Asisu Dưỡng Bảo Bảo

Chương 53: Chương 53: 53*




Bên sâu trong rừng cây này là một toà thành nhỏ , phi thường ẩn nấp trong những cây cổ thụ cao ngất . Nếu đơn giản đi qua nơi này sẽ không phát hiện .

Carol đứng trên cổng thành , đôi mắt màu xanh trầm lặng dõi theo Nhược Thiên đang lao tới đây .

Nàng ta cuối cùng nhếch môi nở một nụ cười khó hiểu .

Nhược Thiên dừng chân trước cổng thành đóng kín , ngẩng đầu nhìn về phía Carol .

Tóc và khuôn mặt nàng dính máu và mồ hôi . Khiến nàng nhìn qua có chút chật vật , nhưng trong mắt nàng lại kiên cường , cố chấp không chịu thua .

Carol lúc này lại vỗ tay , tán thưởng nàng :

- Asisu , ngươi thật khiến ta ngạc nhiên .

Đôi mắt nàng ta híp lại , hiện lên ý cười . Váy trắng của nàng ta nhẹ nhàng dao động trong gió , có cảm giác thực đẹp đẽ .

- Con của ta đâu ?! Ta muốn thấy chúng !

“ chậc , chậc “ Nàng ta vẻ không hài lòng . Trả lời :

- Ngươi đã đến đất của ta , đâu có quyền gì ra lệnh .

Nàng ta ngừng một chút , nói tiếp :

-  Muốn gặp chúng sao ??? MỞ CỔNG !

Nàng ta ra lệnh , ngay lập tức cổng thành được mở ra .

Phản quân ùa ra , đứng hai bên cổng thành . Ánh mắt họ tràn ngập chán ghét , hận ý và khinh bỉ . Hận không thể lập tức xông lên một đao kết liễu nàng .

Nhược Thiên biết mình bây giờ không thể do dự , bước chân nặng nề mà bước vào . Binh lính của nàng thì bị phản quân chặn ngoài cổng , không thể tiến vào .

Ragashu lẫn trong đám binh lính , hơi cúi đầu để tránh Carol nhận ra hắn . Binh lính rút kiếm , có xu thế lập tức xông lên lại bị nàng ra lệnh tập kết ngoài thành .

Ragashu thầm tính toán , nếu sau một ngày mà nàng không ra khỏi thành thì hắn sẽ rút toàn lực xông vào . Ngọc đá cùng nát !

++++++++++++++++++++++++++

Geb và Nut ở trong cung điện của Carol , thị vệ bên ngoài không kiêng dè nghị luận .

- Nữ nhân độc ác đó đến rồi sao ?!

- Phải ! Từ đêm qua tất cả đến cổng thành tập kết . Ta cuối cùng cũng chờ được đến ngày này .

- Lần này nhất định phải giết nàng ta rửa mối thù mất nhà .

- phải ! Nữ thần nhất định vì chúng ta báo thù !

Nut ở trong phòng nghe thấy không nhịn được mắt hồng hồng , bàn tay mật mạp nắm vào váy .

- Ca ... Ta rất nhớ mẹ .

Hai đứa nhỏ đã gần hai tuổi , Geb lại như cũ vỗ đầu em gái mình . An ủi :

- Mẹ cũng chắc chắn rất nhớ chúng ta .

Lần này Nut không nhịn được ôm lấy ca ca khóc rống lên . Nó rất nhớ , rất nhớ mẹ . Ở nơi này lúc nào nó cũng sợ hãi , nó muốn gặp mẹ , gặp phụ thân .

Geb những lúc này lại nhắc bản thân phải dũng cảm , kiên cường hơn . Mẹ rất nhanh sẽ tới đây thôi ! Trong lòng nó loé lên hi vọng .

+++++++++++++++++++++++++++

Nhược Thiên vào thành , ngay lập tức cổng bị đóng kín . Ngăn trở tầm mắt của nàng .

Nàng gắt gao nhìn về phía Carol vẫn đang mỉm cười , hỏi :

- Đứa nhỏ đâu ?!

Carol bước đằng trước , cũng không xoay người nhìn nàng . Nhàn nhạt trả lời :

-  Ngươi cần gì vội vàng ! Chúng ta dù sao cũng là cố nhân . Còn nhiều chuyện ôn lại .

- Ngươi ..!

Nhược Thiên ẩn nhẫn , phía sau binh lính không kiên nhẫn đẩy nàng . Thúc giục nàng đi về phía trước .

Carol cuối cùng dừng chân ở hành lang cung điện . Nơi này nhìn được toàn bộ thành .

Nhược Thiên lúc này mới nhận ra tại sao từ khi bước vào thành lại cảm thấy kỳ lạ . Bởi vì nơi này không có dân chúng .

Chỉ có binh sĩ nghiêm chỉnh tập luyện , ngay cả thị nữ cũng không có tiếng cười . Chỉ yên lặng làm việc . Tràn ngập lạnh lẽo , bầu trời nắng lên cũng không khiến nơi này ấm áp hơn chút nào .

Carol hiển nhiên cũng hiểu được sự lạnh lẽo này , nhưng đám dân đen vô dụng đấy nàng mới không cần . Chỉ cần toà thành này vẫn tiếp tục vững trãi , sẽ không ai dám khinh thường nàng .

Carol lúc này giọng có điểm ôn nhu . Hỏi :

- Hắn ở đâu !?

Nhược Thiên liếc nhìn nàng ta . Sechi sao ?!

- Tại trên thuyền , chỉ cần đứa nhỏ an toàn ra ngoài . Người của ta sẽ đưa hắn tới đây .

Carol chỉ bỏ lại một chữ “ Tốt “ rồi bước đi . Binh lính đưa nàng vào hầm ngục giam giữ .

Nàng là lần đầu ngồi trong ngục đâu . Có chút ẩm thấp và mùi máu tanh trong không khí .

Nơi này nói là một thành trì , nhưng nhỏ hơn kinh thành Tebe khá nhiều . Và cũng không đáng để Ai Cập phát động chiến tranh .

Nhưng nơi này lại giữ hai đứa nhỏ , Ai Cập không thể động nàng ta .

Nhưng chỉ cần hai đứa nhỏ an toàn thoát ra ngoài thì nơi này sẽ ngay lập tức sẽ bị binh lính Ai Cập tàn sát .

Carol đã không có đường rút lui , bởi thế . Nàng sợ Carol đường cùng sẽ phát điên , chuột cùng đường cũng sẽ cắn mèo .

Nhược Thiên tựa mình vào tường , nàng lúc này tràn ngập mệt mỏi . Nhưng lại không thể ngủ , bơi vì nàng không biết khi nàng ngủ thứ gì sẽ lao tới giết nàng .

Đứa nhỏ . Nàng rất muốn ôm chúng , nàng muốn đưa chúng rời đi . Sống cuộc sống thật bình thản . Không có tranh đấu , không phải nhìn sắc mặt kẻ khác mà sống , không hội lo lắng buổi tối ai sẽ ám sát mình . Vẫn là người thân , hay là một kẻ xa lạ .

+++++++++++++++++++++++++++

Tác giả : số phiếp np cao gấp đôi.  Chương 51 có nàng phân tích rất đúng . Nhưng đành theo số phiếu ! (0”””o )

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.