Asisu Dưỡng Bảo Bảo

Chương 23: Chương 23: chương 23




Izumin lúc này nhìn sang Nhược Thiên , hỏi :

- Nữ Hoàng Asisu , ngươi muốn xử trí như thế nào ?!

Trực tiếp bỏ qua Menfuisu mà hỏi nàng . Khó có thể nhìn ra suy nghĩ của hắn . Menfuisu ánh mắt như muốn xiên qua Izumin , Izumin vẫn không để ý hắn .

Nhược Thiên cười nhàn nhạt , nhân từ với kẻ thù chính là tàn độc với bản thân . Nàng nếu hôm nay thương cảm mà tha chết cho nàng ta thì cũng chưa chắc nàng ta đã biết ơn . Nếu như sau này nàng ta quay lại lấy oán báo ơn thì sao ?! Nàng không phải kẻ ngốc .

Nhược Thiên dùng tay xoa nhẹ lên bụng , cả người toát ra loại lạnh nhạt hơi thở . Trả lời :

- Cho nàng ta chết nhẹ nhàng là tốt rồi .

Ít ra đây là chút thương tiếc cho nàng ta , vì nàng ta và Asisu giống nhau . Điên cuồng mà yêu .

Izumin như dự đoán được lời của nàng , chỉ nhếch nhẹ tay cho binh lính kéo Mira xuống . Mira ánh mắt thù hận nhìn về phía nàng , xen lẫn không cam lòng cùng tuyệt vọng .

Nhược Thiên lần đầu chân chính giết người , trong tâm có chút run rẩy liền trở về . Menfuisu bước theo sau nàng .

++++++++++++++++++++++++++++++

Carol cũng trở về , trên đường thẫn thờ suy nghĩ .

Mira thuê sát thủ chỉ để giết Asisu và dã chủng trong bụng nàng ta . Vậy Sechi chỉ thế mạng cho Asisu thôi sao ?!

Tại sao chứ ?! Đáng lẽ ra kẻ nên chết là Asisu . Vậy mà nàng ta mảy may không bị một vết thương , được Menfuisu che chở .

Carol trong lòng dần vận vẹo hiện lên tia hận thù . Khuôn mặt chẳng còn nụ cười ngây thơ , nàng ta gắt gao cắn môi . Ánh mắt lóe ra tàn độc .

Là do Asisu khiến Sechi bỏ mạng , nàng nhất định vì Sechi mà trả thù . Nhất định vì nam nhân nàng yêu mà đẩy nàng ta xuống địa ngục .

Carol như tìm được mục đích sống , cười một tiếng thật vang như tiếng chuông bạc . Ánh mắt chỉ có ngọt ngào và vui vẻ . Thù hận càng sâu nàng ta càng tạo cho mình một chiếc mặt nạ thật vững chắc .

++++++++++++++++++++++++++++++

Bầu trời Hitaito có nhiều đám mây trắng trôi nổi , gió thổi từ biển vào mang theo hương vị của muối .

Izumin đã để chuyện của Mira vào sau đầu . Áo bào xanh nhạt khiến hắn thêm phần dịu nhẹ , ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt miệng ly .

Hắn đã vài ngày không tới gặp nàng , nàng có hay không nhớ hắn ?!

Xem ra nếu như hắn không đến gặp nàng thì nàng cũng chẳng ngó tới hắn . Nữ nhân này thật vô tâm .

Izumin đặt ly rượi lên bàn , bước tới tẩm cung của Nhược Thiên .

Izumin một mình rời đi , hắn không có thói quen để một hàng dài người theo lưng .

Khi Izumin bước gần tới tẩm cung của nàng thì Menfuisu theo hướng ngược lại đi ra . Chắc hẳn vừa rời khỏi tẩm cung của nàng .

Menfuisu nhìn thấy Izumin cũng chẳng mấy vui vẻ , môi mỏng cong lên . Trào phúng nói với Izumin :

- Hoàng tử Izumin , cảm ơn ngươi thời gian qua đã bảo hộ nữ nhân và hài tử của ta .

Izumin nghe ra sự khiêu khích trong lời nói của hắn , hắn cảm thấy câu nói của Menfuisu thật khó nghe . Nhàn nhạt đáp :

- Pharaon , ngươi quên rồi sao ?! Nàng chưa từng nói đó là hài tử của ngươi .

Ruka báo tin rằng nàng chưa từng nói cha của đứa bé , vậy Menfuisu lấy đâu ra mà nhận định đứa bé là của mình ?!

Izumin bước đi , Menfuisu tức giận nắm chặt bàn tay . Tên Izumin này miệng lưỡi cay độc , hắn không nói lại được .

Nhược Thiên nằm nghiêng trên nhuyễn sạp , cắn miếng điểm tâm , híp mắt hưởng thụ cơn gió .

Ác độc cũng tốt . Thánh thiện cũng được . Nàng chỉ cần bảo hộ cục cưng là được .

Izumin bước đến gần nàng , Nhược Thiên nhìn hắn . Lên tiếng :

- Ngồi đi !

Izumin theo lời ngồi xuống cạnh nàng , cầm miếng điểm tâm bỏ vào miệng . Yên lặng , bầu không khí có chút hài hòa ở đây .

Nàng ăn hết đĩa điểm tâm , dùng khăn lụa do thị nữ đưa tới . Rồi nhìn sang phía hắn , lên tiếng :

- Việc ở đây đã xong , ta sẽ về Ai cập .

Izumin nghe nàng nói thế trong lòng hiện ra tia mất mát , giọng dò hỏi :

- Về Hạ Ai cập hay Thượng Ai cập ?!

Nhược Thiên nhíu mi , không phải đều là Ai cập thôi sao ?! Nhưng chắc rằng nàng sẽ về Hạ Ai cập , thần dân còn đang đợi nàng .

- Hạ Ai cập ! Quan trọng sao ?!

Tất nhiên quan trọng , hắn không muốn nàng trở về với Menfuisu . Nhưng điều này hắn không có nói ra miệng .

Hắn đưa tay lên mái tóc dài , ngón tay lưu loát cởi chiếc dây buộc mái tóc của mình . Mái tóc nâu của hắn xõa ra , Nhược Thiên khó hiểu bởi hành động này của hắn . Nhưng lại rất đẹp , khiến nàng hơi thất thần .

Hắn lấy trong mái tóc mình ra một thủy chủ , vỏ ngoài được khắc lên kí hiệu Hitaito và chi tiết tinh xảo , dưới ánh nắng vài viên đá qúy mà nàng không biết tên phản chiếu ánh xanh mờ nhạt .

Hắn đưa chiếc thủy chủ cho nàng , Nhược Thiên giật mình . Không phải nó rất quý sao ?! Trong truyện vài lần nhắc tới nhưng nàng lại không để ý chi tiết đó . Nhưng do chính tay hắn cất giữ thì chắc ý nghĩa không nhỏ .

Nhược Thiên cầm lấy , khi nàng rút dao ra khỏi vỏ thì có chút ngạc nhiên . Lưỡi được làm từ sắt . Lúc này Carol vẫn chưa nói ra cách luyện sắt , vậy chiếc dao sắt vào thời điểm vẫn rất quý.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.