Asisu Dưỡng Bảo Bảo

Chương 54: Chương 54: 54*




Carol bước chân nhẹ nhàng trên hành lang , hơi lạnh từ đá hoa cương truyền đến khiến nàng ta thanh tỉnh .

Trăng đêm nay chỉ xuất hiện có một nửa , ánh xanh mờ ảo rọi xuống . Bốn phía là rừng cây có chút ghê rợn . Bóng đêm như cất giấu quỷ dữ , muốn lao lên nuốt chửng tất cả .

Thân hình nhỏ bé của nàng ta đơn độc mà đứng trong bóng đêm , cơn gió thổi qua khiến thân hình như lung lay . Mái tóc vàng cũng kém phần rực rỡ , thêm phần ảm đạm .

Izumin và Menfuisu chắc cũng đang trên đường tới nơi này rồi đi ???

Bọn họ làm sao có thể bỏ được nữ nhân đó . Carol có chút trào phúng . Bàn tay giơ lên như muốn nắm giữ lấy ánh trăng mờ ảo . Nhưng rốt cuộc vẫn là trống rỗng , hư vô .

Nàng ta tự hỏi , bản thân rốt cuộc đã sai điều gì ? Những thứ mà Asisu đang có , đáng lẽ ra phải là của nàng ta .

Trong lòng nàng ta như luôn có giọng nói nhắc nhở rằng .  Nàng ta mới là người chiến thắng , nàng ta mới là người đứng trên tất cả !

Ánh mắt nàng ta dấy lên tia hận thù , ngọn lửa của sự ghen tỵ như đốt cháy hừng hực trong lòng nàng ta !

Tất cả chỉ tại Asisu ! Nếu như không có nàng ta , thì quyền lực hôm nay chắc chắn là của nàng !

Phải ! Trong lòng nàng ta kiên định !

Chính là nàng ta sẽ không đi đến bước đường này , Sechi cũng không vì thế mà chết !

Tất cả tội lỗi là do Aisu !

++++++++++++++++++++++++

Nhược Thiên và Carol ngồi cùng một chiếc bàn , ánh nắng bắt đầu len lỏi qua cung điện . Nhiệt độ cũng ấm dần lên .

Nhìn qua thật giống như cố nhân lâu ngày gặp lại . Chén trà trên bàn mới được pha chế , còn hơi ấm , lan toả ra mùi hương hoa cúc nhẹ nhàng cùng dễ chịu .

Nhược Thiên nhướn mày nhìn chén trà tưởng trừng vô hại đó , nàng không tin chén trà đó bình thường , cũng không tin Carol .

Carol rốt cuộc là muốn làm gì ? Bản thân nàng ta đã bị vây hãm trong lồng sắt , kết quả thế nào nàng ta hiểu rõ . Điên cuồng chỉ khiến nàng ta mất mạnh nhanh hơn !

Carol tựa tiếu phi tiếu nhìn nàng như đoán ra suy nghĩ của nàng , nói :

- Ngươi sợ chén trà có độc sao ?!

Nhược Thiên bình tĩnh ngón tay mân mê miệng chén , trả lời :

- Theo ngươi thì như thế nào ?!  Cho dù sợ thì ta có thể không uống sao ?!

Carol nhếch môi cười , tay nhấc chén trà của mình lên nhấp môi . Đôi mắt loé ra sự chán ghét :

- Ngươi có thể lựa chọn không uống , nhưng ... hài tử của ngươi lại không được lựa chọn .

- Ngươi uy hiếp ta ???

Carol cười khẽ một tiếng , trả lời :

- Ngươi nên nhớ ở đây ngươi không còn là nữ hoàng .

Ánh mắt nàng lạnh đi ,cắn răng , đưa chén trà lên miệng . Carol lúc này mới vẫy tay ra hiệu cho binh lính .

- Mẹ , Mẹ !

Geb và Nut từ phía xa chạy lại , giọng chúng nghẹn ngào gọi nàng . Nhược Thiên vội vã đứng dậy ôm chúng vào lòng .

Nàng cảm thấy hốc mắt của mình chua xót , ôm thân thể mềm mại của chúng nàng cảm thấy xung quanh chẳng còn quan trọng rồi .

Nut còn run rẩy , nấc lên nghẹn ngào khiến nàng đau lòng . Chỉ có thể vỗ nhẹ an ủi .

Nàng sờ soạng chúng , cảm thấy chúng thật gầy nhưng trên người không có vết thương mới thở phào nhẹ nhõm . Cuối cùng tâm của nàng bây lâu nay mới rớt xuống .

Carol ngồi nhìn một màn này cảm thấy phi thường chói mắt , nàng ta trong lòng tự giễu . Nàng ta từng nghĩ người mẹ nào cũng sẽ lạnh lùng , cũng sẽ không quan tâm con của mình . Nhưng khi lớn lên mới nhận ra chắc rằng chỉ có mẹ của nàng ta như vậy .

A ! Thật ra cũng không phải mẹ !

Carol đặt chén trà xuống bàn , tạo ra tiếng vang nhẹ . Nhược Thiên mới nhớ ra còn Carol ở đây .

Geb và Nut rời khỏi lòng nàng , tay xoa xoa nước mắt nhưng tay vẫn bám vào cáy của nàng , như sợ nàng sẽ biến mất . Ánh mắt chúng đầy phòng bị mà nhìn Carol .

- Carol , ngươi muốn như thế nào mới thả chúng ta ?!

Carol cười khẽ , vuốt lọn tóc trả lời :

- Thả các ngươi ?! Ta sợ bản thân chưa kịp xoay người thì bị giết chết .

Geb khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn Carol đầy chán ghét , phi thường ghét . Dù sao suy nghĩ của hài tử cũng thật đơn giản . Carol cũng không chú ý , nói tiếp :

- Khi ta rời đi an toàn sẽ  thả các ngươi .

++++++++++++++++++++++++++

- bệ hạ !

Tướng quân và binh lính quỳ xuống hành lễ với Menfuisu , Ragashu cũng không chút kinh ngạc vì sự xuất hiện của Menfuisu và Izumin .

Izumin ngước mắt nhìn về cổng thành đóng chặt , suy nghĩ có chút sâu xa .

- Một nữ nhân có thể gây rắc rối cho đất nước . Menfuisu , ngươi cũng quá vô dụng đi !

Menfuisu cũng không tức giận , chỉ trầm tĩnh xem xét bản đồ .

- Chỉ cần nàng ta rời khỏi cổng thành , ta sẽ khiến cho nàng ta vạn tiễn xuyên tim .

Giọng nói có chút gằn xuống khiến cho không khí như lạnh đi . Ngũ quan ánh tuấn thêm phần sắc bén .

Carol , ngươi gây đủ sóng gió rồi . Đến lúc ngươi phải trả giá cho những điều mình làm .

Izumin cong khoé miệng , lúc này một binh lính bước lên bẩm báo :

- Thưa bệ hạ ! Có tin từ trong thành truyền ra .

Menfuisu cầm lấy tấm da bò , Ragashu cùng Izumin xoay người nhìn về phía hắn .

Menfuisu xem xong liền híp mắt cười lạnh .

- Nàng ta muốn đi theo phía đầu của thượng sông nile ra biển , khi nàng ta cảm thấy an toàn sẽ thả người !

+++++++++++++++++++++++++++

Tác giả : xin chào mấy nàng ! Tác giả lười biếng đã quay lại :)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.