Bác Sĩ Thiên Tài

Chương 477: Chương 477: Người phụ nữ cuồng vọng.




"Xin hỏi, có bán lệnh tôn không?"

Tất cả mọi người đều ngẩn cả người khi nghe thấy câu hỏi xằng bậy này của Tần Lạc.

Hắn hỏi người khác có bán bố mình không rốt cuộc là có ý định ác độc gì? Hơn nữa, chẳng lẽ có người muốn mua bố của người khác sao?

Lệ Khuynh Thành cười tít mắt nhìn Tần Lạc, nàng đang chờ đợi những từ ngữ kinh người của hắn. Nàng biết gã đàn ông gầy này đã làm Tần Lạc tức giận.

Gã không nên uy hiếp mình, gã không nên dùng cách đó để ép mình bán Khuynh Thành Quốc Tế. Có lẽ chiêu thức này có tác dụng với người khác nhưng đối với mình lại vô dụng.

Lệ Khuynh Thành nhìn gương mặt thành thật của chàng trai nhỏ bé trước mặt mình. Càng nhìn trong lòng nàng càng vui mừng.

Hồng Mộng Lâu, tên của gã gầy ngạc nhiên một hồi lâu, sau cùng gã mới bừng tỉnh trước câu hỏi quái dị của Tần Lạc. Ánh mắt sắc lẹm, lạnh lùng của gã nhìn thẳng vào Tần Lạc và hỏi: "Tôi không hiểu rõ ý của anh".

"Anh có nguyện ý bán cha anh không?" Tần Lạc hỏi lại. "Anh cũng có thể bán cha anh giống như anh đã ép buộc chúng tôi bán lại Khuynh Thành Quốc Tế".

Hồng Mộng Lâu nhếch mép cười nói: "Hai chuyện này có liên quan gì với nhau?"

"Có. Có quan hệ rất mật thiết" Tần Lạc cười đáp.

"Có quan hệ gì?"

"Bản chất giống nhau" Tần Lạc nói. "Chúng tôi dựa vào Khuynh Thành Quốc Tế để kiếm tiền. Anh dựa vào thân phận của cha mình để kiếm tiền. Anh ép chúng tôi bán lại Khuynh Thành Quốc Tế chính là mổ gà lấy trứng. Nếu như anh không có một người cha có địa vị như vậy, liệu sau này còn ai tìm anh nhờ làm loại chuyện này không? Không có vì vậy đây cũng chẳng khác nào hành động mổ gà lấy trứng. Anh có nguyện ý giết đi con gà đang đẻ trứng của mình không?"

'Anh cảm thấy cười đã chưa?" Hồng Mộng Lâu lạnh lùng hỏi. Rõ ràng vấn đề của Tần Lạc đã chọc giận gã.

"Chẳng lẽ không phải như vậy sao?" Tần Lạc cười nói: "Anh sử dụng loại phương pháp đó ép buộc chúng tôi bán lại Khuynh Thành Quốc Tế. Chẳng lẽ tôi lại không thể hỏi xem anh có nguyện ý bán lại cha mình sao? Đạo lý như nhau cả mà thôi. Nếu như anh nguyện ý bán lại cha mình, có lẽ tôi cũng có thể bán lại Khuynh Thành Quốc Tế cho các anh. Nếu như anh không muốn, tôi nghĩ anh cũng có thể hiểu được tâm trạng của chúng tôi khi từ chối bán ra".

"Xem ra anh đã lựa chọn" Hồng Mộng Lâu nói với quản lý Vương: "Ba tháng sau các ông có thể mua lại Khuynh Thành Quốc Tế với giá một trăm ngàn".

Tần Lạc cười nhạt nói: "Nằm mơ".

Rốt cuộc Hồng Mộng Lâu cũng đứng dậy, gã tiến tới trước mặt Tần Lạc, nhìn chằm chằm vào mắt Tần Lạc, gằn từng chữ một: "Hãy chờ xem".

Binh!

Tần Lạc vung tay tát vào mặt Hồng Mộng Lâu.

"Không cần chờ xem. Nếu có oán cừu thì anh có thể báo ngay bây giờ" Tần Lạc nói thẳng thừng. Hắn ghét nhất người khác sau khi uy hiếp đe doạ không thành lại bắt đầu học thói người đời thốt ra những câu nói hung hãn. Phong cách xử xự với loại này hắn yêu thích nhất là trước tiên đánh cho người đó một trận rồi mới nói lý lẽ với người đó. Đương nhiên phương pháp cũng có vẻ khá lưu manh.

"Mày muốn chết" Hồng Mộng Lâu phản ứng rất nhanh, giống như gã đã có mấy năm học Tae Kwon Do. Gã đang bất ngờ không phòng bị nên bị Tần Lạc tát một cái, đã ngay lập tức tổ chức phản kích.

Một quyền mạnh mẽ, cứng rắn đánh mạnh vào hốc mắt của Tần Lạc, gã muốn biến mắt của Tần Lạc thành mắt của gấu mèo.

Tần Lạc sao có thể để cho Hồng Mộng Lâu thoả ý nguyện. Hắn vung tay ngăn cản đòn công kích của Hồng Mộng Lâu, chân hắn lén đá một cước vào bộ phận trọng yếu ở hạ thể gã.

Loảng xoảng

Thân thể Hồng Mộng Lâu lùi lại sau mấy bước ngã vào chiếc bàn thuỷ tinh làm chiếc bàn đổ xuống mặt đất.

"Không nên đánh nhau. Tần tiên sinh, Hồng tiên sinh. Có chuyện gì cứ từ từ nói, không nên đánh nhau. Đánh nhau cũng không giải quyết được vấn đề" Quản lý Vương sợ chuyện này sẽ gây phiền phức, truyền ra ngoài sẽ ảnh hưởng tới uy tín của công ty Proter and Gamble nên đứng ra khuyên can.

"Không cần phải đánh nhau" Lucy, quản lý cao cấp của công ty Proter and Gamble cũng đứng dậy can ngăn, cô ta nói bằng tiếng anh và tiếng Trung Quốc.

"Tần Lạc, Tần Lạc không nên đánh nữa. Anh là người nổi tiếng, phải chú ý hình tượng của mình. Một cước đó đá quá hay".

Phịch!

Chiếc bàn thuỷ tinh trượt một hồi trên mặt đất sau đó nặng nề đâm sầm vào quầy bar cách đó không xa.

Động thái bên này đã thu hút sự chú ý của khách trong Thuỷ khu. Tất cả mọi người đều ngừng nói chuyện hay đọc, ngẩng đầu nhìn.

Hai tay Hồng Mộng Lâu che hạ bộ, gã há hốc mồm nhưng vẫn gắng gượng không kêu lên một tiếng.

Gã không thể kêu.

Gã là một người có thân phận.

Chỉ có gã dám ức hiếp người khác. Sao gã có thể để người khác biết gã bị người ức hiếp?

"Ai, a. Mau dừng tay. Làm người ta bị thương sẽ không tốt" Lệ Khuynh Thành hô lên.

Nàng ngồi xổm nhìn Hồng Mộng Lâu hỏi: "Anh có sao không?"

"…'.

"Còn cần tôi gọi hộ anh xe cấp cứu đưa anh tới bệnh viện không?"

"…".

Lệ Khuynh Thành hỏi liên tiếp hai câu nhưng không thấy Hồng Mộng Lâu trả lời được nên nàng nói với quản lý Vương: "Xem ra anh ta không bị thương, cũng không muốn đi bệnh viện nên hai người nên dẫn anh ta đi thôi".

"Cái này".

"Vị tiên sinh này là một người có thân phận, nhất định sẽ không muốn để người khác biết chuyện xảy ra hôm nay. Cho dù có muốn trả thù thì cũng ngấm ngầm chọc dao vào người, ông nghĩ có đúng không?" Lệ Khuynh Thành cười châm biếm nói với quản lý Vương.

Quản lý Vương suy nghĩ một chút, ông ta cảm thấy Lệ Khuynh Thành nói cũng có lý. Nếu chuyện hôm này truyền ra bên ngoài thì Hồng Mộng Lâu sẽ vô cùng mất mặt. Nếu Hồng Mộng Lâu muốn trả thù nhất định sẽ không tìm cảnh sát mà tìm cha mình.

"Vậy trước hết tôi dẫn anh ấy đi, được không?" Quản lý Vương hỏi ý kiến của Tần Lạc. Ông ta không thể nào hiểu được, một tiểu tử mặc trường bào như người nhà quê, gương mặt nhã nhặn giống như một học giả cao tuổi tại sao vừa nói đánh là đã đánh liền vậy?

Quá bạo lực.

"Đi thôi" Tần Lạc phất tay nói.

Thế là hai người quản lý Vương và Lucy đỡ Hồng Mông Lâu trong người đầy oán hận rời khỏi Thuỷ khu.

Lệ Khuynh Thành căn dặn nhân viên Thuỷ khu thu dọn hiện trường. Nàng ngồi nán lại nói mấy câu với khách hàng rồi quay sang bảo Tần Lạc: "Đi, chúng ta vào phòng của tôi nghỉ chút".

Tần Lạc cười đồng ý. Chỉ có người Lệ yêu tinh thích mới có thể bước vào căn phòng làm việc ở lầu ba của nàng. Căn phòng này không chỉ là nơi làm việc của cá nhân nàng, còn là nơi nghỉ ngơi của nang. Nàng không dễ dàng gì bộc lộ bộ mặt của mình cho một người ngoài biết.

Đây cũng chính là nguyên nhân nàng dẫn mấy người của công ty Proter and Gamble lên Thuỷ khu bàn công chuyện làm ăn trị giá mười triệu đô la mà không dẫn vào phòng làm việc của mình. Nàng đã hạ quyết tâm không bán nên đương nhiên không cần mấy người đó.

"Em là người thứ bao nhiêu?" Ngay khi bước vào phòng làm việc của mình, Lệ Khuynh Thành đi thẳng tới tủ rượu của mình. Đây chính là thói quen của nàng.

"Thứ bao nhiêu là sao?" Tần Lạc hỏi.

"Từ khi từ Hàn Quốc về em là người con gái thứ bao nhiêu anh tiếp kiến?"

"…".

Lệ Khuynh Thành bưng tới hai chén rượu đỏ tới. Nàng đưa một chén cho Tần Lạc, một chén nàng khẽ đung đưa trong bàn tay mình.

"Em vẫn cho rằng mình chính là vợ hai. Bây giờ em mới phát hiện ra ngay cả trong top mười em cũng không có chỗ. Không phải sắp xếp theo thứ tự đến trước, sau sao? Em và chị Lâm đồng thời quen biết anh. Chị ấy tu thành chính quả, trở thành Chánh cung Hoàng Hậu, còn em ngay cả một di phi cũng không được sao?"

"…".

Tần Lạc cười gượng nói: "Mấy ngày qua có rất nhiều chuyện, thật sự anh không có biện pháp nào tới đây. Không phải bây giờ đã tới rồi sao? Được rồi, mấy người đó là ai? Gã thanh niên kia thoạt nhìn cũng rất có bối cảnh đó là ai?"

"Thân phận của người béo đó anh đã biết, là quản lý của bộ phận hành chính trong công ty Proter and Gamble. Người phụ nữ tóc vàng kia là Lucy, một phó tổng gám đốc của tập đoàn Proter and Gamble. Cả hai nhân viên cao cấp tới gặp chúng ta một lúc cũng đủ thấy bọn họ coi trọng chúng ta. Còn lai lịch của người đàn ông bị ăn đòn kia tôi cũng không rõ lắm. Hai lần đàm phán đó tôi không thấy mặt anh ta. Có thể tập đoàn Proter and Gamble muốn giải quyết dứt điểm nên lần đàm phán thứ ba này đã để anh ta cùng tới".

Sau đó đột nhiên Lệ Khuynh Thành cười khanh khách. Đôi nhũ hoa nhún nhẩy theo tiếng cười, cực kỳ trêu ghẹo con mắt người khác.

"Cười cái gì?" Tần Lạc ngờ vực hỏi.

"Anh hãy nói xem tại sao anh ta lại xui xẻo vậy? Vừa mới đến đã đụng ngay phải anh, muốn tỏ uy phong nhưng không thành, còn bị anh đánh cho một trận. Đúng là một người đáng thương, rất không may mắn".

"…".

Đợi cho Lệ Khuynh Thành cười thoải mái, Tần Lạc mới hỏi: "Tại sao em không đồng ý bán? Bọn họ trả giá cũng không thấp.

"Tại sao em phải bán? Lệ Khuynh Thành cười hỏi lại: "Không phải anh đã đưa ra một lý do rất thuyết phục sao? Anh ta đã không muốn bán cha của mình, chúng ta cũng không cần phải bán Khuynh Thành Quốc Tế".

Lệ Khuynh Thành suy nghĩ rồi nói: "Nhạc Bạch thị đã từng là một trong mười công ty sản xuất đồ uống lớn nhất Trung Quốc bị công ty Danone của Pháp thu mua, hiện tại sản phẩm của Nhạc Bách đã bị rút khỏi thị trường. Tô Bạc Nhĩ bị SEB của Pháp thu mua, bây giờ anh không thể tìm thấy một cái nồi áp suất hay nồi cơm điện Tô Bạc Nhĩ. Tiểu Hộ Sĩ từng được phần lớn phụ nữ và trẻ em ưa thích. Tiểu Hộ Sĩ bị L'OREAl của Pháp thua mua năm 2003, sau năm năm Tiểu Hộ Sĩ gần như biến mất trên thị trường. Ngày nay anh có thể tìm thấy nó ở các siêu thị lớn không? Đại Bảo, ngày ba mươi tháng bảy năm 2003, Johnson & Johnson tuyên bố hoàn thành việc mua lại Đại Bảo. Hiện tại nó đang ở đâu?

Song Hợp Thành, kem đánh răng Trung Quốc, pin Nam Nhu, dầu bôi trơn Thống Nhất. Em đã đọc về kinh tế, về các trường hợp các công ty tư nhân bị nước ngoài thu mua. Thu mua thành công nhưng sản phẩm vốn có hy vọng trở thành nhãn hiệu toàn cầu lại biến mất".

"Anh muốn nghe suy nghĩ thực sự của em" Tần Lạc chân thành nói.

"Đã có nhiều thượng vụ thất bại trước đó vậy tại sao bọn họ vẫn tiếp tục trả giá cao để mua?' Tần Lạc tò mò hỏi.

"Thương nhân chia ra làm hai loại. Một loại chỉ muốn kiếm tiền, một loại muốn làm nên sự nghiệp. Người muốn làm nên sự nghiệp có tầm nhìn xa trông rộng, có khí phách, không tranh giành một sớm một chiều, thu lợi ở tương lai. Mặc dù bọn họ có thể mất đi nhưng những công việc của bọn họ vẫn được người khác tiếp tục. Nhưng những người chỉ biết kiếm tiền thì khác, bọn họ chỉ mong trước mắt kiếm được nhiều tiền. Bọn họ đều nghĩ cách bắt nó kiếm tiền ngay tức khắc còn sau này thì sao? Bọn họ không nghĩ cho tương lai. Dừng một lát rồi Lệ Khuynh Thành nói tiếp. "Một phần là do thể chế, một phần là do bọn họ thiếu tự tin. Bọn họ nghĩ rằng khi mình và người nước ngoài cạnh tranh với nhau, mình sẽ thất bại".

"Còn em" Tần Lạc cười hỏi.

"Em?" Lệ Khuynh Thành nhấp một ngụm rượu đỏ, nàng dùng đầu lưỡi cảm nhận hương vị đặc sắc của rượu đỏ cực phẩm rồi nàng cười nhẹ nói: "Em hy vọng một ngày chúng ta có thể tới Mỹ thu mua Proter and Gamble".


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.