Anh Là Xã Hội Đen Thì Đã Sao?

Chương 6: Chương 6




3 ngày sau Mai Mai đi học lại. Mặc dù bố và dì Minh hết lời nịnh Mai Mai ở nhà nghỉ cho khoẻ hẳn nhưng không hiểu sao Mai Mai lại rất muốn đến lớp.

Mai Mai vừa bước vào, đôi mắt nhìn nhanh về phía cái bàn cạnh cửa sổ, Nhất Bảo đã đến lớp. Mai Mai thấy cậu ta thì vui lạ thường, cười tươi roi rói, nhưng cậu ta không để ý gì đến Mai hết. Mai Mai đi về phía bàn của mình, nhưng mắt vẫn không rời Nhất Bảo

Để xem cậu bơ tôi được bao lâu!

Đến khi Mai Mai ngồi vào bàn rồi, cũng vẫn không nhận được cái nhìn nào của Nhất Bảo cho mình, cô xị mặt.

- Khoẻ rồi hả? Cậu đi học, bọn này vui lắm. - Cậu bạn ngồi bàn bên cạnh nói.

- Thật không đấy? Cậu có hai bạn kia mà còn không vui sao?

Cậu bạn ngồi cạnh cậu kia xen vào:

- Thật chứ sao? Ở đâu cũng thế, cũng phải có cả đàn ông và đàn bà, âm dương hoà hợp, thế mới thích. Lớp toàn gà trống, chán chết. Cậu vào sau nên không biết. Tuần đầu, chúng tôi chả ai quen ai. Ngồi học chán quá phải đứng lên đi về, mặc kệ hết giờ hay chưa..

- âu, òn ạn ia ồi ại mà.

Cậu to béo ngồi ngoài cùng kia mồm nhồm nhoàm nhai bim bim nói leo. Mai Mai nghe không rõ nhăn mặt nhìn cậu ta. Hai cậu kia thấy Mai Mai không hiểu gì thì hạ giọng giải thích. Mai Mai phải dịch người tới để nghe cho rõ.

- À, là mấy buổi đầu, bọn này chán quá, bỏ về hết, chỉ còn mỗi cậu kia là ở lại nghe giảng, chả biết cậu ta là người thừa kế của công ty nào?

Mai Mai gật đầu ra vẻ hiểu, rồi cô quay lại nhìn Nhất Bảo, cậu ta vẫn kiên quyết không đáp lại cái nhìn của cô. Bực mình thiệt.

Đến giờ nghỉ giải lao.

Mai Mai tay chống cằm, mắt tiếp tục nhìn chằm chằm Nhất Bảo. Cậu ta vẫn không chịu nhìn lại. Đáng ghét.

Vào giờ học.

Mai Mai không buồn học nữa, tay cứ tiếp tục chống cằm mà nhìn Nhất Bảo.

Vẫn không chịu nhìn tôi thật sao?

Xột xoạt, xột xoạt…

Cậu thích nghe giảng đến thế cơ à?

Roạt, roạt…

Nhưng nhìn cậu chú nghe giảng cũng có cái hay. Cậu giống bố hay giống mẹ mà đẹp trai vậy hả? Mà sao cậu cứ bơ tôi thế. Này, tôi điên lắm rồi đó nha.

Ực, ực…

Mai Mai tức giận đập bàn quát:

- Cậu có thôi ăn được không hả?

Cậu béo ngoài cùng đang uống nước thì bị sặc, ho sùa sụa.

- Cậu đến đây để học hay để ăn? Tôi thấy cậu chỉ có ăn với ăn thôi, thế thì cậu ở nhà mà ăn, đừng làm phiền chúng tôi nghe giảng.

Cậu béo kia đứng bật dậy:

- Nghe thì cậu cứ nghe, tôi có bắt cậu nhét thịt vào lỗ tai đâu. Hai người này ngồi gần tôi hơn còn chẳng có ý kiến gì, cậu ở tít chỗ đấy, quyền gì mà lên tiếng.

Mai Mai cũng đứng dậy:

- Cậu to xác mà suy nghĩ quá nông cạn. Hai bạn ấy không nói là vì tôn trọng cậu, vậy mà cậu không biết đường tôn trọng lại người ta. Không lẽ cái gì cậu cũng phải để nói mới biết à? Sao cậu không tự động não một chút. Hứ, đúng là ngu xi tứ chi phát triển.

Cậu béo ra khỏi chỗ, nặng nề bước về phía Mai Mai. Mai Mai nguýt cậu ta một cái rồi quay mặt ra chỗ khác, không thèm đếm xỉa gì đến cậu ta.

- Nói xong chưa?

Cậu ta giận đến tím mặt nhưng vẫn cố nói câu vừa rồi một cách thoải mái.

Mai Mai nguýt cậu ta một cái nữa, không thèm đáp trả.

Một tiếng gió nhẹ xoẹt qua tai trái của Mai Mai, rồi ‘chát’, rồi ‘uỵch’. Chỉ thấy cậu béo ngã lăn ra đất, bàn tay trái nắm lấy cố tay phải, mặt nhăn nhó. Quay sang thì thấy Nhất Bảo đã đứng lên từ lúc nào, mắt cậu ta như con dao sắc nhọn phóng thẳng về phía cậu béo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.