Anh Là Xã Hội Đen Thì Đã Sao?

Chương 59: Chương 59




Thời gian này không thấy ông Lâm nói nhiều đến chuyện tình cảm của Mai Mai, có như vậy bữa cơm tối hai bố con ăn cùng nhau, Mai Mai cũng cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Hơn nữa, gần đây việc của công ty cũng nhiều, Mai Mai thường hay phải về muộn. Hiếm khi có một hôm được về sớm, lâu rồi không ngồi ăn tối với gia đình nên Mai Mai về thẳng nhà.

Nào ngờ vừa bước chân vào nhà cô đã thấy Hải Nam ngồi ở đó.

Hải Nam nhìn cô cười, chào:

- Chào em.

Mai Mai không đáp, quay sang hỏi dì Minh:

- Hôm nay nhà mình có khách sao không ai báo cho con biết.

-Khách được mời đột xuất. – Ông Lâm từ trong đi ra, trên tay cầm hai cái ly rượu nói. – Thôi, Mai Mai cũng về rồi, chúng ta vào ăn luôn thôi, vừa ăn vừa thưởng thức rượu ngon của cháu.

Hải Nam cầm theo chai rượu trên bàn bước vào phòng ăn theo ông Lâm. Lúc đi ngang qua chỗ Mai Mai anh ta dừng lại, đưa tay ý bảo mời Mai Mai đi trước.

Tay anh ta chỉ một hướng, Mai Mai lại đi theo hướng khác. Cô lên thẳng phòng riêng chứ không vào phòng ăn.

- Mời cậu vào dùng bữa. – Dì Minh nói.

Hải Nam cười chừng rồi đưa tay về. Dì Minh cũng đi theo Mai Mai lên phòng.

Rửa mặt mũi chân tay xong xuôi, Mai Mai cùng dì Minh xuống phòng ăn. Trên đường đi, Mai Mai hỏi:

- Tại sao anh ta lại đến đây?

- Là ông chủ gọi cậu ấy tới.

Mai Mai không nói gì thêm, nghĩ ‘Hiếm lắm mới có được một buổi về nhà ăn cơm. Rõ ràng bố biết trước nên cố tình gọi anh ta tới đây mà’

Cả bữa cơm Mai Mai không nói nhiều. Dù không muốn nhưng những gì ông Lâm và Hải Nam nói với nhau đều lọt vào tai cô. Ban đầu là chuyện công việc, nhưng sau đó, không phải vô tình mà câu chuyện hướng nhiều đến đời sống riêng tư. Quả thật Hải Nam đúng là người rất khéo ăn nói.

Còn Hải Nam và ông Lâm, không hẹn nhưng cả hai đều thi thoảng lại đưa mắt nhìn Mai Mai một cái.

***

Sau bữa cơm hôm đó, Mai Mai lại liên tiếp các ngày về muộn.

- Đã 10h30 rồi đó. Sắp sang ngày mai rồi, em vẫn chưa chịu về à?

Tiếng người nam đột nhiên vang lêm trong phòng làm việc khiến Mai Mai không khỏi giật mình.

- Tại sao anh vào được đây? Anh đến đây làm gì?

Gương mặt Mai Mai bình thường tuy là vô cảm nhưng lúc này thì có phần khó chịu ra mặt.

Hải Nam không trả lời, tiến gần hơn về phía bàn làm việc của Mai Mai, nói:

- Công việc để mai làm cũng được, đừng gắng sức quá, không tốt cho sức khỏe đâu.

- Sức khỏe của tôi, tôi tự biết.

Mai Mai nói rồi lại cắm đầu vào đống giấy trước mặt. Hải Nam lẳng lặng quay đi. Tưởng anh ta ra về, ai dè, anh ta đi đến chỗ bàn uống nước ngồi phịch xuống ghế đối diện với bàn làm việc của Mai Mai.

Dù không nhìn thấy, nhưng Mai Mai cảm thấy được ánh mắt của Hải Nam đang nhìn mình không chớp mắt.

‘Kệ. Xem anh ngồi đó được đến bao giờ???’

Thời gian cứ thế trôi, không biết đã bao lâu trôi qua.

Về cơ bản, mọi việc đã đâu vào đó rồi. Mai Mai mỉm cười, cô lấy ghim dập đống giấy lại thành tập.

- Uida.

Chẳng hiểu sơ ý thế nào cô dập luôn vào đầu ngón tay mình.

Hải Nam vội chạy đến, giằng lấy bàn tay cô xem xét.

- Sao lại không cẩn thận như thế chứ?

Tại quá tập trung làm việc nên cô đã quên luôn là Hải Nam đang ở trong phòng. Khi anh ta vừa chạy đến cô đã hơi bất ngờ.

- Không sao.

Mai Mai giật tay về nhưng đã bị Hải Nam giữ chặt.

Tuy không bị cái ghim dính luôn vào tay nhưng do vết thương ở đầu ngón tay nên máu ra nhanh và nhiều, hơn nữa lại vô tình dập phải nên vết thương cũng khá sâu.

Hải Nam rút vội mấy tờ trong hộp giấy ăn quấn lên đầu ngón tay Mai Mai.

- Đợi anh ở đây.

Nói rồi Hải Nam định đi ra ngoài, Mai Mai nói:

- Băng Urgo tôi có.

Mai Mai dùng cái tay còn lành lặn lục lọi trong túi xách, lấy ra được một nắm băng Urgo để lên trên bàn.

Cô lấy một cái đang loay hoay không biết làm sao để bóc nó ra thì Hải Nam đã cầm lấy làm thay cô.

Đầu ngón tay của Mai Mai đã được Hải Nam quấn cho bao nhiêu là giấy thế mà máu đã ngấm ra lớp giấy ngoài cùng rồi.

- Đưa tay đây.

Hải Nam nói vậy nhưng không chờ Mai Mai phản ứng gì đã lại cầm tay cô, bỏ ra mấy lớp giấy đã thấm đầy máu, để lộ ngón tay với lớp máu loang lổ đã gần khô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.