Asisu Dưỡng Bảo Bảo

Chương 10: Chương 10






Minuê sững sờ , nàng bảo hắn cười ? Làm sao mà cười ? Mặt hắn cứng nhắc . Nhược Thiên càng trêu càng thấy vui vẻ , thấy hắn không hành động gì thì giọng ra lệnh , khí thế cao ngạo :

- Ta bảo ngươi cười !

Tay nàng vẫn nâng cằm Minuê khiến hắn không thể cúi đầu được nữa . Hắn thấy nàng tỏ vẻ tức giận thì lo lắng . Hắn đâu thể cãi lệnh nàng . Hắn nghĩ thế nào cũng giống ác bá trêu chọc thiếu nữ vậy ? Nhưng tại sao có cái gì không đúng .

Mặt Minuê cố gắng mới run rẩy nhếch được môi lên , nhìn còn khó coi hơn khóc nhiều . Nhược Thiên nén cười nhìn hắn . Nàng đành buông tay , quay lưng bước đi thật phũ phàng . Nhưng ai biết nàng đang nghẹn cười đến khổ sở .

Nhược Thiên bước đi khuất mới phá lên cười , nàng thực vui vẻ . Minuê khi nghe thấy tiếng cười của nàng mới chợt nhận ra , Hắn bị nữ hoàng trêu đùa ??? Mặt hắn xoát đỏ bừng , chạy vội đi .

++++++++++++++++++++++++++++++

Nàng trở về tẩm cung thì khóe miệng vẫn nhếch lên rất vui vẻ .

Ari thấy nàng như vậy thì tò mò hỏi :

- Nữ Hoàng , người gặp chuyện gì vui sao ?

Ari bước đến chỗ nàng , tay bưng đĩa hoa qủa . Nàng lấy tay với quả nho , bỏ vào miệng rồi nói :

- Ta vừa chọc Minuê , hắn thật đáng yêu .

Ari gật đầu , nhìn nàng hứng thú bừng bừng liền vui vẻ theo . Nhược Thiên sức ăn thật lớn , thoáng chút đã ăn xong đĩa hoa quả , lười biếng nghỉ ngơi . Gió nhè nhẹ mang hương hoa sen , nhàn nhạt quanh quẩn mũi nàng .

++++++++++++++++++++++++++++++

Lúc này , Menfuisu mới trở về đại điện , lông mày mới dãn ra . Thở dài một hơi , Carol nói muốn hắn hãy suy nghĩ kỹ , nàng ấy chờ hắn .

Lúc này Minuê cúi đầu bước vào , mặt hắn rất đỏ . Menfuisu ngạc nhiên , hỏi :

- Minuê mặt ngươi sao vậy ?

Menfuisu nói làm hắn nhớ lại khi nãy . Mặt càng thêm đỏ . Giọng giảm âm lượng , cung kính trả lời :

- Thần bị chút dị ứng !

Menfuisu nghe tới đây cũng không để ý nữa . Minuê liền tiếp tục đứng sau hắn , làm nhiệm vụ thị vệ .

+++++++++++++++++++++++++++++

Ban đêm , khi những vì sao thức giấc . Ánh trăng xanh mờ nhạt soi bóng .

Nhược Thiên nằm mơ thấy cha mẹ nàng , hai người họ trở về không thấy nàng thì rất đau khổ . Họ tự trách bản thân không chăm sóc tốt nàng . Nhược Thiên trong mơ cũng xúc động , liên tục nói với họ . Nhưng họ không nghe thấy ...

Nàng tỉnh dậy , nước mắt tràn khóe mi . Nàng có lẽ do mang thai mà tâm trạng dễ thay đổi , Nàng thấy rất nhớ cha mẹ nàng . Tuy họ rất hay làm việc xa nhà , nhưng nàng biết . Họ rất yêu thương nàng .

Nàng đứng dậy , bước ra ngoài hành lang ngắm nhìn mặt trăng . Nàng tự hỏi , bầu trời sao kia chỉ làm nền cho mặt trăng thôi sao ???

Nàng đứng một lúc liền mệt mỏi , có gió hơi lạnh . Nàng định quay vào ngủ tiếp thì nhìn ánh vàng trong chỗ bóng tối kia .

Nàng không nhìn nhầm bởi vì ánh trăng hôm nay rất sáng , rõ ràng đó là màu tóc Carol . Nàng ta định làm gì ? Nàng không suy nghĩ gì liền nhẹ nhàng đi theo .

Nhưng nàng đi theo tới một ngõ cụt thì mất dấu , Chẳng còn bóng ai .

Nhược Thiên nhíu mi , thầm nghĩ rằng có gì không ổn . Nàng quay người , định chạy quay lại . Thì bị một ai đó bịt mồm , rất nhanh liền mất ý thức .

++++++++++++++++++++++++++++++

Nhược Thiên hôm sau tỉnh lại , người mệt mỏi . Nàng duỗi tay chân cho thoải mái rồi mới để ý tới nơi này ...

Đây là một căn phòng gỗ khá hoa lệ , màn trướng bằng loại vải lụa khá quý . Thêu lên những cánh hoa sống động .

Nhược Thiên giật mình . Hôm qua nàng không phải đi theo Carol sao ??? Nhưng sao nàng lại ở đây ?

Có tiếng sóng nước , nàng đang ở trên thuyền ??? Nhược Thiên đầu đầy câu hỏi , tuy đã đoán ra một số . Nàng thầm khinh bỉ bản thân mình thật ngốc . Rõ ràng mang thai còn đi theo dõi người ta . " đi trộm gà , chẳng được gà còn mất nắm gạo " .

Nàng xem tay chân Không bị trói , còn được đặt nằm rất thoải mái . Xem ra tên bắt cóc này đối xử với nàng không tệ . Căn phòng này có một cánh cửa , nàng bước lại gần cánh cửa . Nàng dùng tay đẩy cánh cửa ra , khi nàng nghĩ nó bị khóa thì nó lại mở .

Nàng bước ra ngoài , tò mò . Chẳng lẽ tên bắt cóc quên đóng cửa ?

Nhược Thiên bước đi , bỗng một tiếng nói vang lên , có chút quen thuộc :

- Asisu , ngươi đang đi dạo sao ?

Nàng nhìn về phía giọng nói phát ra . Izumin ? Thảo nào giọng có chút quen quen . Nàng nhíu mi , hỏi :

- Izumin , ngươi bắt cóc ta sao ?

Izumin nở nụ cười hiếm gặp , chính bản thân hắn cũng chẳng biết trong nụ cười thường lạnh nhạt của hắn đã có chút hơi ấm , hắn bước tới gần nàng , giọng trêu chọc trả lời :

- Là ngươi tự nhảy vào lưới của ta...

Ta định bắt cóc Carol để nàng trở thành vợ ta ... nhưng lại có một con mèo nhỏ tò mò đi theo . Ta liền dẫn nó theo , ta cũng còn nợ nó vàng nữa mà .

Izumin đánh chết cũng không nhận là do hắn cố thay đổi lộ trình , dụ nàng đi theo . Có lẽ do hắn chờ nàng quá lâu , cũng không thấy nàng gây sóng gió gì ở Ai cập . Hắn lần đầu thấy một người kỳ lạ như nàng , chẳng phải nàng mang thai con của Menfuisu . Sẽ dùng đứa bé để ép Menfuisu cho nàng một danh phận sao ?

Nhưng nàng lại qúa bình thản mà trôi qua từng ngày . Nàng không nóng vội nhưng hắn nóng vội . Hắn cảm thấy nàng rất khó nắm bắt . Đôi khi hắn lại chẳng nhận ra những suy nghĩ của hắn bị nàng thay đổi .

Nhược Thiên nghe hắn nói thì xấu hổ . Đang định há miệng ra cãi thì bụng vang lên một hồi âm thanh "sùng sục" . Nàng đỏ mặt , ngại ngùng nhìn Izumin, âm thanh lí nhí nói :

- Ta đói rồi ...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.