Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Chương 59: Chương 59




"Đã xong mọi việc chưa?", Hàn Duệ hỏi Tạ Thiếu Vĩ.

"Xong rồi. Hiện Jonathan đã biết địa điểm giao dịch của chúng ta, tin rằng ở bên Mỹ sẽ sớm có động tĩnh".

"Hừm", Hàn Duệ phả ra một hơi thuốc lá, cười khẩy nói: "Ịonathan có ưu điểm gì nữa tôi không biết, có điều tay chân của hắn ra tay rất nhanh đấy".

"Đại ca khẳng định là hắn sẽ bị mắc lừa sao?".

"Tôi chưa nói thế bao giờ. Khác với ông anh Michael, Jonathan thông minh hơn nhiều. Tuy nhiên không biết mấy năm nay hắn thế nào, có vẻ ngày càng sống ẩn mình, mánh khóe không có gì tiến bộ, trái lại còn lạc hậu hơn. Bây giờ đấu với hắn chẳng còn thú vị nữa, chẳng bù cho ngày xưa bất cứ là chuyện gì, hắn cùng bày mưu tính kế làm cho tôi bị tổn thất mấy lần."

Dừng lại một lúc, Hàn Duệ tiếp tục nói: "Lần này tôi thấy hắn không nén nhịn được nữa, chắc hắn đang rất muốn lấy cái mạng của tôi, cho nên mới cất công đến Trung Quốc. Nghe nói gần đây công việc làm ăn của hắn không được tốt cho lắm, bị mấy đối thủ lợi dụng nên tổn thất nặng nề. Lần này là cơ hội tốt để hắn thu hồi số đất đã mất, hắn sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu".

Tạ Thiếu Vĩ cười nói, "Cảnh sát quốc tế ở bên đó đã tiết lộ tin tức rồi, giờ chúng ta chỉ chờ hắn tự mắc câu là xong".

"Tốt nhất là giải quyết một lần cho xong." Gạt bớt tàn ở điếu thuốc, Hàn Duệ dựa người vào sofa, một lúc sau nói thêm: "Nếu như có thể mượn tay người khác để trừ khử hắn là tốt nhất".

Lúc Tạ Thiếu Vĩ ra về thì trời đã tối hẳn.

Ngồi một mình trong phòng khách một lúc, Hàn Duệ mới đứng dậy lên lầu.

Hàn Duệ đứng trước cửa phòng ngủ đang đóng kín một lúc, cuối cùng mở cửa đi vào.

Đúng như dự đoán, đón tiếp anh là một chiếc gối được ném ra rất mạnh, cho thấy người ném nó đang trong cơn giận dữ ngùn ngụt.

"Em làm gì thế?", đón lấy chiếc gối ném sang một bên, Hàn Duệ từ từ quay về phía người đang ngồi trên giường.

Phương Thần đang rất tức giận, cô đứng bật dậy, ném cái nhìn lạnh lùng về phía Hàn Duệ: "Tôi chỉ tiếc là vật vừa ném vào mặt anh không phải là một con dao!".

Hàn Duệ cười vẻ không hề tức giận: "Chẳng nhẽ em hận tôi đến thế sao?".

"Anh dựa vào cái gì mà làm như vậy? Dựa vào cái gì mà nhốt tôi lại?", Phương Thần nắm chặt nắm đấm, đôi mắt rực lửa. Trong cuộc đời hơn hai mươi năm, đây là lần đầu tiên cô bắt gặp một hành vi thô bạo đến như vậy.

Dáng điệu trong cơn tức giận của cô thật giống một con thú bị chọc tức, toàn thân nó xù lông lên để sẵn sàng chống lại kẻ thù, lại cũng giống một ngọn lửa đang cháy rừng rực, đến đôi mắt cũng sáng bừng lên.

Hàn Duệ vẫn còn đang bực mình vì chuyện của Jonathan, nhìn thấy Phương Thần tức giận lúc này, trong lòng bỗng thấy nhẹ nhõm hẳn, giống như một người đang được tiêm một liều thuốc kích thích, lập tức thấy cơ thể tràn trề sức sống trở lại.

Do đó Hàn Duệ nhìn Phương Thần với đôi mắt mềm hơn, mặc cho cô dùng đủ loại từ ngữ chỉ trích mình. Chờ đến khi Phương Thần mệt, Hàn Duệ mới nói: "Chỉ cần em hứa không can thiệp vào chuyện của tôi nữa, tôi sẽ trả tự do cho em".

"Anh đừng có ra điều kiện cho tôi", giọng Phương Thần rất cứng rắn, tỏ ra xem thường hành vi độc đoán chuyên quyền của Hàn Duệ, cô chỉ về phía sau lưng, nói: "Nếu như anh tiếp tục nhốt tôi, tôi sẽ lên sân thượng nhảy xuống dưới để chạy trốn".

Đây không phải là lời đe dọa, bởi Hàn Duệ biết Phương Thần nói là làm. Hàn Duệ nhìn cô từ đầu đến chân một lượt với vẻ nghiêm túc, rồi nói với giọng pha chút đùa vui: "Tính cách này của em không biết giống ai nhỉ?".

Bị hỏi đột ngột, Phương Thần sững người lại một lúc, cô cười với giọng khinh thường, đồng thời liếc nhìn Hàn Duệ, đáp: "Cái gì, không giống với bạn gái cũ của anh sao?".

"Chính xác."

Phương Thần lập tức cảm thấy nhói đau trong lòng, sầm mặt lại không nói lời nào.

Một lúc sau, với điệu bộ đủng đỉnh, Hàn Duệ từ từ tiến đến trước mặt Phương Thần, một tay khẽ nâng cằm cô lên, nói với vẻ nửa cười: "Không thể không công nhận, em thực sự rất hấp dẫn tôi".

Có lẽ hôm nay tâm trạng Hàn Duệ rất vui nên anh mới không tiếc biểu lộ nét mặt tươi cười dành riêng cho Phương Thần, năm lần bảy lượt tỏ thái độ vui vẻ ôn hòa với cô.

Chỉ tiếc là, Phương Thần cảm thấy hoàn toàn không thể đón nhận tình cảm của anh.

Vẫn chưa hết cơn tức giận, Phương Thần lùi lại định bảo Hàn Duệ ra ngoài để cô ở lại một mình, nhưng nhìn đôi mắt lập tức tối lại của anh nên lại thôi. Hàn Duệ nhanh chóng bước tới, rồi bằng ưu thế trời cho, vừa đẩy vừa kéo cô nằm xuống chiếc giường êm ái.

Rất nhẹ nhàng Hàn Duệ hôn lên môi Phương Thần rất cuồng nhiệt, rồi lập tức đưa tay xuống phía dưới, hơi thở chứa đầy dục vọng...

Phương Thần nằm trên chiếc giường mềm mại, cố gắng tránh nụ hôn của Hàn Duệ, nhưng không sao tránh được.

Nằm phía dưới Hàn Duệ, Phương Thần nhắm mắt chịu đựng trước mỗi động tác khiêu khích của anh. Cô cảm giác như mình rơi vào một chiếc lưới vô hình, không sao thoát ra được, sức phản kháng cũng dần trở nên yếu ớt.

Tại sao lại có thể như vậy?

Trong tình cảnh này, tại sao cô lại có thể dễ dàng để mình chìm trong những cảm giác ấy?

Thời gian bị nhốt trong phòng ngủ, Phương Thần thấy mình không thể nào hiểu được rốt cuộc Hàn Duệ là một người như thế nào.

Cô không thể hiểu nổi Hàn Duệ nữa. Có thể lúc này anh rất yêu chiều cô, nhưng không ai có thể biết được ngay sau đó anh ta sẽ làm gì cô.

Cô chưa từng nghĩ trong thời gian sống chung với nhau cô có vị trí như thế nào trong cuộc sống của Hàn Duệ.

Không cần trả lời cũng có thể thấy rất rõ rằng, với Hàn Duệ thứ quan trọng nhất e rằng mãi không phải là một người đàn bà.

Có lẽ địa vị, tiền bạc và quyền lực mới thực sự là những thứ quan trọng hàng đầu trong cuộc đời của Hàn Duệ.

Để đạt được những thứ đó, Hàn Duệ có thể làm gì? Có phải anh ta sẽ không ngại ngần loại bỏ mọi trở ngại?

Giống như việc đối xử với cô hôm nay? Giống như việc anh từng sát hại Lục Tịch...

Phương Thần bỗng nhiên tỉnh táo trở lại giống như bị một vật gì đó đập vào người. Không biết cô lấy sức mạnh từ đâu để đẩy Hàn Duệ ra khỏi người mình.

"Sao vậy?" Hàn Duệ chống tay trên gối, nghiêng người nhìn Phương Thần, dục vọng vẫn còn đọng trong đôi mắt của anh, nét mặt có chút gì đó không vui.

"Nói", Hàn Duệ bỗng thốt ra một từ ngắn gọn, hơi thở đã bớt gấp hơn, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào Phương Thần, "Trong lòng em rốt cuộc có chuyện gì vậy?".

Phương Thần hơi giật mình, cô nhìn vào mắt của Hàn Duệ, ở đó là vẻ lạnh lùng, không cho phép chần chừ.

Cô vẫn mím môi; bình tĩnh nhìn trả lại Hàn Duệ, rồi đột nhiên vùng khỏi tay anh.

Cô muốn đứng ra ngoài, nhưng không được. Dường như một loạt hành động chống đối không lời vừa rồi của Phương Tần đã làm Hàn Duệ tức giận. Trong nháy mắt, cô lại bị anh đè xuống giường.

Lần này, anh tỏ ra không hề thương tiếc, thậm chí còn đè cánh tay cô, khiến cô đau điếng cả người.

Phương Thần không nén giận dữ được chau mày lại. Hàn Duệ cười, chế nhạo nói: "Em đừng nói dối mà không chớp mắt như vậy nữa. Em tưởng tôi sẽ tin em sao?".

Ánh mắt của Hàn Duệ sắc nhọn, giống như một lưỡi dao đâm xuyên qua trái tim của Phương Thần.

Quả thực anh luôn nhìn thấu tâm can cô, dễ dàng như trở bàn tay.

Nhưng dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì mà anh ta lại tự cho mình cái quyền ở trên cao như vậy?

Và tại sao cô lại phải giấu giếm nỗi buồn phiền trong lòng, chịu đựng sự hành hạ của Hàn Duệ?

"Tóm lại anh muốn nghe điều gì?"

Đột nhiên Phương Thần nhìn thẳng vào mắt Hàn Duệ, vẻ mặt cương nghị của cô khiến anh sững người.

"Anh thực sự muốn biết điều đó ư?", hít một hơi thật sâu, Phương Thần nhìn chằm chằm vào Hàn Duệ.

Dường như Phương Thần đã hạ quyết tâm, cô không muốn mọi chuyện kéo dài thêm nữa, mọi đè nén trong lòng chỉ chờ đến một khoảnh khắc bị kích động là tuôn trào ra hết.

Đó chính là hiện tại.

Cô"Tôi lúc nào cũng suy nghĩ xem anh đã làm gì Lucy?".

"Em nói cái gì?", Phương Thần thấy Hàn Duệ thực sự ngẩn người ra.

"Lục Tịch. Anh biết Lục Tịch, đúng không? Hoặc là do anh đã giết quá nhiều người nên đã quên sự tồn tại của một người như vậy?"

Bàn tay đang nắm lấy cổ tay cô dần dần lỏng ra.

Trước cái nhìn chăm chăm của Phương Thần, Hàn Duệ từ từ ngồi dậy, ngước nhìn Phương Thần với vẻ nghi ngờ, mắt hơi nheo lại, hỏi với giọng không tin: "Tại sao em lại biết Lục Tịch?".

Khóe môi của Phương Thần hơi giật giật, khẽ lắp bắp như đang trong cơn mơ: "Thì ra anh vẫn còn nhớ đến chị ấy".

"Nói mau! Tại sao em biết cô ấy?"

Phương Thần nhìn Hàn Duệ, dường như anh đang rất tức giận, nhưng có lẽ phần nhiều là nghi ngờ.

Phương Thần ngây người trong một lúc, đợi đến khi Hàn Duệ gần mất hết kiên nhẫn, Phương Thần mới nở một nụ cười cay đắng, nói: "Lục Tịch chính là chị tôi, chị ruột của tôi, anh biết không?".

Chị ruột! Giây phút ấy, khuôn mặt của Hàn Duệ bỗng tối sầm và lạnh lùng, trong lòng anh ngạc nhiên xen lẫn nghi ngờ.

Anh không nghĩ rằng giữa Phương Thần và Lục Tịch lại có mối quan hệ gần gũi đến vậy.

Hai người con gái, dù cho có khuôn mặt đẹp giống nhau, nhưng thời gian đã lâu, lại ở hai quốc gia khác nhau nên khi gặp Phương Thần, Hàn Duệ không thể nào liên tưởng đến một người con gái Trung Quốc khác từng sống bên cạnh mình.

Huống chi, Phương Thần và Lục Tịch không giống nhau chút nào.

Một người thì dịu dàng trầm tĩnh như đêm tối, những khi yên ắng mọi người có thể sẽ không mấy chú ý đến sự tồn tại của cô.

Còn một người thì lại giống như mặt trời buổi sớm, t ánh sáng rực rỡ rọi chiếu khắp nơi, thu hút sự chú ý của mọi người, và đã chinh phục anh thành công.

Thì ra, hai người ấy vốn là chị em ruột.

Không có bất cứ âm thanh nào phát ra, không khí trong phòng lúc này giống như đang bị nén chặt lại, khiến người ta cảm thấy vô cùng ngột ngạt.

Phương Thần suy nghĩ rất lung, cuối cùng sự việc cũng đi đến nước này. Khi nói ra những lời ấy, đồng nghĩa với việc cô đã tự đưa bản thân vào con đường không thể nào quay lại được.

Vì thế, cô nhìn chằm chằm vào Hàn Duệ, dường như dùng toàn bộ sức lực của mình, hỏi rành rọt từng câu từng chữ: "Anh đã làm gì chị Lục Tịch? Rốt cuộc vì sao chị ấy chết? Tôi luôn nghi ngờ cái chết của chị ấy không phải là một tai nạn, đúng không? Cái chết của chị ấy có liên quan gì đến anh? Có phải anh đã giết chị ấy?".

Hàn Duệ để mặc cho Phương Thần trút cơn căm hận, mỗi một câu hỏi của cô tựa như những tảng đá lớn ném xuống biển.

Hàn Duệ không hé răng nửa lời nên Phương Thần không biết anh đang nghĩ những gì.

Ánh mắt của Hàn Duệ nhìn xoáy sâu vào Phương Thần, mỗi giây trôi qua vẻ u tối trên mặt anh càng hiện rõ hơn.

Sự im lặng ấy có một sức mạnh tác động đến thần kinh người khác, không lời nhưng thật đáng sợ.

Thời gian cứ trôi qua, chỉ có tiếng thở mỗi ngày một dồn dập hơn.

Cuối cùng Phương Thần không thể chịu đựng được nữa, cô cảm giác mình như sắp lên cơn stress, quyết định bất chấp tất cả, nghiêng người sang túm lấy cổ áo của Hàn Duệ.

Ở khoảng cách gần như vậy, Phương Thần có thể nhìn rõ bóng của cô trong mắt Hàn Duệ.

Vẫn túm cổ áo Hàn Duệ, Phương Thần nói như thét vào mặt anh: "Hãy trả lời tôi đi! Hôm nay anh phải nói rõ tất cả mọi chuyện với tôi!".

Ngón tay của Phương Thần dần dần bị Hàn Duệ gỡ ra khỏi

Sức mạnh của anh ta khiến cho khớp xương ngón tay của cô đau điếng.

"Đây chính là mục đích để em đến với tôi sao?", cuối cùng Hàn Duệ cũng đã lên tiếng, nhưng giọng nói lạnh lùng như từ một nơi rất xa truyền đến, "Vì Lục Tịch nên em đã chịu ở lại bên tôi, đúng không? Tại sao em biết tôi và cô ấy có quan hệ với nhau?".

Hàn Duệ nhìn Phương Thần một lượt, giống như đang quan sát người lạ mặt, "Thực ra điều tò mò duy nhất bây giờ của tôi là em biết sự thật về cái chết của Lục Tịch đã bao lâu rồi?". Giọng Hàn Duệ lạnh tanh như băng đá.

Hàn Duệ cảm thấy thật nực cười, lần đầu tiên anh phải thừa nhận là đã nhìn nhầm người. Người con gái đang đứng trước mặt anh, hôm qua có lẽ vẫn được anh xem như niềm vui và sung sướng bất ngờ mà cuộc đời này đem đến tặng cho anh. Thế mà, hôm nay, tất cả những điều đó đã trở thành một sự chế nhạo to lớn.

Thực ra Phương Thần đã dốc hết tâm trí, mang trong lòng tâm sự nặng trĩu, mong tìm kiếm một lời giải đáp từ Hàn Duệ.

Cô cho rằng Hàn Duệ đã hại chết chị mình, anh đã giấu kín mọi chuyện trong lòng đến tận hôm nay mới nói ra tất cả.

Hàn Duệ để lộ ra một nụ cười châm biếm, thể hiện sự khâm phục với Phương Thần và sự khinh thường với chính bản thân mình.

Ngăn cách giữa hai người là cái chết của một người khác, Hàn Duệ đã bị bưng bít, còn Phương Thần thì lúc nào cũng rất tỉnh táo.

Trong tình cảnh như vậy mà Hàn Duệ lại tưởng rằng Phương Thần có một chút tình cảm đối với mình.

Từ trước đến nay, Hàn Duệ luôn cho rằng tính khí thất thường của Phương Thần là do việc cô bị lợi dụng ngày hôm ấy và tưởng rằng cô đã bị anh làm cho tổn thương.

Vì thế mà Hàn Duệ từng nghĩ, từ nay về sau sẽ đối xử thật tốt với Phương Thần.

Phương Thần quả thực là trường hợp ngoại lệ đối với Hàn Duệ. Không giống người con gái khác, Phương Thần được Hàn Duệ coi trọng và yêu chiều, thậm chí nhiều khi Hàn Duệ còn tìm cách lấy lòng cô, chỉ vì muốn cô được vui vẻ, vì muốn hai người có thể sống hạnh phúc bên nhau.

Nhưng lúc này Hàn Duệ mới biết, tất cả đều uổng công vô ích!

Phương Thần luôn nghĩ đến nguyên nhân cái chết của người chị, vậy thì làm sao có thể thật lòng với Hàn Duệ được?

Với Phương Thần, tất cả những gì Hàn Duệ làm cho cô chỉ là một trò cười mà thôi.

Trong mắt Hàn Duệ, mọi thứ anh làm cho Phương Thần thật nực cười và ngu xuẩn!

Cái bóng dong dỏng của Hàn Duệ in xuống giường nhạt nhòa, anh đứng dậy nhìn xuống khuôn mặt xinh đẹp mà anh đã nhìn không biết bao nhiêu lần.

Anh nhìn cô - người con gái tên Phương Thần, như thể đây là lần đầu gặp.

"Cô muốn biết chị cô đã chết thế nào ư? Nếu ngay từ đầu cô trực tiếp hỏi tôi thì có thể tôi sẽ nói cho cô biết. Nhưng bây giờ thì...", Hàn Duệ nhìn Phương Thần, giọng lạnh tanh, "... cô đừng hòng biết được nữa".

"Tại sao!?" Phương Thần sững người một lát rồi đứng ngay dậy.

"Cô có thể nhẫn nại như thế khiến tôi rất khâm phục. Để biết được sự thật về cái chết của chị mình, cô đã miễn cưỡng sống với tôi, chắc hẳn cô đã rất đau khổ, đúng không? Vậy tôi sẽ không để cô đau khổ thêm nữa. Dù sao cái gì phải hy sinh cũng đã hy sinh rồi, chi bằng cô hãy tiếp tục ở lại nịnh tôi, biết đâu sau này vào một ngày thấy vui tôi sẽ kể mọi chuyện cho cô nghe".

Vẻ mặt của Hàn Duệ lộ vẻ khinh thường. Đôi mắt sâu thẳm của anh lướt nhìn Phương Thần không giấu được ý muốn làm nhục cô. Nói xong, Hàn Duệ quay ngưòi định bỏ đi chỗ khác.

"Anh đúng là đồ biến thái!", nghe Hàn Duệ nói vậy, Phương Thần không nén được cơn giận dữ đang trào dâng trong lòng, cất tiếng chửi rủa.

Hàn Duệ vẫn không quay đầu lại, chỉ khẽ "hừ"

Sững người một lúc, Phương Thần tức đến mức hai vai run lên: "Đúng! Tôi không có một chút thật lòng nào với anh, tôi qua lại với anh chỉ để thăm dò nguyên nhân cái chết của chị Lục Tịch mà thôi! Nhưng thế thì đã sao? Nói cho cùng, tôi và anh chỉ lợi dụng lẫn nhau thôi!".

Hàn Duệ đi ra đến cửa, nghe Phương Thần nói vậy liền đứng sững lại.

Nhìn theo tấm lưng thẳng của Hàn Duệ, ngực Phương Thần thắt lại, dường như mạch máu bị bóp nghẹt, khiến một cơn đau nhói nhanh chóng lan truyền khắp cơ thể cô.

Tuy nhiên, Phương Thần vẫn cố kìm nén, nói thêm: "Anh đã biết mục đích của tôi rồi, vậy tại sao không nhanh chóng trả lời tôi đi? Nói thực, giống như anh thấy đây, tôi không hề có một chút tình cảm nào với anh cả! Nếu để tôi tiếp tục ở bên cạnh, anh không cảm thấy nguy hiểm sao? Hàn Duệ, sự việc đã thế này tôi cũng không có gì phải sợ nữa, nếu chị Lục Tịch đúng là do anh hại chết tôi nhất định không bỏ qua cho anh đâu!".

"Sao?", Hàn Duệ quay người lại, nét mặt không biểu lộ cảm xúc: “Cô định sẽ không bỏ qua cho tôi như thế nào?".

Lặng người một hồi lâu, Phương Thần cảm thấy tim nhói đau, giọng cô run rẩy: "Nói như vậy thì Lục Tịch quả thực là do anh giết sao?".

Không để ý đến câu hỏi của Phương Thần, Hàn Duệ quay trở về giường. Bằng giọng nói vô cảm, Hàn Duệ hỏi Phương Thần: "Tôi hỏi lại cô, cô sẽ không bỏ qua cho tôi thế nào đây?".


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.