Chờ đến khi chọn xong, lúc này Kiều Luyến mới trả tiền.

Sau đó, bọn họ liền đi một đường thuận lợi tới nhà cũ Thẩm gia.

Đây là lần đầu tiên Kiều Luyến tới nhà cũ Thẩm gia.

Khác biệt vùng sông nước Giang Nam, khu nhà cũ Bắc Kinh, cũng là một cái Tứ Hợp Viện.

Tứ Hợp Viện thật to, ở trung tâm thành phố.

Chiếm diện tích rất lớn, vừa nhìn liền biết Thẩm gia rất giàu.

Xưa nay Kiều Luyến chưa từng tới loại địa phương này, cho nên đối với chung quanh tràn ngập tò mò.

Tứ Hợp Viện này, cũng khác biệt với Tứ Hợp Viện hay đi dạo.

Kiến trúc tuy tràn đầy cảm giác lịch sử, nhưng đã tu bổ hoàn toàn mới, nhìn lấy không giống như nhà ở, ngược lại cho người ta một loại cảm giác tôn kính.

Xe đứng ở trong sân.

Hai người xuống xe, liền có một quản gia hơn bảy mươi tuổi tới nghênh đón, nhìn thấy Thẩm Lương Xuyên mặt mũi tràn đầy vui vẻ: “Thiếu gia, cậu đã tới!”

Thế nhưng khi nhìn tới Kiều Luyến, liền hơi sững sờ : “ vị này là... Thiếu phu nhân?”

Rất hiển nhiên, ông cụ chỉ gọi Thẩm Lương Xuyên tới, không nghĩ tới Thẩm Lương Xuyên sẽ mang theo Kiều Luyến tới.

Kiều Luyến gật đầu cười với quản gia.

Thẩm Lương Xuyên liền khẽ mở miệng: “Ông Thái, ông không cần gọi tôi là thiếu gia, tôi đã không có quan hệ với Thẩm gia.”

Một câu xa cách lạnh lùng, để quản gia hơi sững sờ, chợt thở dài.

“Thiếu gia, trong lòng tôi, cậu chính là đại thiếu gia.”

Thẩm Lương Xuyên nghe nói như thế, từ chối cho ý kiến, đi theo quản gia, cùng vào bên trong.

Kiều Luyến theo phía sau anh, hai người đi một đoạn đường, lúc này mới đi sân của ông cụ.

Bọn họ tới chỗ cửa, xa xa liền thấy đứng ở phía ngoài là một đám người, nhìn sang, lại là Thẩm Tu, Mai Phượng, còn có Thẩm Tử Hào!

Kiều Luyến nhíu lông mày, ba người bọn họ ở chỗ này làm gì?

Lúc cô đang nghi ngờ, liền nghe thấy Thẩm Lương Xuyên giải thích nói: “Sau khi ông ta kết hôn, liền dọn khỏi đây qua biệt thự Thẩm gia. Từ đó về sau, hai bên liền tách ra ở. Hàng năm đều đến chúc tết, tết mùng hai đến ăn bữa cơm đoàn viên.”

Kiều Luyến: ...

Kiều Luyến cảm thấy, quan hệ Thẩm Tu và ông cụ, có chút xa.

Nơi nào có cha con như vậy?

Kiều Luyến lắc đầu, cùng đi theo vào, liền nghe thấy Thẩm Tu ở bên kia nhíu mày, không nhịn được nhìn giúp việc: “ Ông ấy còn luyện Thái Cực?”

“Đúng vậy, tiên sinh, mỗi ngày lão tiên sinh đều luyện trên hai giờ.”

Thẩm Tu liền không nhịn được khoát tay áo.

Ba người tiếp tục đứng ở ngoài sân chờ, tuy không kiên nhẫn, cũng không dám lộ ra một chút dáng vẻ không nguyện ý.

Nghe được tiếng bước chân, lúc này Thẩm Tu mới nghiêng đầu lại, khi nhìn thấy Thẩm Lương Xuyên và Kiều Luyến, lập tức híp mắt lại!

Nhóm dịch: Mèo Xinh

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.