Ba Kiếp Dây Dưa Cửu Vĩ Hồ

Chương 10: Chương 10




Ta giống như người say lắp bắp nói ra mục đích đến đây. A Hàn quỳ xuống nghiêm trang dập đầu ba cái. Đế quân uy phong gật đầu rồi lên tiếng: " Ngồi đi ". Ta vừa đặt mông xuống chiếu, Đế quân đã nhẹ hắng giọng, ta lập tức giật bắn người, ấp a ấp úng nói: " Ta đứng là được rồi! ".

Hu hu, cái tính phóng khoáng của ta ơi, ngươi chạy đi đâu mất rồi?

Đế quân thanh giọng nói: " Mấy ngày nay bởi bì lễ tế Tam Thanh nên ta hơi bận, chuyện học tạm thời gác qua một bên, ta cũng không thúc ép con, hãy tự đem quyển tâm pháp điều khí đó ra mà xem, có thắc mắc gì thì cứ đến hỏi ta ".

Sau đó y hỏi A Hàn biết được những chữ nào rồi, bình thường hay đọc những sách gì.

Riêng về chuyện này ta có thể vỗ ngực tự hào, nhi tử ta không biết thuộc dòng giống của ai, mới ba tuổi đã có thể như một lão phu tử, cầm quyển sách ngồi đọc say mê thích thú.

Nhóc trọc đầu thập thò bên ngoài, Đế quân vừa vẫy tay một cái, nó đã vui vẻ chạy vào kéo A Hàn đi. Ta ngơ ngác, bây giờ trong phòng chỉ còn mỗi ta và Đế quân thôi.

Loáng cái, chỉ có mỗi tiếng lục bục của bóng nước trên chiếc lò đất đỏ.

Thần sắc Đế quân vẫn tự nhiên, nước sôi, hai tay áo Đế quân mới hơi lay động, ta đã lập tức nịnh nọt nói: " Để ta ". Ta rửa sạch tay tiến lên trước pha trà. Đế quân cũng ngừng tay, hơi cúi đầu, ánh mắt chăm chú theo sát từng động tác của ta.

Pha trà, điều quan trọng là tâm phải tịnh, nếu như bình thường, tuy không thể giống như Đế quân, cả người lẫn dáng vẻ đều đẹp đẽ, thì động tác của ta cũng có thể xem như đúng quy cách. Nhưng lúc này Đế quân cứ nhìn chằm chằm như thế kia, nước không bắn ra ngoài là đã may mắn lắm rồi.

Trong lúc đang bối rồi, ta liền không kìm nổi miệng, tìm chuyện để nói: " Cái bình hoa gốm men xanh này thật đẹp, cổ dài mình thuôn, có cả cán cầm, cái lò đất đỏ nhỏ này cũng thật tốt, tiết kiệm than ". Ở ngoài cửa truyền đến tiếng người phì cười, trên mặt Đế quân cũng đong đầy tiếu ý, chỉ lạnh nhạt đáp: " Muội hãy như bọn họ, cứ gọi ta là Nhị sư huynh được rồi ".

Vài ngày sau, cái tên Đan Thần kia cười rũ rượi chạy đến hỏi ta: " Có cái bình hoa gốm men xanh nào không phải cổ dài mình thuôn, đế có cán cầm? Lò đất đỏ nhỏ có thể tiết kiệm than? Sao mà ngươi có thể nghĩ ra được thế? ".

Dù sao đi nữa, lúc đó ta nói xong cũng biết ngay rằng mình vừa nói những điều ngớ ngẩn, trong lúc đang hối hận, ta vô tình để nước trà bắn ra, rơi trúng vào ống tay áo trắng tinh của Đế quân, làm ướt một mảng lớn.

Ta giương mắt nhìn, bất chấp tất cả, vội vàng lấy tay áo lau cho y, Đế quân nhẹ nhàng rũ tay áo né tránh, nhấc tay bưng trà lên rồi nhấp một ngụm, nói: " Đây là lá trà mới hái trong tiết Bạch lộ[1] mùa thu, nước trà tuy hơi nhạt nhưng lại vừa miệng ".

[1] Bạch lộ là 1 trong 24 tiết khí của các lịch Trung Quốc, Việt Nam, Nhật Bản, Triều Tiên. Nó thường bắt đầu vào ngày 7 hoặc 8 tháng 9 dương lịch. Ý nghĩa cảu tiết khí này đối với vùng Trung Hoa cổ đại là " Nắng nhạt. "

Dưới sự ngầm ám chỉ của Đế quân, ta cũng uống thử một ly trà, tất nhiên chẳng thể giống như Đế quân, nói ra cái gì mà xuân thủy thu hương được.

Ta hỏi: " Nhị sư huynh phải chăng có gì muốn căn dặn? ".

Đế quân đáp: " Ta thật sự có một điều không thể hiểu được. Như lời muội nói, A Hàn từ nhỏ đã mất cha mẹ, chỉ còn mỗi một người thân duy nhất chính là tỷ tỷ, thật rất đáng thương ".

Ta gật đầu thật nhẹ.

Đế quân lạnh mặt: " Có phải là nói dối? ".

Tuy không biết vì sao Đế quân lại nói những lời này nhưng ta chột dạ, một khi chột dạ thì mắt bắt đầu liếc nhìn lung tung, thân người cũng không thể đứng thẳng được nữa.

Đế quân chắc sẽ không sử dụng thật đọc tâm với ta chứ?

Có nên nói dối nữa không đây?

Ta vẫn đang dằn vặt suy nghĩ.

Đế quân nói: " Ta còn nghe được một chuyện. Hôm Đàm yêu tác quái đó, mười mấy đệ tử trên núi đều chính tai nghe được có người la lên ‘ Cứu nhi tử của ta! ’ vô cùng rõ ràng, mẫu tử ngày hôm đó nay lại thành tỷ đệ, điều này quả thật khiến người ta khó hiểu ".

Nghĩ đến từ trước đến nay, Đế quân vẫn luôn cao cao tại thượng, uy nghiêm không thể mạo phạm đương nhiên trong mắt không thể chứa được dù chỉ là nửa hạt cát, phải chăng đối với hành vi lừa dối, cho dù lớn hay nhỏ, lợi hay hại thì y cũng đều căm ghét?

Tại sao những chuyện chẳng tốt đẹp gì như vậy cứ toàn bị bại lộ trước mặt Đế quân? Trong lòng ta thầm thất vọng buồn bã.

Đế quân nói: " Bây giờ ta cho muội một cơ hội nữa, chắc muội cũng biết bản thân nên làm gì rồi chứ? ".

" Vâng vâng vâng. Ta cũng không dám nói dối thêm nữa ".

Trông Đế quân hình như vẫn còn điều gì muốn giáo huấn, ta bèn vội vàng dỏng tai nghe.

Nhưng y chỉ hơi cau mày, tựa như chuyện đó rất khó mở miệng, ta thầm cảm thấy kỳ lạ, một lúc sau mới nghe thấy y làm bộ thờ ơ hỏi: " Vậy phụ thân của A Hàn đang ở đâu? ".

Ta thừa nhận, ta có tội, ta không nên hết lần này đến lần khác khiêu chiến với uy nghiêm của Đế quân.

Lúc đó ta chỉ nghĩ rằng, ta đã lừa gạt y, ấn tượng của y đối với ta đã xấu đi rất nhiều, chẳng nhẽ ta lại không mượn cơ hội này bịa ra một câu chuyện thật bi thảm đáng thương để chiếm được sự đồng tình của Đế quân? Cho nên ta gần như chẳng cần suy nghĩ, bi thương khôn xiết nói: " Tên nam nhân phụ tình ấy, từ lúc đứa trẻ còn chưa sinh ra đã ân đoạn nghĩa tuyệt, bỏ rơi hai mẫu tử ta rồi ".

Vừa nói xong ta liền biết mình đã sai.

Khoảnh khắc đó, ánh mắt Đế quân như ngọn đuốc, gân xanh trên trán nổi lên rõ rệt, ta tin rằng nếu lúc đó trong tay Đế quân có một con dao, y sẽ lóc thịt ta ngay lập tức!

Từ chỗ Đế quân bước ra, tinh thần ta liền suy sụp ủ rũ.

Ngược lại, tâm trạng nhi tử ta lại rất tốt, buổi sáng nó và nhóc trọc đầu gọi thêm vài đứa trẻ khác trên núi cùng chơi đá cầu, buổi trưa còn ăn thêm nửa bát cơm. Lúc ta ngủ trưa nó cũng nằm cạnh. Ta ở trước mặt nó thở ngắn than dài, nó liền vươn bàn tay nhỏ bé sang xoa xoa mặt ta, rồi lại tiếp tục xoa xoa, cuối cùng cũng khiến tâm trạng ta vui vẻ hơn một chút.

Dưới áp lực của Đế quân, ta không dám bừa bãi thêm nữa, gặp người nào liền giới thiệu A Hàn vốn là nhi tử của ta. Ta bi thảm phát hiện ra, sau chuyện này, hình tượng cũng chẳng tươi trẻ cho lắm của bản tiên cô trong mắt họ lại trở nên già thêm mười tuổi.

Ôn Ngọc Tuyển nghe nói ta muốn chọn nhạc cụ liền đích thân đưa ta đến phòng chứa đồ.

" Những năm trước sư huynh đều không muốn tổ chức yến tiệc sinh thần, năm nay có các vị cô nương ở đây, nhất định sẽ náo nhiệt hơn nhiều ".

Hắn lại cười nhẹ: " Không biết cô nương muốn chọn loại nhạc cụ nào? Ta nghĩ người nhã nhặn thuần khiết như cô nương đây thì chắc tài nghệ thổi sáo đánh đàn cũng vô cùng thành thục, thật khiến người mong đợi ".

Được hắn khen như vậy ta thật sự xấu hổ, đằng hắng nói: " Không phải chọn cho ta. Haizzz… không giấu gì huynh, mấy thứ này ta cũng không giỏi cho lắm ". Ra hiệu cho nhi tử cầm lấy một ống huân[2] từ trên giá xuống, bắt đầu thử cảm âm.

[2] Huân: Nhạc khí hơi thời cổ đại, làm bằng đất nung hình quả trứng, có một lỗ thổi vào sáu lỗ bấm.

Trước sinh thần của Đế quân, mỗi khi rảnh rỗi ta liền kéo nhi tử vào rừng để luyện tấu. Tất nhiên là nhi tử luyện còn ta thì khép hờ mắt gõ nhịp, vậy mà cũng toàn gõ được một nửa là liền lơ mơ buồn ngủ.

Trong lúc nhi tử luyện tập, Tư Đàn có đến một lần, không biết nữ nhân này bị cái gì mà bây giờ mỗi lần nhìn thấy A Hàn là hệt như ong thấy hoa, hết sức quan tâm, lấy lòng nó. Nhi tử ta vừa thổi xong, ả liền hết lời khen ngợi từ dáng ngồi, thủ pháp thổi huân, cho đến ca khúc. Còn với ta, ả lại hếch mặt cao ngạo: " Nghe nói người chẳng giỏi cái gì, đến lúc đó còn đòi biểu diễn tài nghệ, vậy tài nghệ của người đâu? ".

Được rồi, ta tự khoác lác " biểu diễn tài nghệ " đúng là có hơi khoa trương, nhưng mà ả ta cần gì phải nói gay gắt như vậy!

Ta thờ ơ liếc nhìn ả: " Thì có cái này đó thôi ", vừa nãy chẳng phải ả đã đánh giá cao lắm sao.

Tư Đàn suýt chút nữa thì từ dưới đất nhảy lên trên trời, hét to: " Cái gì? Để A Hàn thổi huân mà lại là tài nghệ của ngươi? ". Ả thiếu chút nữa là nhổ nước bọt vào mặt ta: " Sao lại có người mặt dày vô sỉ như ngươi chứ? ".

Thật là nông cạn! Ả không biết cái gì gọi là " con chính là kiệt tác tuyệt vời của mẹ sao? " Nhưng cái này không thể trách Tư Đàn được, ả chưa từng sinh con cũng chưa từng nuôi con, bản tiên cô cũng chẳng muốn kì kèo nhiều với ả làm gì.

Yến tiệc sinh thần của Đế quân được bố trí ở ngoại viện, ngay chỗ cây hoa mộc tê. Ôn Ngọc Tuyển nói: " Nhân duyên của sư huynh rất tốt, trễ thêm một chút nữa sẽ có các bằng hữu tiên sơn khác đến nữa. Cuộc sống trên núi khô khan buồn tẻ, nhóm đệ tử ở ngoài trung viện không thể tiến vào nội viện, người nào người nấy chỉ có thể nghển cổ chờ mong.

Ở đâu có nào nhiệt, ta đương nhiên sẽ đến góp vui, huống hồ chuyện náo nhiệt này còn là chuyện của Chi Liên đế quân.Từ hôm bị y giáo huấn, đã mấy ngày ta không gặp Đế quân, cho dù vết thương lòng có sâu đến mức nào chăng nữa thì cũng đã lành bảy, tám phần rồi, nghĩ đến việc được gặp Đế quân, ta lại vui mừng nhảy nhót.

Chỉ ngặt một nỗi bà chằn Tư Đàn kia lại nghiễm nhiên cho rằng mình là nữ chủ nhân nơi này, cứ như con bướm đỏ bay tới bay lui, khiến ta bực mình. Vừa mới sáng ra ả đã gọi ta đến đó giúp đỡ, làm thuộc hạ cho ả sai khiến. Ả ở phía trên hô hào, từ hành vi đến khuôn mặt đều tỏ ra cao hơn ta một bậc, điều này càng khiến ta khó chịu. Nếu không phải muốn mượn cơ hội này để lấy lòng Đế quân, ta đây cũng chẳng cần phải chịu đựng ả làm gì.

Đây đã là chuyến thứ hai bản tiên cô nhẫn nhịn chịu đựng đến hầm rượu ở trung viện để khuân rượu rồi. Đã nhiều năm không làm việc nặng nhọc, tuy ta đã cố tình chọn những vò rượu vừa nhỏ vừa nhẹ để khuân, còn len lén mở nắp đổ bớt phân nửa rượu trong vò đi, vậy mà vẫn mệt tới thở không ra hơi. Ta bằng lòng đến đây lần thứ hai là bởi định tìm chỗ nào yên tĩnh nghỉ ngơi một chút rồi mới quay về.

Ta nhìn trúng một khối đá lớn phía sau hầm rượu, đang định thoải mái giãn lưng một chút thì phía sau gáy đột nhiên có một cơn đau thấu xương.

Khi thần trí rơi vào u mê, ta mơ hồ nghe thấy tiếng của bà chằn ác độc Tư Đàn: " Ngươi cứ thức thời nằm ngủ một giấc ở hậu sơn đi, yến tiệc sinh thần của Nhi sư huynh đâu phải là chỗ mà hạng lôi thôi nhếch nhác như ngươi có thể tham gia ", ả còn chì chiết: " Ước gì lũ ong độc và muỗi trên núi đốt cho khuôn mặt xấu xí của ngươi thành đầu heo luôn! ".

" Sư muội… muội thật độc ác! ", một tiếng nói khác vang lên phía sau.

Tư Đàn giận dữ mắng: " Đan Thần, huynh đừng có nhiều chuyện! ".

" Ôi dào… Ta không nhìn thấy gì hết… "

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.