Ảnh Hậu Làm Quân Tẩu

Chương 152: Chương 152: Thiếu






Editor: Mẹ Bầu

"Người ở trên thế giới này chỉ nhớ rõ, cô chính người hư hỏng, mà tôi thì đã làm cái gì nào? Tôi thật sự là không hề làm cái gì hết. Cho dù cô nghĩ muốn nói rằng là tôi đã dẫn cô chạy trốn, tôi đây cũng vẫn có thể nói là đã bị cô lừa! Dù sao, tôi làm sao có thể biết được cô trước tiên muốn giết người kia chứ! A, đương nhiên Ứng Uyển Dung cũng vẫn còn chưa chết mà."

Lâm Tuyết tức giận nói: "Vương Phương, cô còn định giả bộ cái gì nữa đây? Cô dám nói gần đây cái chuyện Ứng Uyển Dung bị bắt cóc kia, việc này cũng không có liên quan gì tới cô hay sao? die,n;da.nlze.qu;ydo/nn, Ha ha, tôi nói chuyện này xem thế nào lại nhìn thấy quen mắt như vậy kia chứ. Làm sao có thể gạt bỏ được những chuyện có liên quan đến cô nhỉ! Cô nghĩ mình có thể thoát tội được sao? Nên nói là cô đã dối gạt người hay là đang giả bộ đây?"

Vương Nhạn Lan nhìn Lâm Tuyết vẻ đầy thương hại, không hề phủ nhận, nói: "Điều này chỉ có thể chứng tỏ, cô sẽ không làm người được."

Lâm Tuyết thấy Vương Phương như vậy, thật sự không nhịn được nữa. Lâm Tuyết cô đã phải trải qua nhiều ngày lo lắng hãi hùng như vậy, ăn không ngon ngủ không yên. Vậy mà Vương Phương lại cướp đi gia đình vốn dĩ thuộc về cô, trải qua cuộc sống như châu như ngọc như thế! @MeBau*[email protected]@ Vương Phương kia dựa vào cái gì chứ?!

Lâm Tuyết tiến lên trực tiếp muốn túm lấy tóc của Vương Phương, nhưng trực tiếp bị Vương Phương linh hoạt né tránh. Đang lúc đánh lộn lẫn nhau Lâm Tuyết bị Vương Phương đẩy ngã xuống đất, "Cô có bản lĩnh hãy buông tôi ra! Vương Phương, cô mới chính là tội phạm giết người!"

"Buông tôi ra!"

"A, cho nên loại người không có đầu óc giống như cô thế này, cũng chỉ có thể làm đá kê chân cho người khác mà thôi. Ai có thể chứng minh, là tôi đã hướng dẫn cho cô? Lởi nói của một tên tội phạm giết người như cô, nói ra liệu có người tin hay sao?" Nụ cười lạnh trên mặt Vương Nhạn Lan còn chưa kịp thu hồi lại, liền bị một đám đàn ông đột nhiên xuất hiện chế ngự, diễn♪đàn♪lê♪quý♪đôn làm cho kinh hãi đến ngây ngẩn cả người.

"Tôi tin tưởng." Trương Quang Diệu quơ quơ máy móc trong tay, nhấn vào cái nút một cái, mở lại lời nói mà Vương Nhạn Lan vừa mới nói lúc nãy, cho cô ta nghe lại một lần nữa.

"Không phải, vừa rồi tôi nói câu nói kia không phải là có ý tứ này." Vương Nhạn Lan lúc này mới cảm giác được sự kỳ quái, thời điểm Lâm Tuyết xuất hiện, còn có những người này...

"Tôi muốn mời luật sư!" Vương Nhạn Lan kêu lên.

"Đương nhiên, cô có quyền mời luật sư." dinendian.lơqid]on, Trương Quang Diệu mỉm cười nói, dẫn cả hai người cùng nhau trở về Cục cảnh sát.

Chờ khi Ứng Uyển Dung trở về tiểu viện, mỗi ngày đều ăn uống no đủ, sau đó chính là nằm phơi nắng, ngồi xem ti vi. Cũng vẫn là từ trong ti vi Ứng Uyển Dung mới phát hiện ra tin tức này. Đối với việc Lâm Tuyết và Vương Phương đều bị bắt đi như vậy, lại còn nhận hình phạt nhanh như vậy, Ứng Uyển Dung còn có chút không phản ứng kịp.

Đợi buổi tối Cao Lãng trở về nấu cơm, sau khi cơm nước xong, Ứng Uyển Dung mới dè dặt cẩn trọng ôm lấy eo của Cao Lãng,


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.