Ảnh Đế Thần Bí Trộm Cưới: Vợ Yêu, Tới Pk

Chương 431: Chương 431: Cao trào! ! Thì ra là con bé! (1)




Chương 431: Cao trào! ! Thì ra là con bé! (1)

Cô cắn môi dưới, nhìn thấy thím Lý ở đó có chút bối rối, tựa hồ sợ cô bởi vì chuyện này, náo loạn với Thẩm Lương Xuyên.

Kiều Luyến lập tức cười với thím Lý: “ Tôi đã biết, vậy tôi về phòng ngủ chờ anh ấy.”

Thím Lý nhẹ nhàng thở ra, gật đầu.

Kiều Luyến chậm rãi lên tầng, không có đi lầu ba, mà về phòng ngủ.

Cô cởi áo khoác, nằm ở trên giường, có thể bởi vì đi xuống lầu, cũng có lẽ là thím Lý nói câu nói kia, để cho cô đột nhiên không có buồn ngủ.

Kỳ thật, mỗi người đều có bí mật.

Giống như cô đã từng thích Tử Xuyên, giống như là quá khứ của cô, cho tới bây giờ chưa nói với Thẩm Lương Xuyên.

Cho nên, làm gì phải để ý quá khứ của anh?

Vả lại, từ lúc cô kết hôn với Thẩm Lương Xuyên cho đến bây giờ, tính raa cũng mới hai tháng, nên không thành thật với nhau cũng rất bình thường.

Cô tin tưởng, theo thời gian, căn phòng trên lầu ba kia, anh sẽ cho cô cơ hội đi vào.

Nghĩ tới đây, lòng dạ cô bỗng nhiên thoải mái, nhắm mắt lại, bất tri bất giác đi vào giấc ngủ.

-

Ngày thứ hai , theo lý thuyết Kiều Luyến hẳn là đi làm.

Nhưng Thẩm Lương Xuyên mang cô đi tới công ty, báo tin một chút, lại muốn chuồn đi.

Thi Niệm Diêu kéo cô lại: “Chủ biên, chị đi đâu vậy?”

Kiều Luyến thở dài, ho khan một tiếng: “Qua phỏng vấn tin tức.”

Sau đó thấp giọng, mở miệng nói: “sắp bắt đầu tranh tài điện tử, tôi phải đi qua xem, thương lượng một chút sách lược với đội trưởng.”

Thi Niệm Diêu lập tức gật đầu : “ tốt, vậy chị đi đi, yên tâm, trong công ty em sẽ giúp chị gánh vác!”

Kiều Luyến cho cô ấy một này hôn gió, liền chạy thật nhanh xuống lầu.

Từ khi Tô Mỹ Mỹ rời tòa soạn, bên trong tòa sọan giống như không có chướng khí

Chủ biên tổ 1 Trương Xuân hoa, đoạn thời gian gần nhất không biết đang làm gì, tóm lại cũng không có gây sự với cô.

Cho nên trong tòa soạn, ngược lại rất an tĩnh

Có Phạm Kiệt bảo đảm, còn có một cái phú nhị đại Tôn Lập Nam, tổng biên Lưu Chí Hưng cuối cùng cũng ý thức được, Kiều Luyến không dễ chọc, thế là đoạn thời gian này, cũng không bắt bẻ đối với cô, liền mở một con mắt, nhắm một con mắt.

Lại thêm Kiều Luyến thỉnh thoảng xuất ra một số tin tức độc nhất vô nhị, để hắn ta càng không dám nói gì.

Trong lúc nhất thời, Kiều Luyến nổi danh không ít.

Cho nên, lần đầu tiên Kiều Luyến sinh hoạt bên trong một cảnh hài hòa.

Xuống lầu, thẳng đến khi Thẩm Lương Xuyên lên xe, hai người đi về phía câu lạc bộ.

Bọn họ cùng đi đến câu lạc bộ, đã mười giờ sáng.

Các thành viên đều thức đêm, lúc này không có rời giường.

Bọn họ đợi dưới lầu hơn một giờ, cuối cùng toàn bộ mới giậy.

Tô Bành Hạo trông thấy Thẩm Lương Xuyên, vô cùng hưng phấn: “Hai ngày nữa tranh tài, chúng ta nhất định có thể lên cấp. Tôi đột nhiên nghĩ đến một chiến lược mới .”

Trận đầu tranh tài điện tử, là thi dự tuyển.

Muốn từ trong một đám người, chọn lựa ra 12 đội ngũ, tiến vào trong trận đấu chân chính.

Mặc dù nói thi dự tuyển tương đối dễ qua.

Tranh tài điện tử, không phải thi đấu cá nhân, mà chính là đoàn đội phối hợp.

Câu lạc bộ của bọn họ mới vừa thành lập, các đội viên phối hợp, kỳ thật không phải là vô cùng ăn ý.

Mà các đội còn lại đều đã tham gia qua mấy lần tranh tài, đều là các đội lâu năm.

Cho nên trước thời điểm, cần dựa vào một số đặc sắc riêng và chiến lược mới .

Kiều Luyến đã sớm nghĩ thông suốt.

Bọn họ không có thời gian huấn luyện, chỉ có thể ở trong trận đấu trưởng thành từng bước một.

Chỉ là...

Kiều Luyến nhìn Tô Bành Hạo một chút.

Mình mới là huấn luyện viên của chiến đội? Cậu ta xem thường chính mình, biểu hiện cũng quá rõ ràng!

 

 

 

 

 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.