Asisu Dưỡng Bảo Bảo

Chương 17: Chương 17






Tối hôm đó , Izumin ngồi thất thần trên nhuyễn sạp . Hắn tựa như đang suy nghĩ gì đó , bỗng Ruka từ bên ngoài bước vào . Quỳ xuống hành lễ với Izumin rồi lên tiếng :

- Hoàng tử , tìm thấy xác thị nữ Ana tại bỏ hoang cung điện .

Izumin nhìn về phía Ruka , cười khẩy , bọn chúng không để hắn vào mắt sao ??? Dám ngang nhiên giết người ?... Vậy thì đừng trách hắn . Ánh mắt hắn lóe ra tia tàn nhẫn , ra lệnh :

- Gọi Rolis trở về , ta muốn huyết tẩy cung điện dơ bẩn này .

Hắn đã hứa với nàng trong 3 ngày tìm ra thủ phạm , vậy nên cho dù bất luận kẻ nào hắn cũng phải lôi ra . Hắn không thể để nàng thất vọng .

Ruka cảm nhận bầu không khí dần lạnh đi . Hắn nhận lệnh rồi lui ra ngoài .

Izumin đứng dậy , hắn bước ra ngoài hành lang . Ngước nhìn lên bầu trời . Ánh trăng xanh mờ ảo , gió se lạnh từng đợt , từng đợt thổi qua như cắt vào da thịt , làm cho hắn thêm tỉnh táo .

Hắn bất chợt nhớ về hình ảnh nàng chiều nay . Ánh mắt nàng nhìn hắn xa lạ , khiến trong lòng hắn cảm thấy chua xót . Hắn không muốn nàng nhìn hắn như vậy .

Hắn cũng đã nhận định rồi , vợ của hắn chính là nàng . Chỉ có nàng mới đủ năng lực đứng sau lưng hắn mà thôi .

++++++++++++++++++++++++++++++

Nhược Thiên đêm nay cũng không thể ngủ , bàn chân trần chạm xuống nền đá hoa cương lạnh lẽo . Nàng khoắc trên mình chiếc áo lụa trắng , khi ánh trăng chiếu lên nàng càng thêm mờ ảo . Tựa như trong một cơn mơ .

Mắt nàng đỏ hoe , nước mắt chảy theo khóe mi xuống gò má , lông mi rung rung . Nàng trước mặt người khác thì vô cùng mạnh mẽ , nhưng khi đêm đến thì nàng có bao nhiêu cô đơn ?

Nàng từ nhỏ đã rất sợ sấm chớp , nàng luôn muốn cha mẹ ở bên cạnh . Nhưng những chuyến công tác của họ ngày càng nhiều , vì thế nàng học được cách không còn sợ sấm chớp .

Khi nàng học cấp 2 , nàng chỉ luôn có một mình ở nhà . Nàng đã học được cách độc lập , mạnh mẽ , trưởng thành hơn bạn bè đồng trang lứa .

Rồi khi nàng lên cấp 3 , thì nàng đã không cần dựa dẫm vào ai nữa , trong khi các cô bạn cùng lứa tuổi có bạn trai , nếm thử tình yêu đầu đời thì nàng lại dần khép kín bản thân .

Nàng luôn dành rất nhiều thời gian ở trong nhà , nàng đã tìm thấy mẩu chuyện ngôn tình đầu tiên . Nàng thấy chúng rất thú vị , dần tìm thấy thêm niềm vui , nàng cũng có thể viết cuộc sống của mình vào những câu chuyện , nàng mang cảm xúc của mình theo các câu chuyện . Nàng thấy mỗi câu chuyện đều có những cung bậc cảm xúc khác nhau . Nàng biết cách nhìn nhận người khác theo các cách khác nhau , hiểu được họ . Khi nàng đã 22 tuổi , nàng cứ nghĩ cuộc đời của nàng cứ vậy mà trôi qua cho đến hết thì nàng lại bất ngờ xuyên qua nơi này - bộ truyện Nữ Hoàng Ai cập .

Và khi nàng nhận được món quà của các vị thần- cục cưng . Nàng cũng chỉ cầu bình an qua ngày , nuôi lớn cục cưng béo tròn thôi . Thế nhưng tại sao lại không buông tha cho nàng , tại sao muốn dồn nàng vào chỗ chết .?

Chẳng lẽ câu chuyện này thiếu đi một nữ phụ thì nam chính sẽ yếu sinh lý sao ? Hay nữ chính 2 lưng suốt đời ?

Nàng khóc một hồi , sau khi phát tiết thì tâm trạng nhẹ nhõm hơn rất nhiều . Nàng cần mạnh mẽ , mạnh mẽ hơn nữa . Cho dù tàn độc cũng được , nàng phải bảo vệ cả cục cưng nữa mà . Rồi sau này kiếm cho cục cưng một người cha thật "soái" chứ .

Nhược Thiên nhắm mắt , hít một hơi sâu , câu chuyện này để nàng viết tiếp .

+++++++++++++++++++++++++++++

Mira nhận được tin Nhược Thiên vẫn bình an thì tức giận , ánh mắt hằn đỏ . Nàng ta đập bình hoa trên bàn xuống đất , thét lớn :

- Đáng chết , Asisu ! Sao nàng ta lại có thể tránh được chứ ?!

Răng nàng ta như nghiến vào với nhau , ánh mắt tàn độc .

Sao nàng ta lại may mắn tránh được cơ chứ ? Rốt cuộc đã sai ở bước nào ?

( Má Tâm : chỉ sai duy nhất một điểm là đấu với trạch nữ . )

Hừ ! Nàng ta và tiểu tạp chủng trong bụng nàng ta sẽ không may mắn nữa đâu .

++++++++++++++++++++++++++++

Menfuisu đang trong giấc ngủ thì bật dậy . Trên trán hắn mồ hôi lấm tấm , hắn nhìn xung quanh căn phòng hoa lệ .

Phải rồi ! Hắn đang trên thuyền khởi hành tới Hitaito với hiệp ước hòa bình . Hắn mượn cớ kí kết mà đi sứ . Rất nhanh thôi , Hắn sẽ gặp lại Chị .

Menfuisu nhắm mắt , tựa lưng vào thành giường . Hắn vừa gặp ác mộng . Carol và chị đứng ở miệng vực , chị còn đang ôm hài tử trong lồng ngực . Carol ánh mắt tràn ngập thù hận nhìn Chị , khi hắn thấy Carol tự tay đẩy chị xuống vực thì hắn lao đến , hắn muốn nắm lấy tay chị thì hắn lại không thể chạm vào chị . Ánh mắt sâu thẳm của chị nhìn hắn khiến hắn không quên được .

Tại sao ánh mắt của chị lại khác xưa như thế ? Hay do hắn chưa bao giờ nhìn thẳng vào đôi mắt ấy ?

Vậy tại sao Carol lại có ánh mắt thù hận lạnh lẽo như vậy ? Không giống Carol chút nào !

Menfuisu nhíu chặt mi , hắn tự cười nhạo bản thân mình . Trong đầu hắn hiện lên rất nhiều câu hỏi . Hắn luôn nghĩ bản thân đã hiểu mọi chuyện , nhưng trong giấc mơ kia thì tất cả đều trái ngược . Mặc dù hắn không chắc điều trong giấc mơ là thật . Thì ít ra hắn cũng nhận ra bản thân có suy nghĩ nông cạn như thế nào .

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.