Anh Là Xã Hội Đen Thì Đã Sao?

Chương 1: Chương 1




Chiếc xe Mescerdes đen bóng, mới cứng cựa đỗ phịch trước cổng học viện SER1, một người đàn ông khoảng 30 tuổi mặc vét xuống mở cửa xe, một người phụ nữ cũng khoảng 30 tuổi xuất hiện mặc bộ díp đen, tay cầm ô trắng như đang đợi ai đó còn ngồi trên xe.

Cánh cửa ôtô mở ra, một người nữa bước xuống xe, mũ trắng, váy trắng, giày búp bê trắng, miệng cười không tươi, cô gái vừa bước xuống xe lập tức ánh nắng mặt trời ngày hè như bị hào quang khác lấn át, thật là trắng gì mà sáng thế.

- Bên ngoài trời nắng như vậy mà vào đây mát quá dì nhỉ? - Giọng cô gái lanh lảnh.

- Vâng. Thưa cô đi lối này.

Tại phòng làm việc của thầy hiệu trưởng.

- …Chương trình học ở đây rất nhẹ nhàng, không giống như ở các học viện khác, chúng tôi lấy sự thoải mái của học sinh làm đầu. Các thầy cô trong học việm không chỉ tận tình, tận tâm, nhiệt huyết tràn trề, nắm bắt chính xác trình độ của các sinh viên …

- Đủ rồi. Giờ thầy nghe em hỏi. Em hỏi câu nào trả lời đúng câu đấy, trả lời trọng tâm, ngắn gọn. Thầy hiểu ý em chứ?

Thầy giáo bị bất ngờ nhưng cũng nhanh chóng lấy lại tự tin cười nói:

- Được, được, cô cứ hỏi.

Mai Mai cười tươi:

- Trước hết, đến đây thì em là học sinh của thầy nên thầy cứ việc xưng hô cho đúng cách giao tiếp của thầy trò với nhau. Từ nãy đến giờ em đã nghe thầy nói rất nhiều nhưng đó đều là những việc em không quan tâm.

- Vậy em cứ hỏi việc em quan tâm, tôi sẽ giải…

- Em học lớp nào?

- VIP1.

- Ở đâu?

- Dãy nhà A, tầng 2.

- Ok. Thank u!

- Được rồi. Dì cứ về đi. Giờ con đến lớp học. Dì ra xe đi.

- Vâng. Vậy tôi về trước. Trưa cô chủ về nhà ăn cơm.

- Ok. - Mai Mai cười tạm biệt.

- Mình học ở dãy A. Dãy A ở đâu nhỉ? Ê ấy ơi tớ hỏi. Ê này!

Một thanh niên thân hình cao ráo vừa bước đi, Mai Mai vội chạy theo hỏi:

- Ấy ơi, ấy, ấy ơi, tớ muốn hỏi cái này. Ê.

Mai Mai cứ chạy đuổi theo mà cậu thanh niên kia không quay lại.

- Ê THẰNG KIA! CÁI THẰNG QUẦN JEAN ÁO XANH KIA!

Cậu ta đứng khựng lại, Mai Mai cắm cổ chạ

các nhân vật chính:

Mai Mai: tiểu thư duy nhất của tập đoàn nổi tiếng châu Á Nhất Mai. 19 tuổi. Hay cười, hoà đồng, thỉnh thoảng vẫn hơi bị kiêu - bệnh của con nhà giàu. Sinh viên năm 1 của học viện SER1, là nơi học của những ai được xác định là sẽ làm sếp trong tương lai.

Nhất Bảo: cậu chủ của băng đảng xã hội đen khét tiếng ở Việt Nam. 21 tuổi. Lạnh lùng, nham hiểm. Sinh viên năm thứ 1 của học viện SER1.

Tình yêu không quan trọng địa vị, không quan trọng giai cấp, không quan trọng vật chất, không quan trọng thân phận. Yêu chỉ đơn giản là yêu.

Chiếc xe Mescerdes đen bóng, mới cứng cựa đỗ phịch trước cổng học viện SER1, một người đàn ông khoảng 30 tuổi mặc vét xuống mở cửa xe, một người phụ nữ cũng khoảng 30 tuổi xuất hiện mặc bộ díp đen, tay cầm ô trắng như đang đợi ai đó còn ngồi trên xe.

Cánh cửa ôtô mở ra, một người nữa bước xuống xe, mũ trắng, váy trắng, giày búp bê trắng, miệng cười không tươi, cô gái vừa bước xuống xe lập tức ánh nắng mặt trời ngày hè như bị hào quang khác lấn át, thật là trắng gì mà sáng thế.

- Bên ngoài trời nắng như vậy mà vào đây mát quá dì nhỉ? - Giọng cô gái lanh lảnh.

- Vâng. Thưa cô đi lối này.

Tại phòng làm việc của thầy hiệu trưởng.

- …Chương trình học ở đây rất nhẹ nhàng, không giống như ở các học viện khác, chúng tôi lấy sự thoải mái của học sinh làm đầu. Các thầy cô trong học việm không chỉ tận tình, tận tâm, nhiệt huyết tràn trề, nắm bắt chính xác trình độ của các sinh viên …

- Đủ rồi. Giờ thầy nghe em hỏi. Em hỏi câu nào trả lời đúng câu đấy, trả lời trọng tâm, ngắn gọn. Thầy hiểu ý em chứ?

Thầy giáo bị bất ngờ nhưng cũng nhanh chóng lấy lại tự tin cười nói:

- Được, được, cô cứ hỏi.

Mai Mai cười tươi:

- Trước hết, đến đây thì em là học sinh của thầy nên thầy cứ việc xưng hô cho đúng cách giao tiếp của thầy trò với nhau. Từ nãy đến giờ em đã nghe thầy nói rất nhiều nhưng đó đều là những việc em không quan tâm.

- Vậy em cứ hỏi việc em quan tâm, tôi sẽ giải…

- Em học lớp nào?

- VIP1.

- Ở đâu?

- Dãy nhà A, tầng 2.

- Ok. Thank u!

- Được rồi. Dì cứ về đi. Giờ con đến lớp học. Dì ra xe đi.

- Vâng. Vậy tôi về trước. Trưa cô chủ về nhà ăn cơm.

- Ok. - Mai Mai cười tạm biệt.

- Mình học ở dãy A. Dãy A ở đâu nhỉ? Ê ấy ơi tớ hỏi. Ê này!

Một thanh niên thân hình cao ráo vừa bước đi, Mai Mai vội chạy theo hỏi:

- Ấy ơi, ấy, ấy ơi, tớ muốn hỏi cái này. Ê.

Mai Mai cứ chạy đuổi theo mà cậu thanh niên kia không quay lại.

- Ê THẰNG KIA! CÁI THẰNG QUẦN JEAN ÁO XANH KIA!

Cậu ta đứng khựng lại, Mai Mai cắm cổ chạy tới.

- Hìhì, cậu đứng lại rồi.

- Vừa gọi tôi là gì?

Mai Mai đang cười toe toét thì thộn mặt ra, nhìn gương mặt lạnh như đá, nghe giọng nói buốt như băng, các dây thần kinh như đua nhau đình công. Mai Mai đứng im như phỗng nhìn cậu thanh niên mắt như dao găm phóng về phía mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.