Asisu Dưỡng Bảo Bảo

Chương 24: Chương 24






- Tặng nàng !

Nhược Thiên có chút khó hiểu , cầm thủy chủ trong tay cảm giác lành lạnh , dễ chịu . Izumin như nhìn ra nghi hoặc của nàng , nói :

- chỉ là một chiếc thủy chủ thôi , nếu nàng thích hãy nhận đi .

Nàng gật đầu , vẻ thực thích chiếc thủy chủ . Izumin dặn dò nàng vài câu rồi rời đi .

Nàng ngắm nghía chiếc thủy chủ trên tay , mỉm cười . Không rõ vì gì mà nàng thấy thực vui vẻ .

++++++++++++++++++++++++++

Nhược Thiên cuối cùng trở về Hạ Ai Cập .

Nắng vàng rực rỡ trên bầu trời , đội ngũ đưa tiễn cũng thật đông đảo . Menfuisu bế nàng lên thuyền , nàng không ý kiến gì . Carol cười thân thiện vẫy tay với dân chúng Hitaito , họ nồng nhiệt vẫy tay tạm biệt nàng ta .

Izumin lẳng lặng nhìn Menfuisu chăm sóc nàng . Mái tóc hắn thả sau lưng , gió biển thổi vào khiến tóc hắn hơi bay bay . Ánh mắt sâu thẳm khiến nàng cảm nhận hắn như một cơn gió , rất khó nắm bắt .

Ánh mắt hắn thủy chung nhìn nàng khiến Menfuisu nhíu mày . Hắn nhận ra Izumin có tình cảm với chị , hắn trong lòng khó chịu , có lẽ là ghen đi ?! Mènuisu kéo nàng vào lòng , đặt nụ hôn bất ngờ lên trán nàng . Carol vẫn giả như không nhìn thấy , tiếp tục diễn vai của mình .

Thuyền Ai Cập rời bến cảng Hitaito , Izumin quay lưng rời đi . Hắn không cảm thấy luyến tiếc bởi vì rất nhanh thôi , hắn và nàng sẽ gặp lại , Asisu ...

Nhược Thiên vuốt vuốt bụng nàng , cười mãn nguyện nhìn về con thuyền bên cạnh . Nguyên một con thuyền chở theo châu báu , giá của Izumin cũng thật lớn . Ai kêu hắn là hoàng tử chứ .

Nàng thật mong nhanh chút trở về Hạ Ai Cập , nàng rất nhớ thần dân của nàng a ~~~ nàng giờ có tiền xây trường học , y xá rồi ... Ừm ... Còn ...

Nhược Thiên vui vẻ suy nghĩ , Menfuisu nhìn nàng vui vẻ cũng cười theo . Không nhịn được lên tiếng hỏi :

- Chị , ngươi đang nghĩ gì ?!

Nàng nhìn hắn , cười nói :

- Ta muốn xây trường học , xây thật nhiều thứ ở Hạ Ai Cập .

Menfuisu khó hiểu , chỉ vậy cũng khiến chị suy nghĩ tới thất thần sao ?! Sao từ trước hắn không nhận ra chị yêu Ai Cập đến như vậy chứ ? Chỉ cho rằng chị sống trong hoàng cung an nhàn hưởng thụ . Cho rằng Carol mới yêu Ai Cập , là nữ thần của đất nước này .

Menfuisu hiện chút xấu hổ bởi suy nghĩ của mình . Hắn bây giờ muốn cùng chị thống nhất đất nước này , cùng nhau xây dựng nó thành cường quốc hùng mạnh .

Nhược Thiên nhìn ra mặt biển , vài cơn sóng nhỏ làm bấp bênh thuyền . Nàng hít một hơi thật sâu , nói :

- Menfuisu , ta không còn rõ chúng ta trước khi xảy ra chuyện gì . Nhưng ta Vĩnh viễn không rời khỏi Hạ Ai Cập .

Hắn gật đầu , Chị quên đi chuyện ngày xưa thật tốt . Hắn sẽ cùng chị giống ngày xưa , luôn bên hắn .

+++++++++++++++++++++++++++

Trên thuyền bấp bênh vài ngày thì trở về tới biên giới Ai Cập .

Menfuisu muốn theo nàng về Hạ Ai Cập nhưng lại nhận được tin báo của tể tướng Imotep , Thượng Ai Cập có chút rắc rối cần hắn giải quyết . Đành dẫn theo Carol trở về .

Nàng cập bến vào rạng sáng , lúc mặt trời mới rời khỏi dòng sông Nile . Nhược Thiên thật bất ngờ , dân chúng Hạ Ai Cập đứng đầy hai bên bờ sông đón nàng .

Mỗi người mang theo vẻ mặt vui mừng , còn cầm trên tay những nụ hoa sen sáng nay , đọng lại giọt sương sớm . Họ thể hiện lòng thành kính và yêu mến của mình với nàng .

Nhược Thiên được Ari báo mà tỉnh lại , khi nhìn thấy hình ảnh này nàng thực xúc động . Họ tung những bông hoa và nụ cười của mình lên thuyền , vài người lo lắng hỏi :

- Nữ hoàng , bọn Hitaito không làm khó người chứ ?!

- Nữ hoàng , người cuối cùng đã trở về Hạ Ai Cập !

- Nữ hoàng , chúng ta muốn vì người đánh bọn Hitaito .

Nhược Thiên mỉm cười , giơ tay lên . Ra hiệu cho họ yên lặng . Chờ tất cả yên lặng xuống rồi lên tiếng :

- Ai Cập và Hitaito đã kí hiệp ước hoà bình , chúng ta sẽ không xâm phạm lẫn nhau . Và chuyện ta bị người Hitaito bắt chỉ là hiểu lầm , không cần lo lắng . Ta đã trở về .

Vài tiếng ồn ào vang lên , một kẻ to gan bỗng hỏi :

- Nữ hoàng , đứa bé trong bụng người có phải của hoàng tử Izumin ?!

Bầu không khí vui mừng bỗng nhiên đông cứng lại . Vài tiếng hít lạnh vang lên , Nhược Thiên lạnh mặt .

Nàng không ngờ một lời của Mira có thể nhanh như vậy truyền tới Ai Cập . Nàng bây giờ còn không có câu trả lời .

Nàng nhìn xuống dân chúng , ra lệnh cho binh lính mở đường . Tâm trạng vui vẻ của nàng vì một câu hỏi mà bị phá nát . Họ quỳ xuống không dám ngẩng lên nhìn nàng , cứ nghĩ nàng sẽ phát hỏa , bắt giữ hay giết vài kẻ nhưng nàng lại bỏ đi . Nàng tuy tức giận nhưng cũng chưa vì một câu nói mà giết người .

Trở lại tẩm cung đã xa bấy lâu . Ngả lưng trên giường , Nhược Thiên có chút mệt mỏi rồi .

Ari tháo giày cho nàng , nói :

- Nữ hoàng , người đừng suy nghĩ nhiều .

Nàng thở dài , giọng thân thiết :

- Ari , ngươi nói xem . Chẳng lẽ một mình ta không thể nuôi cục cưng ?!

Ari mỉm cười xoa nắn bàn chân cho nàng , trả lời :

- Người là nữ hoàng , chỉ cần điều người muốn thì đều có thể .

Trong tâm Ari suy nghĩ như vậy cũng không có gì không tốt . Chỉ cần nữ hoàng không cần đau khổ . Nữ hoàng là người mạnh mẽ , không cần nam nhân người cũng có thể nuôi dưỡng đứa bé trở thành tương lai của Hạ Ai Cập .


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.