Asisu Dưỡng Bảo Bảo

Chương 9: Chương 9




Ánh mặt trời ló rạng , những tia sáng chiếu lên vùng đất xinh đẹp này . Hoa sen hai bờ sông nile từ từ nở rộ , tô điểm trên dòng sông .

Menfuisu cho người báo rằng muốn gặp Carol .

Carol biết rõ là hắn muốn nói chuyện gì . Nhưng chẳng biểu lộ tức giận , vui vẻ bước đến hoa viên , chỗ Menfuisu đang đợi nàng ta .

Khi Carol bước đến , Menfuisu đang thất thần nhìn những đóa hoa . Nàng ta nhẹ nhàng bước đến mà ôm eo hắn , cười " khanh , khách ". Tiếng cười như chuông bạc . Menfuisu thoáng chút cứng đờ , quay người nhìn lại .

Menfuisu có khuôn mặt được thần linh ưu ái , ngũ quan sắc nét . Tóc đen óng thẳng dài duỗi sau lưng . Trên đầu đội vương miện khắc hình đại bàng . Được thêm những chi tiết nhỏ vô cùng tinh xảo . Làn da mật ong điển hình của người Ai cập . Cơ bắp rắn chắc , co dãn . Cả người toát ra phần cao ngạo đế vương .

Còn Carol , nàng tựa như bông hoa nhỏ mới hé nở . Màu tóc vàng hoàng kim xinh đẹp , đôi mắt xanh trong sáng , không nhiễm những dơ bẩn thế gian . Làn da trắng trẻo với thân hình thon gầy . Tay nhỏ đeo vài chiếc vòng đá qúy , vô cùng giá trị . Nàng ta mang hương vị ngọt ngào , ngây thơ của tuổi mới lớn .

Carol như nhìn ra trong mắt Menfuisu đầy áy náy , trong lòng cười lạnh . Menfuisu , bây giờ ngươi còn biết áy náy sao ? Xem ra Asisu thật có ảnh hưởng với ngươi .

Carol giọng lo lắng hỏi :

- Menfuisu , chàng có chuyện cần nói với ta sao ?

Menfuisu cụp mi mắt , giọng chút áy náy trả lời :

- Carol , ta ... ta ... có lẽ không thể thành hôn .... với nàng ...

Carol giả vờ bất ngờ , nước mắt lập tức lưng tròng , giọng run run :

- Chàng nói như vậy là tại sao chứ ? Ta đã làm gì sai sao ... ?

Giọt nước mắt trong suốt rơi xuống , Carol đè nén tiếng khóc của mình .

Menfuisu nhìn Carol như vậy thì càng áy náy , Chị đã từng yêu hắn như vậy thì hắn lại phụ lòng chị . Bây giờ lại cả Carol nữa ... Nhưng hắn đã nhận ra tình cảm của mình , Hắn không muốn tiếp tục cưới Carol , sẽ chỉ khiến nàng ấy đau khổ hơn và hắn cũng sẽ không hạnh phúc . Menfuisu dùng tay gạt nước mắt trên má Carol , nói :

- Ta xin lỗi , Carol . Là lỗi do ta .

Carol nhào vào lòng Menfuisu khóc nức nở . Menfuisu nhìn Carol khóc , không đành lòng tổn thương nàng ta . Đành cứng ngắc người để nàng ta ôm .

Nhược Thiên nhìn một màn này từ xa , bĩu môi . Nàng do đứng từ xa nên chỉ nhìn thấy mà không nghe thấy hai người đó nói gì .

Nàng không hiểu sao nghe một thị nữ nói hoa ngoài hoa viên nở rất rực rỡ nên một mình ra xem , ai ngờ nhìn thấy vụ này .

Đúng là kẻ bại hoại , nam chính bại hoại . Hôm qua còn quấn quýt bên cạnh nàng , luôn miệng nói Là cha đứa bé . Bây giờ lại đứng đấy ôm ấp , dỗ dành Carol . Đúng là hào quang nữ chính mà . Khóc cũng khiến người khác xiêu lòng .

May là nàng không phải Asisu , nếu không đã tức thổ huyết mà cầm dao liều mạng với Carol rồi . Chậc !

Nhược Thiên quay lưng bước đi

Carol khẽ nhếch mép cười . Còn Menfuisu chẳng hề hay biết .

+++++++++++++++++++++++++++++

Nhược Thiên lòng vòng trong hoa viên , nơi này cũng to thật . Nàng cứ nghĩ Ai cập chỉ có cây xương rồng chứ . Ai nghĩ hoàng cung lại nhập hoa từ rất nhiều nơi tới như thế này . Rực rỡ vô cùng , nhưng lại chẳng có loại hoa nào hợp sở thích của nàng .

Nàng không thích những loài hoa quá rực rỡ , cao quý hay quá thơm . Nàng chỉ thích loài hoa bình thường nhưng không tầm thường , mảnh mai nhưng cũng lại mạnh mẽ . Nhược Thiên mỉm cười , đôi lúc nàng thật kỳ cục .

Nàng vuốt vuốt bụng của nàng , nở nụ cười từ trái tim mình . Nàng sau này sẽ dạy dỗ con nàng thật tốt . Là con trai hay con gái thì nàng mong nó có cuộc sống hạnh phúc , yên bình , Không cần phải trở thành pharaon tài giỏi hay nữ hoàng cao quý .

Minuê vừa lúc bước đến , nhìn thấy nàng nụ cười ấm áp như vậy thì ngạc nhiên . Trong lòng hắn , nàng lúc nào cũng xa cách , chẳng lẽ đứa bé khiến nàng vui vẻ như vậy sao ?

Minuê nén chua xót đang lan tràn trong trái tim mình , Cúi đầu cười nhạt .

Nhược Thiên cảm nhận được đôi mắt nhìn mình đầy ôn nhu thì tò mò . Ai cập ngoài còn có người dùng ánh mắt này nhìn nàng Asisu sao ?

Khi nàng nhìn thấy Minuê thì hắn đang cúi đầu . Nhưng không che dấu được nụ cười chua xót , lông mi hắn thật dày , che khuất một phần ánh mắt . Bộ tóc ngắn xoăn nhẹ , có một vài phần đáng yêu lại không dám khinh nhờn .

Thân hình khá cân đối , vẻ nhanh nhẹn . Mặc giáp và đeo kiếm bên hông . Nàng suy nghĩ chút rồi lên tiếng thử :

- Minuê !

Hắn nghe nàng gọi tên mình thì giật mình . Ngẳng mặt lên nhìn nàng rồi rất nhanh quay mặt đi . Nhược Thiên khó hiểu , sao hắn vẻ buồn mang mác vậy chứ ? Hắn bước lên quỳ một chân dưới nàng , hành lễ .

Nhược Thiên nhìn chằm chằm vào mặt hắn . Hắn lại thủy chung cúi đầu hoặc nhìn hướng khác . Nàng đâu cho hắn đứng dậy , hắn liền tiếp tục quỳ .

Khoé miệng nàng nhếch lên một cách tà ác . Nàng muốn thử làm thế này lâu rồi , cơ mà chưa có cơ hội .

Nàng vẻ mặt cợt nhả , dùng ngón trỏ nâng cằm Minuê lên . Hắn thấy nàng có hành động kỳ quặc cũng không dám phản kháng . Mặt hắn đối diện với mặt nàng thì hắn hơi chút đỏ mặt , có chút rối loạn khó nhận ra .

Nhược Thiên nhìn kỹ khuôn mặt hắn , bởi vì có hơi đỏ mà khiến nàng thấy thú vị . Nam nhân này thực đáng yêu nha~ . Nàng giả tức giận , nhíu mày :

- Cười !


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.