Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7

Chương 789: Chương 789: Nước phù sa không chảy ruộng ngoài (3)




Bút và sổ trong tay Nghiêm Tử Hoa lúc nào cũng mang bên người tất cả đều bùm bùm rớt trên mặt đất.

“Ách, Nghiêm Phó tổng…… Nghiêm Phó tổng? Anh có nghe được tôi đang nói gì không?” Cô đoán được phản ứng của Nghiêm mụ mụ phỏng chừng rất lớn, nhưng không nghĩ tới anh đều bị dọa cho choáng váng, nói: “Cái kia, anh không sao chứ?”

“Tiểu…… Tiểu thư, tôi có phải nghe lầm hay không, vừa rồi ngài nói, ngài có một đứa con trai?” Nghiêm Tử Hoa dùng vẻ mặt mờ mịt hỏi.

“Đúng vậy, năm tuổi.” Hạ Úc Huân gật gật đầu.

“Tiểu thư!!! Ngài đừng vui đùa kiểu này chứ!” Nghiêm Tử Hoa suy sụp.

Được chứ…… Anh quả nhiên là không biết……

“Hãn, tôi sao có thể lấy loại chuyện này ra vui đùa, tôi là nói thật.” Hạ Úc Huân căng da đầu nói.

“Tôi tình nguyện cô đang nói đùa với tôi!” Nghiêm Tử Hoa bi phẫn mà nhìn cô.

“Khụ, Nghiêm Phó tổng a, ngài bình tĩnh một chút……”

“Chuyện quan trọng như vậy ngài bảo tôi bình tĩnh thế nào được! Vì cái gì ngài trước đó không nói cho tôi biết? Tiểu thư, nhanh chóng nói cho chủ tịch đi! Chuyện lớn như vậy tôi tôi không làm chủ được!” Nghiêm Tử Hoa sắc mặt nghiêm túc nói.

Hạ Úc Huân nuốt nước bọt, nhỏ giọng nói: “Cái kia…… Chủ tịch ông ấy, biết rồi!”

“Biết? Khi nào?” Nghiêm Tử Hoa lập tức hỏi.

“Vẫn luôn…… Ông ấy vẫn luôn biết…… Tôi cho rằng chủ tịch đã nói với anh rồi!” Hạ Úc Huân lau mồ hôi. Anh trước đó cùng Nam Cung Lâm thảo luận nửa ngày, rốt cuộc nói cái gì a, ngay cả chuyện này cũng không biết.

Nghiêm Tử Hoa nghe xong đều sắp khóc ra.

Luôn luôn đem chủ tịch tôn kính và sung bái như Hoàng Thượng anh lúc này cũng nhịn không được, nói: “Chủ tịch sao lại có thể như vậy! Chuyện lớn như vậy cũng không biết nói với tôi một tiếng! Tiểu thư ngài da mặt mỏng không thể tự mình mở miệng nói với tôi được thì tôi có thể lý giải, nhưng lần trước tôi và ông ấy thảo luận chuyện tiểu thư đi xem mắt, ông ấy cũng hoàn toàn không đề cập tới! Có phải căn bản là không xem tôi là người một nhà hay không!”

“Ách, Nghiêm Phó tổng…… Anh ngàn vạn lần đừng nói như vậy! Không phải chuyện như vậy, chủ tịch hiện tại dưỡng bệnh, tinh thần trạng thái không tốt, sẽ nhất thời quên là khó tránh khỏi, đây là tôi sai, đều là tôi sai, là tôi quyết định quá vội vàng, chưa nói rõ ràng với anh……”

“Tiểu thư ngài đừng nói nữa, không phải cô, hiện tại cũng không phải lúc nói những thứ này, chuyện đã như vậy, vẫn nên suy xét như thế nào giải quyết thôi.” Nghiêm Tử Hoa nhéo nhéo ấn đường, khom lưng đem đồ vật rơi trên mặt đất nhặt lên.

Suy nghĩ trong chốc lát, con ngươi anh đột nhiên sáng lên, trầm ngâm nói: “Tiểu thư, ngài xem có thể như vậy hay không? Coi như không có chuyện này, chỉ cần ngài không nói, ai biết ngài có một đứa con năm tuổi! Tôi nghĩ chủ tịch có thể cũng là ý tứ này, cho nên mới không nói với tôi hay không……”

Hạ Úc Huân nhíu mày, không chút nghĩ ngợi cự tuyệt: “Không được!”

Cô sở dĩ lựa chọn nói ra sự tồn tại của Tiểu Bạch, chính là hy vọng về sau nó có thể quang minh chính đại sống, mà không phải che che dấu dấu.

Nghiêm Tử Hoa cũng liệu trước với tính tình cô chỉ sợ sẽ không đáp ứng, nhưng vẫn thử thăm dò khuyên nhủ, nói: “Nhưng có con, lại là con trai, lại còn lớn như vậy, thật sự đối với việc xem mắt của cô ảnh hưởng rất lớn, rất rất lớn! Còn nữa…… Còn có một vấn đề rất quan trọng! Ba đứa bé…… Là ai?”

Hạ Úc Huân nghẹn nửa ngày, nghẹn ra một câu: “Anh bịa ra cho tôi một người!”

Nghiêm Tử Hoa: “……” Anh thật muốn khóc a! Giống như trên đường lệ ròng chạy đi a!

Vì cái gì lão chủ tử thiếu chủ tử tất cả đều không đáng tin cậy như vậy chứ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.