[Anh Hùng Xạ Điêu Đồng Nhân] [Khắc Khang] Sắc Mê Tâm Khiếu

Chương 6: Chương 6




Sắc mê tâm khiếu

Tác giả : Hoan Hỉ Thành Phật

Editor: Hầu lão

Thể loại: Xạ điêu đồng nhân, KhắcKhang

~~~

16.

Thúc phụ nghiêm mặt, không nói lời nào. Cả đời thúc phụ hỉ nộ không biểu hiện, thầm nghĩ hắn lúc này nội tâm tức giận, ta bất giác sợ hãi. Nhưng ta hoàn toàn chán ghét cái trò quân tử khiêm tốn ôn nhu như ngọc, rốt cuộc không còn cách nào giả bộ nữa.

Không ngờ trừng phạt ta không phải là thúc phụ. Hay là ngay cả trời cũng oán ta không biết trời cao đất rộng, oán ta lại vứt bỏ cơ hội cuối cùng ăn sửa “Quá” (từng, qua) huyền nhai lặc mã (dừng cương bên bờ vực) năn hối lỗi này, oán ta dám rời đảo Đào Hoa như vậy. Một tai nạn trên biển khiến ta cùng Hoàng Dung đuổi theo hành tung của Quách Tĩnh lưu lạc hoang đảo, khối đá từ trên trời kia giáng xuống cơ hồ muốn lấy mạng ta.

Ngóng trông gặp lại người mà khó có thể gặp lại, gặp lại dường như đã mấy đời. Hắn vẫn tuấn mỹ, vẻ mặt kiêu ngạo, một thân cẩm y càng tăng thêm phong thái hoa quý; ta cũng là hai chân tàn phế, dáng vẻ tiều tụy, tâm như trò tàn.

“Ai làm ngươi bị thương?” Dương Khang lạnh lùng hỏi. Thúc phụ thấy hắn đến gần, trên mặt xẹt qua kinh ngạc, cuối cùng không ngăn hắn.

Thúc phụ là dạng người ra sao, làm sao có thể không ngửi được thông tê địa long hoàn đang trên người hắn. Ta muốn gạt bỏ vẻ tươi cười, rồi lại không muốn hắn nhìn thấy bộ dạng của ta, tâm niệm lưu chuyển, khuôn mặt tưởng niệm trăm ngàn lần kia đã gần trong gang tấc, bị hắn nắm chặt chỗ đau khiến hốc mắt ta nóng lên.

Loại cảm giác tâm niệm dập tắt này cho dù bị đá đè hai chân trong nước cũng chưa từng có.

Cũng trước mắt trên biển tình hình thật sự tế nhị, không chấp nhận được ta phải ôm bi thương. Dương Khang cùng vương gia mang theo các cao thủ không biết tại sao tìm được hoang đảo này, mà đám người Hoàng Dung, Quách Tĩnh chưa rời đi.

Môi ta mấp máy, tâm phiền ý loạn không biết làm sao mở miệng, tảng đá kia rơi xuống nhất định là Hoàng Dung động tay động chân, nhưng ta lại không oán hận nàng, ngược lại đáng thương cho bọn họ, đáng thương thế giới của bọn họ chỉ đơn điệu không đen thì trắng, huống chi thế đạo vốn là thích giả sinh tồn, nhất thời lại sinh ra ăn năn hối hận chính mình xứng đáng chịu khổ.

Dương Khang theo ánh mắt ta nhìn tảng đá lớn cách đó không xa. Hắn đứng dậy, đi đến bên cạnh tảng đã, xem xét dấu vết tảng đá rơi xuống.

“Tiểu vương gia, xem hình dạng tảng đá này, nặng đến mấy vạn cân, há có thể là sức con người? Ngươi đây không phải là uổng phí tinh thần thôi!” Linh Trí Thượng Nhân đỉnh đạc nói.

Dương Khang lạnh lùng cười: “Này nhìn như thiên tai, nơi nơi là người gây.”

“Ngươi có ý gì?” Thúc phụ quát lớn.

Hoàng Dung hướng thúc phụ reo lên: “Lão thiên gia bỏ tảng đá xuống đè lên hắn, chính mắt ngươi nhìn thấy, ai có thể cứu được? Tiểu tử lỗ mãng không lai lịch này nói hưu nói vượn, đơn giản là muốn châm ngòi.”

Dương Khang mảy may không bực, nói: “Thiên ý bất quá là ngoạn ý kẻ yêu lừa mình dối người mà thôi. Hoàng cô nhương thông minh như vậy, lại am hiểu sau kỳ môn dị thuật, chỉ là tảng đá ngàn cân, sao ngươi để mặt tới chứ.”

Không đợi mọi người phản ứng, Dương Khang nói với thúc phụ: “Thỉnh tiền bối xem dấu vết tảng đá rơi, ở đây.”

Sắc mặt thúc phụ âm trầm, nửa tin nửa ngờ đi qua.

“Cây mây này vì tảng đá rơi xuống đứt đôi, và bị vật bén sắc cắt đứt, khác nhau rất nhiều, chắc hắn Âu Dương tiền bối nóng ruột cứu người không kịp xem qua.” Dương Khang nói, vừa khôi phục giọng điệu ung dung thản nhiên, “Xin hỏi lệnh chất là một mình rơi vào vận xui, hay là bị người nào dẫn đến đây?” Nói xong, hắn nhìn ta, giữa bi thương đã có một tia hèn mọn.

Hắn đây là….oán ta ham sắc sao? Trong lòng ta ngàn mối trăm vòng, rất lo lắng, đau đớn trên đùi từng cơn đánh úp đến, thiếu chút nữa khiến ta bất tỉnh.

Hoàng Dung thấy tình thế bất ổn, từng bước lùi về sau, lớn tiếng nói: “Âu Dương Phong, lúc trước chúng ta ba điều quy ước, bọn ta cứu táng mạng của chất nhi ngươi, ở trên đảo cũng không gây khó dễ ——”

Lời còn chưa dứt, một chưởng phong mạnh mẽ thổi cát bụi qua hương Hoàng Dung, Quách Tĩnh vừa thấy, vội phi thần che trước mặt nàng, dùng Hàng long thập bát chưởng chống lại thúc phụ. Nhưng Quách Tĩnh làm sao có thể là đối thủ với thúc phụ ta, mắt thấy nội lực chống đỡ hết nổi, Hoàng Dung quát một tiếng, xông lên phía trước.

“Chậm đã!” Dương Khang bước vài bước tới, chắn ở giữa Quách Tĩnh và nàng.

“Ngươi muốn làm gì?” Hoàng Dung khẩn trương, cước bộ cùng không vì thế mà chậm lại.

“Ta không giết ngươi.” Dương Khang lãnh đạm nói, bỗng nhiên trở tay, đã thấy chủy thủ hắn luôn mang bên người đâm vào bên hông Quách Tĩnh! Quách Tĩnh kêu thảm một tiếng, bị thúc phụ ta chưởng phong đẩy ra ngoài.

Chuyện xảy ra đột ngột, ngay cả ta cũng không khỏi ngây người.

“Tĩnh ca ca!” Hoàng Dung kêu thảm thiết, nhào tới bên người Quách Tĩnh, Quách Tĩnh đã hôn mê, cho thấy nội thương rất nặng. Hoàng Dung phẫn nộ ngẩng đầu, cặp mắt đỏ ngầu, chỉ thấy nàng vương tay, ngân châm đầy trời bay tới Dương Khang!

“Không!” Mặt ta không chút máu, võ công Dương Khang thấp, tuyệt nhiên không thể tránh né. Một trận tê tâm liệt phế khủng hoảng sợ kéo tới, nhưng vào lúc này, một bóng trắng chợt lóe, đem ngân châm thu vào trong bạch quang. Dương Khang ngẩn ra, cũng không tổn hao đến một cọng tóc.

Là thúc phụ, lấy áo bào trắng quấn lấy ngân châm. Ta nhìn thúc phụ, vừa cảm kích vừa xấu hổ.

“Nha đầu, hôm nay sẽ thành toàn cho các ngươi làm một đôi uyên ương chết ở đây.” Giọng trầm của thúc phụ nói, sát khí trong mắt hiện lên.

Mọi người nhìn thấy võ công tuyệt thế của thúc phụ ta, đều là trầm mặc không nói.

“Tiền bối,” Dương Khang bỗng nhiên mở miệng, “Ngươi cảm thấy trừng phạt lớn nhất của một người chính là lấy tính mệnh của hắn sao?”

Thúc phụ ngẩn ra, bỗng nhiên ngửa mặt trên trời cười, cười xong cất cao giọng nói một câu: “Nói rất hay!” Liền cúi xuống ôm lấy ta, đi đến thuyền lớn của đám người Dương Khang.

“Dương Khang, ngươi ắt sẽ bị thiên lôi đánh chết, không chết tử tế đâu!” Hoàng Dung đỡ Quách Tĩnh, bi phẫn kêu lên.

Dương Khang dừng lại, trên mặt lướt qua cười khẽ cùng khinh thường.

17.

Lên trên thuyền, ta vì thúc phụ giới thiệu đám người Hoàn Nhan Hồng Liệt. Hoàn Nhan Hồng Liệt kia thương tiếc người tài, vừa thấy mọi người kính nể thúc phụ ta, liền muốn để Dương Khang làm môn hạ thúc phụ ta. Đáng tiếc —— “Bạch Đà sơn ta truyền nhân chỉ có một.” Thúc phụ lạnh nhạt nói, “Rỗi rãnh có thể cùng tiểu vương gia bàn luận mấy chiêu.”

Dương Khang tâm không yên ừ hai tiếng, thúc phụ cũng không nói một lời.

Lúc ăn cơm, vết thương chân ta phát tác, đau đớn khó nén, thúc phụ gọi người nâng ta vào khoang thuyền nghỉ ngơi.

Trong khoang thuyền âm u lạnh giá, ta nằm trên giường, căn răng chịu đựng nhức nhói, tâm tư tê dại. Ta tự xưng là phong lưu phóng khoáng, tiêu soái, trăm triệu không thể nhẫn nhịn nửa đời sau dựa vào cây gậy. Thà chết đi cho rồi, còn hơn ở lại trên đời mất thể diện như thế, ý niệm trong đầu xẹt qua, trong đầu bất giác hiện lên khuôn mặt của thúc phụ cùng mẫu thân. Cứ việc hoang đường, dối trá hoặc yếu đuối, bọn họ cùng thương ta. Cả đời ta không có yêu người nào, cũng không được người nào yêu, lại có thể làm tổn thương tâm của bọn họ sao?

Trong nhất thời đã đem chuyện của Dương Khang vứt ra sau, mãi cho đến khi hắn cùng hạ nhân đưa cơm xuất hiện ở cửa, mới phát hiện chính mình duyên cớ không nghĩ đến hắn là căn băn không muốn gặp lại hắn.

“Tiểu vương gia, đem thông cảm hôm đó ta cùng người còn lưu lại là được rồi, thức ăn cũng không cần.” Ta thản nhiên nói, tận sức không nhìn vào ánh mắt của hắn.

Hắn vung tay, hạ nhân đưa thức ăn đặt trên bàn rồi đi ra ngoài.

“Ngươi có biết vì sao ngươi bị gãy chân không?” Trong giọng nói của hắn không có một tia bình trắc, bưng thức ăn đi đến bên giường, đỡ ta ngồi dậy, “Bởi vì ngươi không nên rời khỏi, để ta một mình.” Vừa nói vừa đút cho ta. Hắn lại không biết hắn càng cùi người quan tâm, với ta lại càng nhục nhã. Ta mạnh mẽ ức chế chán ghét cùng tự ti trong nội tâm, hai hàng lông mày nhíu chặt, quay đầu nhắm mắt.

Bộng nhiên bụng bị đau, quay đầu lại, lại bị hắn cho một quyền. “Đây là vì ngươi đi cầu hôn nữ nhân kia.” Hắn oán hận nói. Ta rất uất giận, thế nhưng chân khí không thông, trên tay không có lực đạo. Bỗng nên hắn nhích lại gần, cắn một cái trên cổ ta: “Đây là hận ngươi không thể bảo vệ bản thân.”

Hắn căn không chút lưu tình, đau đớn, ta thấy trong lòng chua xót, lệ khí giảm đi, đang bàng hoàng, đôi môi ôn nhu dán lên môi ta, không để ý cứng nhắc của ta không để ý đến không nghênh đón của ta, đầu lưỡi đã ngàn vòng trăm cuốn tiến vào. “Ta nhớ ngươi.” Giọng nói của hắn không rõ ấp úng.

Đến lúc động tình trong thân thể tới tới lui lui quấn một vòng, nơi dưới thắt lưng nào đó nấn ná không đi, bọn ta mới buông ra. Hắn dán vào ***g ngực ta, hắn nói làm sao từ trong đôi câu vài lời của ta dò được manh mối ta muốn đi đảo Đào Hoa cầu thân, trên đường rời bến Lâm An lại làm sao biết trên biển gặp nạn phát hiện chúng ta trên hoang đảo. Ta hôn trán của hắn, trong lòng đau đớn khó có thể nói rõ.

“Âu Dương Khắc,” Hắn ngẩng đầu, có chút chần chờ, “Ngươi nói cho ta biết, đây là sức mạnh của *** sao?” Nhìn trong mắt của ta là khát khao cùng hoang mang, trên mặt vẫn có động tình mà sinh ta ửng hồng.

Nhẹ nhàng đẩy hắn ta, ta bình tĩnh nói: “Tiểu vương gia đừng nghĩ nhiều, lần này cùng vương gia đi Lâm An lấy được quan trọng hơn, nghe nói Mông Cổ man di hiện nay rất cường thế.”

Động tác này tổn thương rất lớn tự tôn của hắn, hắn đứng lên, lập tức khôi phục lạnh lùng cùng cao ngạo như xưa.

“Hừ, hóa ra ngươi cũng không biết.” Hắn lãnh đạm nói.

“Ta biết là tiểu vương gia không muốn đáp án, tội gì một sương tình nguyện.” Khi hắn đi tới cừa, ta nói. Bóng lưng của hắn ngừng chớt mắt, đẩy cửa đi ra.

Ngoài cửa ánh sáng chiếu vào hiện ra trước mắt, giây lát lại quay về hắc ám cùng tĩnh mịch. Mê muội cùng hắn dây dưa chưa thoát, khí trời ở trong phòng chật hẹp, cùng đau nhức từ đùi truyền đến, hóa thành một chút ấm áp, cùng một chút thê lương chưa từng có.

18.

“Khang.” Ta gọi khẽ một tiếng, hắn quay đầu lại, tối đen nên không trong thấy vẻ mặt của hắn. Kỳ thật ta biết hắn để ý, bằng không hắn sẽ không đâm bị thương Quách Tĩnh, hắn muốn Hoàng Dung chịu đựng cảm giác khi đó của hắn, cảm giác người mình quan tâm bị tổn thương.

Một tiếng cười lạnh vang đến: “Đừng nằm mơ, ta để ý ngươi? Buồn cười!” Ngữ khí rùng mình, lộ ra ác độc cùng kị hận, “ngươi ỷ vào võ công cao hơn ta mà làm nhục ta, ngươi nghĩ ta cam tâm tình nguyện? Hừ! Mỗi lần thân mật với ngươi, ta đều cảm thấy ghê tởm!” Không biết ánh sáng nơi nào chiếu lên khuôn mặt của hắn, trước sau vẫn tuấn mỹ, lại thật dữ tợn, trong mắt chán ghét cùng cừu hận như hai ngọn lửa thiêu đốt trong mắt ta, trong lòng, thoáng chốc ta cảm thấy khí xuyên qua, như lúc tảng đá ngàn cân rơi xuống.

Âu — Dương — Khắc, ngươi có nên chết hay không?

Ta thất kinh, trượt chân, mất trọng tâm rơi vào hố sâu hư không vĩnh viễn không thấy đáy, ta cuống cuồng mở miệng, ê a lại nói không được…

Khắc nhi!

Ta mở choàng mắt, ngồi dậy, cố sức thở, chỉ cảm thấy cả người mồ hôi ướt sũng, trái tim đập mạnh không ngừng. Tàn ảnh xinh đẹp tuyệt trần mà oán hận kia còn đang trước mắt không tiêu tan, phân không rõ là thật hay mơ.

“Khắc nhi!” Thúc phụ không biết khi nào xuất hiện ở đầu giường, nắm lấy tay của ta truyền nội lực, tim đập nhanh thoáng bình ổn.

“……Thúc phụ.” Hơn nửa ngày ta mới thở hổn hển, yết ớt gọi một tiếng, “Chất nhi gặp ác mộng, quấy nhiễu thúc phụ.”

Thúc phụ nhẹ ôm vai ta: “Ủy khuất cho ngươi, Khắc nhi. Thuyền vừa cập bến, chúng ta lập tức trở về Bạch Đà sơn, thúc phụ tìm dược liệu chữa chân cho ngươi, nếu người hảo hảo luyện võ nghệ, đợi cho chân khí tràn đầy, ta cũng không tin là không có một ngày không đứng lên được.”

“Thật sao?” Ta vui mừng quá đỗi, nhưng nghĩ đến mục địch thúc phụ rời núi lần này, không khỏi mà hỏi, “Không, thúc phụ, chuyến này người làm sao vô công mà về, Cửu âm chân kinh……” Ta thấy ánh mắt buồn bã của thúc phụ, lại nói: “Huống chi chất nhi đáp ứng Lục vương gia tìm kiếm …..”

Thúc phụ cười lạnh một tiếng: “ kia không chỉ là binh pháp chứ?”

Ta cắn môi cười, biết thúc phụ đối với võ công tâm đắc của Nhạc tướng quân lưu lại phát sinh hứng thú: “Thúc phụ nhìn thấy thích, cứ đoạt lấy, nếu đối với thúc phụ mà vô ích, cũng coi như thay chất nhi trả một nhân tình cho Hoàn Nhan Hồng Liệt.”

Thúc phụ im lặng không nói.

Ta nghiêm mặt nói: “Khắc nhi không muốn trở thành gánh nặng của thúc phụ, tĩnh thúc phụ không cần vì ta mà trì hoãn chính sự.” Lời tuy như thế, nghĩ đến thục phụ đối với ta bảo vệ quan tâm, trong lòng dâng lên ấm áp đồng thời cũng nén không được mà ẩn ẩn đau. “Phụ thân” này ta chỉ sợ cả đời cũng không gọi được, không biết lúc hắn gọi ta là “Khắc nhi”, trong lòng có nghĩ “con” hay không?

“Được, trước tiên ngươi nhẫn nại chút.” Thúc phụ trầm ngâm nói, nắm chặt tay của ta một chút, đứng dậy rời đi.

“Thúc phụ!” Chợt nhớ tới cái gì, ta gọi, “Nếu thúc phụ nhìn nhìn kia, xin thúc phụ không cần quá mức làm khó bọn họ, nhất là…..” Nhìn tinh quang trong mắt thúc phụ bắn ra, ta cắn răng nói, “Tiểu vương gia.”

Mấy ngày sau, Dương Khang hình như có ý trốn tránh ta, cho dù ở boong thuyền gặp nhau, ánh mắt cũng rất nhanh đảo đi. Như vậy cũng tốt, ta vốn đã hạ quyết tâm, đợi thúc phụ đoạt được thứ mong muốn, lập tức cùng thúc phụ quay về Bạch Đà sơn, thị phi của Trung Nguyên này, một cái ta cũng không muốn quan tâm. Về phần suy nghĩ của hắn, cho tới bây giờ ta sẽ không tìm hiểu, từ đây về sau không cần phải nghiền ngẫm. Chuyên tâm trị liệu chân bị thương của mình, chuyên tâm luyện công, hẳn là sẽ từ từ nhạt đi. Đáy lòng nhói đau, như bị đàn ong chích đến tê liệt từ trái tim nhộn nhạo mà lan ra, chính là nghĩ đến hắn mới có cảm giác như thế, khi nào không còn nữa, ta cũng sẽ được giải thoát.

Nằm dưới mặt trời ấm áp, nhìn mặt biển xanh thẳm ánh sóng lập lèo léo sáng, đau đớn ở chân cũng dần giảm đi, nén không được muốn nhắm mắt. Nếu hết thảy đều là ảo mộng lang bạc kỳ hồ, thế sự không việc gì, ta còn đang si mê từng ngày ở Bạch Đà sơn, chưa từng biết nhan sắc khiến người ta tự đọa hồng trần, kia có bao nhiêu tốt.

Tới Lâm An, nhớ là Hoàn Nhan Hồng Liệt đối với Ngưu Gia thôn rất là quen thuộc, mang theo đoàn người bọn ta đến ở nhà dân, dự định nghỉ tạm. Lúc này ta đã là người liên lụy kẻ khác, chỉ có nằm yên trong phòng chờ tin tức.

Không ngờ nửa đêm hôm sau, thiên tân vạn khổ cầm đến lại là hộp gấm trống rỗng. Nhìn hộp gấm rỗng tuếch, mọi người đều hai mặt nhìn nhau, ngay cả trên mặt thúc phụ cũng thật sự khó coi. Hoàn Nhan Hồng Liệt minh tư khổ tưởng, cũng khó hiểu bại lộ đến cuối cùng xuất phát từ đâu.

Đang lúc mọi người hết đường xoay xở, Hoàn Nhan Hồng Liệt nhận được mật chỉ Kim quốc, trong thư nói là đại quân Mông Cổ vây khốn, lệnh cho hắn trở về kháng địch. Hoàn Nhan Hồng Liệt đại kinh thất sắc, càng đem

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.