Bạch Phát Hoàng Phi

Chương 61: Chương 61: Hối hận không kịp (3)




Nàng yên lặng đứng ở kia, ánh mắt lạnh như băng, không có hành động thiếu suy nghĩ, bởi vì một cái tay khác của Phó Trù, đang nắm sợi dây xích xuyên thấu qua xương tỳ bà của Tông Chính Vô Ưu. Xương trắng lộ ra, máu chảy như trút. Nam nhân bị khóa trụ bị tra tấn vỏn vẹn chỉ còn lại một hơi thở, như thể hơi thở đó sẽ bị nuốt xuống bất cứ lúc nào. Trong lòng nàng thật đau, đau đến như muốn nhỏ ra máu. Nàng khi nào thấy qua bộ dáng thê thảm đến bực này của Tông Chính Vô Ưu, ở trong mắt nàng, hắn nhắm mắt như tiên khiến người nhìn thấy không đành lòng khinh nhờn, trợn mắt như ma chỉ một ánh mắt liền có thể khiến người run rẩy, hắn giống như là thiên thần của nàng, ở lúc nàng nguy nan tựa như từ trên trời giáng xuống bảo hộ nàng chu toàn, mặc dù là thân trúng tên độc, hắn cũng có thể đứng ở giữa bầy sói, đối với bọn họ nói Lang Vương để hắn tới đối phó. Là người tự phụ cường đại như vậy, vì cứu nàng, từ bỏ hết thảy những thứ mà người khác tha thiết mơ ước, giang sơn, quyền lợi, thân nhân, thậm chí là tôn nghiêm của nam nhân, còn bao gồm chính tánh mạng hắn.

Tông Chính Vô Ưu gian nan mà quay đầu nhìn nàng, trông thấy nàng tóc bạc đầy đầu, trong mắt hắn thực đau xót, chau mày, nói: "A Mạn, nàng tới làm gì!" Hắn không phải hỏi nàng, mà là đang nói nàng không nên tới.

Mạn Yêu nhấp môi, ánh mắt gắt gao nhìn thẳng Phó Trù, người nam nhân này đã nhập ma rồi! Nàng đưa kiếm chỉ thẳng, sắc mặt quyết tuyệt. Ánh sáng tối tăm dấu không được hàn khí của lưỡi dao sắc bén, mà mũi nhọn cách yết hầu hắn(PT) không quá năm tấc. Nàng mở miệng chậm rãi phun ra ba chữ: "Thả hắn ra."

Bị ném văng ra móc câu sắc bén đã trở lại trong tay Phó Trù, Phó Trù làm như cũng không ngoài ý muốn trước sự xuất hiện của nàng, quét mắt đến Hạng Ảnh, đối với nàng nhàn nhạt cười nói: "Ta vì nàng mà trừng phạt thân tín của ta, không nghĩ đến cuối cùng lại vì nàng thắng được một cái nô tài trung thành."

Mạn Yêu nói: "Ngươi sai rồi, ở trong mắt ta, vô luận là Tiêu Sát, hay là Hạng Ảnh, bọn họ đều không phải nô tài, có thể lấy tánh mạng tương giao với ta, sẽ chỉ là bằng hữu, hoặc là tri kỷ!"

Thần sắc Hạng Ảnh chấn động, sửng sốt như vậy trong chốc lát, mới dương môi cười cười, sắc mặt càng là thêm kiên định.

Ánh mắt Phó Trù khẽ nhúc nhích, mắt nhìn lợi kiếm nhắm ngay yết hầu, hắn nhẹ giọng hỏi: "Còn ta thì sao? Dung Nhạc, ở trong lòng nàng, ta là người nào? Có hay không còn không bằng bọn họ?"

Mạn Yêu nhìn nhìn hắn, trào phúng cười nói: "Ngươi cho rằng thế nào? Ngươi cảm thấy ngươi so với bọn hắn đối với ta càng tốt hơn sao?" Nàng đã từng coi hắn là bằng hữu, đã từng coi hắn là phu quân, đã từng vì sự giãy giụa của hắn mà cảm động, đã từng vì hắn bị thương mà đau lòng, cũng từng sinh động lòng vì yêu mà sống của hắn, đã từng...... Lời hứa hẹn của hắn, thắng đi sự tín nhiệm của nàng, làm nàng nghĩ tới thử đi đáp lại, từ đầu đến cuối, hắn chưa bao giờ đình chỉ lợi dụng nàng, ở trong lòng hắn, tình yêu vĩnh viễn địch không lại cừu hận!

Phó Trù nao nao, thì ra hắn đối với nàng còn không bằng Hạng Ảnh sao? Ít nhất từ một khắc Hạng Ảnh quyết định nguyện trung thành với nàng, thì sẽ không phản bội nàng, nhưng mà hắn, cho dù trong lòng tình yêu có sâu đậm bao nhiêu, cũng không thể tránh được làm tổn thương nàng. Thôi, việc đã đến nước này, hắn còn cầu cái gì. Tâm không thể được, vậy thì lui mà cầu lần sau. Hắn nắm chặt vũ khí sắc bén trong tay, bỗng nhiên cười ôn nhu với nàng, hỏi: "Dung Nhạc, nàng muốn hay không muốn cứu hắn?"

Nghe nói địa ngục có 18 tầng, hắn muốn nhìn xem đến tột cùng sâu bao nhiêu!

Mạn Yêu nhíu mày, năm ngón tay thu chặt, nắm chặt kiếm trong tay, lạnh lùng nói: "Muốn thì thế nào? Không muốn thì như thế nào?"

Phó Trù cười, ai cũng không biết hắn cười đến có bao nhiêu tuyệt vọng, một người nam nhân phải dùng đến một nam nhân khác để lưu lại nữ nhân mình yêu thương, đó là bi ai đến cỡ nào! Hắn cười nói: "Muốn, thì làm Hoàng Hậu của ta, cả đời đều không được phép rời khỏi bên người ta. Chỉ cần hắn(TCVU) hứa đời này không rời khỏi Giang Nam, ta vì nàng, có thể thả hắn(TCVU), từ đây, tất cả ân oán, toàn bộ xóa bỏ!"

Gương mặt không thấy huyết sắc của Tông Chính Vô Ưu lộ ra châm chọc nồng đậm, hắn cười nhạo nói: "Người si nói mộng......"

Mắt Phó Trù lộ ra ánh mắt âm ngoan, tay nắm xiềng xích đột nhiên một túm, chỉ nghe một tiếng "Tạp sát" vang lên.

"Phốc!" Tông Chính Vô Ưu đau đớn xuyên tim, sắc mặt sầu thảm, dung nhan tuấn tú đau đến biến hình, hắn cắn răng cố nén trụ không ra tiếng, lại khống chế không được tanh ngọt dâng trào lên cổ họng, há mồm phun ra, trước mắt tối sầm, ngất đi.

Mạn Yêu hoảng hốt, hoảng loạn kêu lên: "Vô Ưu......"

Phó Trù ngăn cản nàng tới gần, cười nói: "Yên tâm, hắn không chết được."

"Phó Trù, ngươi, ngươi......" Nàng oán hận mà trừng mắt cái......nam nhân giống như ma quỷ tàn khốc vô tình, ánh mắt kia như đao băng, như là muốn đem hắn lột da rút xương. Nếu nói trước kia bởi vì hắn không biết sự tình nàng đối với hắn còn lưu lại một con đường sống, nhưng hôm nay thời khắc này ý nghĩ tàn nhẫn mà làm, nàng đối với hắn cả một phần đồng tình cuối cùng cũng không còn.

Mạn Yêu nhìn Tông Chính Vô Ưu đang trong hôn mê, đau lòng khó nhịn, nàng há mồm hít sâu, nỗ lực khiến chính mình bình tĩnh, cắn răng hỏi: "Nếu...... Không muốn thì sao?"

Thần sắc của nàng, Phó Trù đều nhìn thấy ở trong mắt. Nếu đau, vậy cùng nhau đau đi. "Nếu không muốn, ta liền chỉ có thể lựa chọn báo thù, mùi vị sống không bằng chết, hắn phải cùng ta cùng nhau nếm thử."

Ánh mắt Mạn Yêu cực sắc, cười lạnh nói: "Ngươi dùng hắn tới uy hiếp ta? A, ngươi cho rằng ta là dễ dàng như vậy chịu người uy hiếp?" Cho dù nàng đáp ứng, Tông Chính Vô Ưu cũng sẽ không đáp ứng. Hắn là người kiêu ngạo như vậy, há dung nàng một nữ nhân dùng hạnh phúc cả đời tới để đổi lấy hắn sống cẩu thả tạm bợ? Cừu hận này, Phó Trù nói toàn bộ xóa bỏ là có thể xóa bỏ được sao? Tông Chính Vô Ưu vì nàng đã làm nhục tôn nghiêm của chính mình, nàng sẽ không lại hướng lên trên đạp thêm một cái.

Phó Trù nhăn mày lại, không chịu uy hiếp sao? Hắn muốn một cơ hội từ bỏ cừu hận hướng tới một tương lai tốt đẹp nàng lại không chịu cho? Hắn dương môi, mắt lại lần nữa nhìn đến lợi kiếm cách yết hầu hắn chỉ có năm tấc, cười đến thê lương rồi lại tàn khốc, giơ lên móc câu gai ngược sắc bén trong tay không chút do dự đâm mạnh xuống.

Chung quanh đại điện này minh vệ ám vệ vô số, nếu muốn ngạnh cứu đi, lấy nàng cùng Hạng Ảnh căn bản không có phần thắng, huống chi trạng huống của Tông Chính Vô Ưu lúc này là như vậy, một cái đâm này của Phó Trù, có lẽ hắn(TCVU) sẽ không còn tỉnh lại. Cho nên đương lúc móc câu sắc bén mà Phó Trù giơ lên sắp đâm tới, nàng không chút nghĩ ngợi, quăng kiếm phi thân xẹt qua, mở ra bàn tay mềm mại, chuẩn xác không có lầm mà nắm chặt móc câu đầy gai ngược, ngăn cản thâm nhập.

Tay đứt ruột xót, đau nhức thẳng nhập phế phủ, những cái gai ngược sắc nhọn đó hung hăng đâm vào tay nàng và lòng bàn tay, máu đỏ tươi từ giữa khe hở ngón tay chảy ra, nhỏ giọt trên mặt đất, theo mặt đất tro đen uốn lượn chảy xuôi, chảy đến bên chân Phó Trù.

Trái tim Phó Trù rung mạnh, đồng tử một trận co rút lại "Dung Nhạc, nàng......"

Mạn Yêu khẽ nhếch cằm, vẻ mặt quyết tuyệt, tay nàng nắm đến càng thêm chặt. Nàng biết hôm nay muốn cứu đi Tông Chính Vô Ưu là không có khả năng, nhưng ít ra phải giữ được mạng hắn, bất luận dùng loại phương pháp nào, cũng sẽ không hối.

Phó Trù nhìn đôi mắt lạnh nhạt mà quật cường, lòng hắn tràn đầy bi thương. Nàng tình nguyện dùng phương thức thương tổn chính mình tới cứu hắn (TCVU), cũng không muốn lưu tại bên người hắn (PT), làm hậu (hoàng hậu) của một quốc gia, dưới bầu trời này, có bao nhiêu nữ tử muốn cái vị trí kia, nhưng nàng lại vứt bỏ như giày rách. Hắn cười thảm, chậm rãi buông tay ra.

Mạn Yêu mở ra năm ngón tay, móc câu sắc bén kia lại giống như bị đóng ở trên tay nàng, gai ngược dày đặc đâm đầy da thịt nàng, toàn bộ bàn tay đều là đỏ tươi chói mắt kinh tâm. Sắc mặt nàng tái nhợt, nhìn không ra một chút cảm xúc nào, dùng ánh mắt tuyệt đối lạnh nhạt nhìn tay mình, phảng phất kia không phải là tay nàng.

Hạng Ảnh cả kinh hoàn hồn, hắn vẫn luôn biết tướng quân là cái người lãnh khốc vô tình, lại không nghĩ rằng hắn(PT) đối với nữ nhân mình yêu cũng có thể vô tình như vậy, hắn(HA) đi nhanh tiến lên, nhẹ nhàng cạy ra gai ngược, lần đầu tiên cảm giác tay mình khống chế không được mà run rẩy.

Mạn Yêu ngăn hắn, tự mình duỗi tay, nắm lấy tay cầm của móc câu, không nửa phần do dự, dùng sức một cái gạt ra, cũng không thèm nhìn tới, liền hướng tới cửa ném đi. Móc câu sắc bén mang theo máu thịt đụng phải đại môn kiên cố, đàn hồi quay cuồng trên mặt đất, phát ra vài tiếng leng keng sắc nhọn vang lớn chói tai, quanh quẩn tại giữa đại điện hắc ám này, khiến tim người cũng theo đó mà run rẩy.

Nàng cả mày cũng không nhăn một chút nào. Đau sao? Đương nhiên đau! Nhưng mà so với màn sĩ nhục kia, so với tất cả những gì Tông Chính Vô Ưu chịu đựng giờ phút này, một chút đau này của nàng, thật sự không tính là gì cả!

Người, chỉ có học đối với chính mình tàn nhẫn, mới có thể đối với người khác ác hơn.

Phó Trù ngơ ngẩn mà nhìn nàng, hắn rõ ràng ý thức được nữ tử này đã thay đổi, nàng không bao giờ còn là Dung Nhạc trước kia đạm nhiên đến đối với hết thảy mọi thứ đều không sao cả. Cũng tốt, ít nhất hiện tại hắn có được nàng một loại cảm tình, hận, còn hơn là ở trong lòng nàng cái gì cũng không phải!

Hắn không biết rằng, ánh sáng trong đời hắn đã từng ở ngay trước mắt, chỉ cách một ý niệm, nhưng mà hắn bị cừu hận che mất tâm trí, hắn không thấy con đường phía trước của mình, cho nên, ánh sáng cùng hạnh phúc, cứ như vậy cùng hắn gặp thoáng qua, hắn lại một chút cũng không hay biết.

Phó Trù một phen xé rách vạt áo của mình, không dung cự tuyệt mà nâng lên tay nàng, hai ba cái dứt khoát lưu loát bao lấy miệng vết thương, tâm đã chết lặng.

"Nếu không muốn hắn(TCVU) chết, liền cùng ta hồi phủ." Hắn(PT) giữ chặt một cái tay khác của hắn (PT), không dung nàng kháng cự.

Mạn Yêu chỉ quay đầu lại nhìn thoáng qua, ở trong lòng nói: "Vô Ưu, chờ ta. Ta thực mau sẽ đến cứu ngươi đi ra ngoài."

Trở lại phủ Tướng quân đã là sau nửa đêm, Phó Trù đem nàng bỏ tại cửa rồi phất tay áo mà đi, hắn sợ chính mình khống chế không được. Hắn không biết phải như thế nào mới có thể giữ lại được nữ nhân này, phải như thế nào mới có thể cứu được trái tim hắn, gió rất lớn, không khí thực lạnh, hắn ngửa đầu đi thực nhanh, lồng ngực trất buồn (tắc nghẽn buồn bực) khôn kể, cả hô hấp cũng mang theo gai nhọn.

****

Ngày thứ hai, thời tiết trong sáng không mây, cửa Thanh Mịch viên lại nhiều thêm thị vệ. Nàng liếc mắt một cái, mở ra tủ áo tùy tay lấy một kiện xiêm y thay ra, đó là một kiện áo lụa màu đỏ rực vân cẩm, thêu Thải Phượng sặc sỡ, dưới ánh mặt trời lập loè quang hoa bắt mắt, vốn là kinh diễm không gì sánh kịp, nhưng mà, ở dưới mái tóc dài trắng tuyết như dòng nước chảy xuôi trên vai, kia phảng phất chỉ là một cái làm nền. Nàng cầm lấy "Huyền phách", gọi Tiêu Sát cùng Hạng Ảnh đi đến phủ Cửu hoàng tử. Hạng Ảnh sửng sốt, hơi lo lắng nói: "Thị vệ ở cửa......"

Mạn Yêu cười lạnh nói: "Ngươi cho rằng hiện giờ những thị vệ kia còn có thể ngăn được ta?" Nàng nói, người đã ra khỏi cửa phòng, đi đến cửa viện, vài tên thị vệ lập tức ngăn lại nàng, thần sắc cung kính nói: "Tướng quân có phân phó, phu nhân trên người có thương tích, không nên ra cửa, thỉnh phu nhân trở về nghỉ ngơi."

Mạn Yêu nhàn nhạt nhìn thị vệ kia liếc mắt một cái, mặt vô biểu tình nói: "Tránh ra." Không có tức giận, nhưng lại uy nghiêm khí thế.

Thị vệ kia sửng sốt, khẽ nhíu mày nói: "Thỉnh phu nhân đừng làm khó dễ thuộc hạ!"

Ánh mắt Mạn Yêu trầm xuống, "Ta nói lại lần nữa, tránh ra."

Thị vệ kia nói: "Thuộc hạ xin đắc tội!" Nói xong liền hướng bọn thị vệ chung quanh khoát tay, mấy chục người lập tức vây quanh lại đây, cầm kiếm đem toàn bộ cửa ngăn đến kín mít.

Mạn Yêu hừ lạnh một tiếng, ánh mắt sắc bén. Nàng bỗng dưng dương tay, chỉ thấy một đạo kiếm quang hiện ra, sát khí lạnh thấu xương bay lên không, nhanh như tia chớp, khiến người không kịp thấy rõ, cũng đã bị kiếm khí kia bao phủ. Giống như vách tường kiên cố nháy mắt xuất hiện một lỗ hổng, một hai gã thị vệ ở giữa cả thời gian kêu lên một tiếng cũng không có liền ngã xuống.

Tiêu Sát cùng Hạng Ảnh đồng thời đi tới đẩy ra thị vệ hai bên, Mạn Yêu liền như vậy ra cửa, những người đó mới phản ứng lại, chuyện phát sinh ở trong một khắc, bọn họ là khiếp sợ, bởi vì ai cũng không thể tưởng được cái nữ tử luôn luôn đạm nhiên bình tĩnh, thế nhưng cũng sẽ ra tay đả thương người, hơn nữa thủ đoạn còn ngoan tuyệt như thế.

Tên thị vệ cầm đầu phân phó nói: "Mau đi bẩm báo Tướng quân!"

****

Ra khỏi Thanh Mịch viên, Mạn Yêu gọi người chuẩn bị xe ngựa, nàng tuy rằng bị giam lỏng, nhưng ra cửa lại cao điệu (phô trương), không chút che dấu hành tung nào, một đường ra phủ, ngược lại cũng không có ai lại ngăn cản.

Kinh thành, như cũ vẫn phồn vinh hưng thịnh, tựa hồ cùng trước kia không có biến hóa gì. Đối với bá tánh mà nói, ai làm hoàng đế cũng không quan trọng, quan trọng là có thể mang cho bọn họ cuộc sống ổn định.

Phủ Cửu hoàng tử tọa lạc ở Đông thành, gần phủ Ly Vương. Từ Bắc thành đến Đông thành, cần trải qua một cái ngõ nhỏ vô danh, ngõ nhỏ này thực náo nhiệt phức tạp, mặt đất không rộng, người lại nhiều sẽ có chút chen chúc.

Xe ngựa của Mạn Yêu đi vô tới giữa hẻm vô danh liền đi không được, chỉ vì hai bên con đường bày đầy sạp rao bán hàng, chung quanh sạp người đông ồ ạt, đều dồn ở nơi đó, đem con đường ngăn chặn lại. Hạng Ảnh tiến lên xua đuổi, lại như thế nào cũng đuổi không tán, một đợt mới vừa lui một đợt lại đến, giống như hải triều, phảng phất những cái sạp bình thường đó dường như có bao nhiêu hiếm lạ.

Mạn Yêu nhíu mày, đang muốn nói đi đường vòng. Lúc này, bên cạnh quán trà truyền đến một câu như vậy: "Muốn ta nói a, nữ nhân mà, vẫn là lớn lên xấu một chút thì hơn, lớn lên quá đẹp đó chính là hồng nhan họa thủy! Các ngươi xem đi, kia Khải Vân quốc Dung Nhạc trưởng công chúa quá đẹp đi? Nàng chính là quá đẹp mới đưa đến phát sinh cuộc chính biến lần này."

Một người bên cạnh hỏi: "Lời này là như thế nào?"

Người nọ nói: "Các ngươi nghĩ xem, Ly Vương là người như thế nào? Hắn nếu thật muốn ngôi vị hoàng đế, hắn còn không sớm kéo Thái Tử xuống, chính là hắn không muốn, này chứng minh cái gì? Chứng minh Ly Vương lần này phản loạn không phải vì ngôi vị hoàng đế, mà là nữ nhân, nghe nói Ly Vương tuyển phi lần đó căn bản là ngụy trang, vì muốn gặp lại Dung Nhạc trưởng công chúa một mặt, lại nói lúc này đây, Ly Vương vốn dĩ đã thắng, chính là hắn vì nữ nhân từ bỏ giang sơn dễ như trở bàn tay, càng chứng minh hắn là vì nữ nhân mà đến! Lại nói Đại tướng quân, có nam nhân nào có thể chịu đựng nữ nhân mình cùng nam nhân khác dan díu? Cho nên hắn dưới sự giận dữ, liền có hồng trướng một màn ngoài điện Tuyên Đức. Lại nói sau đó, Khải Vân đế nghe nói muội muội mình thương yêu nhất bị khi dễ như thế, hắn có khả năng nhịn sao? Đương nhiên là không! Chiếu ta xem, thiên hạ sẽ không thái bình yên lạc rồi!"

"Nghe ngươi vừa nói như thế, là rất có đạo lý. Nhưng này chiến tranh nếu là thật đánh lên tới, chịu khổ còn không phải là dân chúng chúng ta? Ai, hồng nhan họa thủy a!"

"Nữ nhân như vậy chỗ nào xứng làm mẫu nghi thiên hạ? Thật không hiểu được, Đại tướng quân không cần nàng ta, vì cái gì còn khăng khăng muốn phong nàng ta làm Hoàng Hậu?"

Mạn Yêu nghe thấy lạnh lùng câu môi, trào phúng mà cười. Từ khi nàng đi đến nơi này, từ lúc xấu nữ chưa qua cửa bị vứt bỏ, đến sau đó là hồng hạnh xuất tường không biết liêm sỉ, lại cho tới bây giờ là hồng nhan họa thủy, nàng tựa hồ vẫn luôn là đề tài câu chuyện đầu đường cuối ngõ. Từ xưa đến nay, các nam nhân luôn thích đem tất cả sai lầm đều đẩy đến trên người nữ nhân, cái gọi là hồng nhan họa thủy, chân chính đối với hoàng quyền đấu tranh lại có thể có mấy phần tác dụng? Không có nàng, Phó Trù cũng sẽ báo thù đoạt quyền, không có nàng, Tông Chính Vô Ưu cũng sẽ bố trí phản kích, không có nàng, Khải Vân quốc cũng sẽ có lý do khác gây nên chiến sự. Mà nàng, bất quá chỉ là vật hi sinh bên trong trận đấu tranh quyền lợi này, chân chính để ý nàng, cũng chỉ là người kia mà thôi.

Mạn Yêu nhẹ nhàng vén lên màn cửa sổ, mắt nhìn vài người trong quán trà đang nghị luận nàng, chỉ thấy mấy người kia tuy diện mạo bình thường, nhưng bọn hắn khóe mắt đuôi lông mày lại che dấu không được sát khí, không giống như người trong giang hồ, càng không giống như là bá tánh bình dân. Nàng hơi hơi nhướng mày, còn đanh tinh tế suy tư, phía trước chợt có một phụ nhân gạt ra đám người ở trước mặt như là người điên hướng tới phương hướng xe ngựa vọt lại đây, phụ nhân kia quần áo cũ nát, tóc tai hỗn độn rơi rụng, che khuất hơn phân nửa khuôn mặt, nhìn như là bà điên nghèo túng, bà ta ôm một tay nải trong tay như là tư thế ôm hài tử, một bên chạy vội một bên kinh hoảng kêu to: "Cứu mạng a! Đừng giết hài tử của ta, nhi tử của ta là vô tội, ai cứu cứu hài tử ta a......"

Đi theo sau lưng bà ta là một dân phụ bốn mươi mấy tuổi, nôn nóng mà kêu bà ta: "Phu nhân, phu nhân, ngươi đừng lại chạy, mau dừng lại đi!"

Bà điên kia nơi nào chịu nghe, chỉ biết liều mình chạy đi, bà ta vội chạy tới trước mặt xe ngựa, bỗng nhiên bị vướng cái gì đó, thân mình không xong, cả người hướng tới xe ngựa đụng vào, bà ta kêu to "A " một tiếng, đầu liền đụng vào càng xe ngựa, phát ra "phịch" một tiếng, xe ngựa đều bị chấn động một chút, Mạn Yêu nhíu mày, dân phụ phía sau bà điên kia vội vàng đuổi theo, khẩn trương kêu lên: "Phu nhân, ngươi như thế nào? Ngươi không sao chứ?"

Bà điên kia cái trán bị vỡ, máu tươi chảy ròng, người nhìn thấy cũng phải ngất xỉu, trong miệng còn lẩm bẩm thì thầm: "Đừng giết nhi tử ta! Cầu xin ngươi..., cứu cứu......hài tử ta......"

Bà ta cuối cùng chịu đựng không nổi ngất xỉu, nhưng tay nải trong tay vẫn được bà ta ôm thật chặt, phảng phất cái tay nải kia giống như hài tử của bà ta, chết cũng không chịu buông tay.

Trong đám người có một cái trung niên nam nhân truy lại đây, thấy tình cảnh vậy, nhíu nhíu mày, dân phụ trung niên nói: "Ngươi tới vừa lúc, mau mang phu nhân trở về, thỉnh đại phu đến xem, lần này đâm đến nghiêm trọng, đừng xảy ra chuyện mới tốt."

Nam nhân trung niên kia vẻ mặt không kiên nhẫn nói: "Một cái kẻ điên, ngươi khẩn trương như vậy làm cái gì? Trong nhà nghèo đến không có cơm ăn, còn thỉnh cái đại phu gì, phí công nuôi dưỡng bà ta mười mấy năm đã tận tình tận nghĩa rồi."

Dân phụ trung niên nói: "Ngươi nói cái lời gì? Lúc trước thời điểm biểu tỷ trước khi chết đem bà ta giao cho chúng ta, không phải đã nói sao, chỉ cần hảo hảo chiếu cố bà ta, một ngày nào đó sẽ là ngày tốt của ngươi."

"Lão tử đều đợi mười mấy năm, cũng chưa thấy được có ngày tốt lành nào tới tìm chúng ta, loại lời nói đó cũng chỉ có nữ nhân ngu xuẩn như ngươi mới tin! Dù sao ta mặc kệ bà ta, muốn xen vào thì chính ngươi nghĩ cách, ngươi nếu là dám lại cho bà ta vào nhà, ta đem bà ta ném đến miếu hoang ngoài thành." Nam nhân hừ một tiếng, xoay người liền đi khỏi.

Dân phụ thực bất đắc dĩ mà nhìn bà điên, thở ngắn than dài, nói: "Này phải làm sao mới phải bây giờ?" ngẩng đầu thấy Mạn Yêu vén lên màn xe, sửng sốt sửng sốt, nói: "Này tiên, quý nhân, ngài có thể hay không xin thương xót, cứu cứu vị phu nhân này, bà ta rất đáng thương, lúc trẻ tuổi bị trượng phu vứt bỏ mất đi hài tử, lại bị huỷ hoại dung nhan, ai! Cũng không biết bà ta rốt cuộc là cái người gì?"

Ánh mắt Mạn Yêu hơi lóe, rũ mắt đi nhìn người đàn bà điên bị dân phụ trung niên nâng dậy, chỉ thấy nửa bên mặt có một cái vết sẹo rất lớn, làm như là dấu vết bị bỏng, mà nửa bên mặt còn lại lại là da trắng như tuyết đẹp kinh người, mà bà ta tuy người mặc vải thô, lại dấu không được quý khí trong xương cốt phát ra. Mạn Yêu ánh mắt vừa chuyển, đối với Tiêu Sát ra hiệu, Tiêu Sát lấy ra một thỏi vàng đưa cho dân phụ trung niên kia.

Dân phụ kia vội vàng tiếp lấy, cười nói: "Cảm ơn quý nhân, ngài thật sự là người tốt! Ta thay vị phu nhân này dập đầu với ngài!" Nói xong liền phải quỳ xuống, Mạn Yêu lạnh lùng xua tay nói:

"Không cần, ta chỉ là thời gian gấp gáp, không hy vọng có người ngăn đường ta. Tiêu Sát, đi đường vòng!" Nàng mặt vô biểu tình mà phân phó, buông màn xuống. Người tốt? Cái danh như vậy, nàng chưa bao giờ thấy hiếm lạ.

****

Đi tới phủ Cửu hoàng tử, thị vệ trông cửa ngăn lại đường đi của nàng, nói: "Đại tướng quân có phân phó, Cửu hoàng tử là một bọn với phản tặc, không có tướng quân phân phó, bất luận kẻ nào đều không được phép gặp mặt."

Hạng Ảnh tiến lên nói: "Ngươi nhìn cho rõ, đây chính là Hoàng Hậu tương lai của Đại tướng quân đại nhân, ngươi cũng dám cản?"

Thị vệ kia hơi hơi sửng sốt, Mạn Yêu âm thanh lạnh lùng nói: "Không muốn chết liền tránh ra, bổn phu nhân hôm nay đã khai sát giới, không để bụng giết thêm mấy người!" Mắt nàng như lưỡi dao sắc bén, khí thế hồn nhiên.

Mấy tên thị vệ khác chỉ cảm thấy một trận gió lạnh thổi qua, thân mình run rẩy lên, không tự giác liền tránh ra. Kia không phải người khác, mà là tướng quân phu nhân!

Thủy Viên bên trong phủ, Cửu hoàng tử đôi tay lót ở sau đầu, dựa nằm ở hành lang trong đình giữa vườn, chán đến chết mà run chân, nhìn lên trời trừng mắt, thẳng trợn trắng mắt.

Một hạ nhân vội vã đi tới, bẩm báo nói: "Điện hạ, có người tới gặp ngài!"

Cửu hoàng tử bỗng chốc ngồi dậy, hỏi: "Ai nha?"

"Dung Nhạc trưởng công chúa, Đại tướng quân phu nhân."

Cửu hoàng tử đầu tiên là ánh mắt sáng ngời, tiện đà làm như nhớ tới cái gì, mở trừng hai mắt, ánh mắt kia phẫn nộ hận ý, nổi giận nói: "Nàng ta tới làm cái gì? Ta không muốn thấy nàng ta, ngươi kêu nàng ta đi đi!"

"Nhưng, Nô tài không dám a!"

Cửu hoàng tử trừng mắt trách mắng: "Tham sống sợ chết cẩu nô tài!" Dứt lời lại nằm xuống.

Mạn Yêu đi đến giữa vườn, phất tay cho hạ nhân lui ra, cách cầu đá khúc thủy, nàng quét mắt chung quanh dày đặc những thị vệ minh ám luân phiên canh gác, kêu lên: "Lão Cửu!"

Cửu hoàng tử không nhìn nàng, đem mặt chuyển qua một bên, dùng cái mũi hừ ra một tiếng, tỏ vẻ khinh thường.

Mạn Yêu nhớ tới hắn đã từng nói qua câu nói kia, thì ra không phải nói giỡn, hắn thật sự sẽ bởi vì Tông Chính Vô Ưu mà hận nàng. Nàng hơi hơi rũ con ngươi, trong mắt không có cảm xúc phập phồng, nhàn nhạt nói: "Ngày tháng của Cửu hoàng tử điện hạ, qua đến thật nhàn nhã! Thật khiến người hâm mộ."

Cửu hoàng tử giận dữ nói: "Đây còn không phải là công lao của ngươi sao? Hoàng Hậu nương nương tương lai của chúng ta, như thế nào có tâm tình tới gặp ta một cái nghịch thần phản tặc sắp phải đi gặp Diêm Vương? Thất ca ta thật khờ, cư nhiên vì ngươi nữ nhân như vậy cả mạng cũng không cần!"

Mạn Yêu thấy trong lời nói của hắn đâm chọc, có ý trào phúng, nhíu mày xoay người nói: "Xem ra Cửu hoàng tử điện hạ không chào đón ta, là ta tự làm mất mặt. Cáo từ!"

Cửu hoàng tử vừa nghe đến nàng phải đi, liền nhảy lên, hắn giận dữ, thống hận mấy ngày nay, vẫn luôn không có chỗ phát tiết, thật vất vả tìm được một nơi phát tiết, mới nói hai câu nàng ta liền muốn đi, hắn không khỏi tức giận đến không chọn lời lẽ, lớn tiếng kêu lên: "Ngươi đi đi, cho dù ta chết, ngươi cũng không cần đến nhìn ta. Ta cho rằng ngươi cùng nữ nhân khác không giống nhau, thì ra ngươi cũng tham mộ hư vinh! Thất ca vì ngươi cái gì cũng không màng, hiện tại cũng không biết bị Phó Trù nhốt ở cái địa phương nào, cũng không biết sống hay chết, phi phi phi......miệng quạ đen của ta!"

Hắn buồn bực mà tát một cái vào miệng mình, lại nói: "Ngươi không muốn cứu huynh ấy, cư nhiên còn đáp ứng làm Hoàng Hậu của Phó Trù, ngươi còn có phải hay không là con người?" Ngươi là cái nữ nhân dương hoa thủy tính (bạc bẽo không chung tình)......, lả lơi ong bướm, mấy chữ này, hắn cuối cùng là chưa nói ra, bởi vì hắn thấy được xa xa nữ tử một thân thanh lãnh cô tuyệt đứng giữa vườn, hắn trừng lớn đôi mắt, ngơ ngẩn.

Thủy Viên phong cảnh như họa, ánh mặt trời xán lán, bên cạnh núi giả dùng những phiến đá hình thù quái lạ tạo thành, suối nước như bích, lưng nàng cô lập trên cây cầu gỗ, áo lụa dài màu đỏ bay xuống đáp ở trên mặt nước, trong nước sóng nước lóng lánh, phản xạ ra màu trắng lãnh quang, chiếu ra hồng y như máu, tóc trắng chói mắt kinh tâm.

Mạn Yêu âm thanh thanh lãnh giống như đâm thủng độ ấm của ánh mặt trời, hàn ý lạnh lùng, liền phát ra ở thủy mục mỹ lệ (đôi mắt đẹp đọng nước mắt). Nàng nói: "Muốn mắng cứ mắng! Hồng nhan họa thủy cũng được, lả lơi ong bướm cũng thế, chỉ cần không phải lời hắn (TCVU) nói, những người khác, ta...... Không thèm để ý."

Cửu hoàng tử còn đang ngây ra, nàng cũng đã rời đi.

****

Phủ Vệ quốc Tướng quân, thư phòng.

"Chỉ như vậy? Không nói cái khác?!" Phó Trù nghe xong bẩm báo của thuộc hạ, buông sổ con trong tay, đứng dậy rời khỏi bàn, đi dạo vài bước. Nàng cao điệu như thế ra cửa, chỉ vì đi để bị mắng vài câu? Đây không giống tính cách của Dung Nhạc! Hắn ngừng bước chân, quay đầu hỏi: "Trên đường bọn họ có gặp qua người nào? Có chuyện đặc biệt gì phát sinh không?"

Thị vệ kia nghĩ nghĩ, nói: "Giữa đường xuất hiện qua một kẻ điên, còn có một nam một nữ, phu nhân thưởng bọn họ một đỉnh vàng."

Tay Phó Trù hơi khựng lại, ánh mắt ngưng đọng, nói: "Nhanh đi điều tra rõ thân phận ba người này ra sao? Còn có, phủ Cửu hoàng tử, nhìn chằm chằm cho bổn tướng, lại có người khác tới gần, giống nhau đều giết chết! Tuyệt không để cho hắn có thể thông với tin tức bên ngoài."

Thị vệ đáp: "Vâng."

Phó Trù lại nói: "Chuyện ngọc tỷ, tìm kiếm như thế nào rồi?"

Thị vệ nói: "Chỗ có thể tìm đều đã tìm, chính là tìm không có."

Phó Trù nhíu mày, tay chắp sau lưng, hơi hơi suy tư, quay đầu nói: "Tiếp tục tìm. Kinh thành chỉ có lớn nhiêu đó, mấy ngày trước thu săn còn dùng đến ngọc tỷ, ta cũng không tin, thứ này còn có thể mọc cánh mà bay đi?"

Sau khi thị vệ lui ra, Phó Trù đi đến phía trước cửa sổ, nhìn bên ngoài ánh nắng tươi sáng, hắn lại không cảm giác được ấm áp chút nào.

****

Vào đêm, hoàng cung, cung Sâm Diêm

Ngọn đèn dầu bên trong ám điện cuối cùng cũng tắt, trong điện một mảnh đen tối. Bỗng nhiên, cửa sổ được phong kín bởi tấm ván gỗ bị vũ khí sắc bén gõ mở ra một cái khe hở, phát ra tiếng vang cực nhẹ cực nhẹ. Vành tay nam tử trong điện bị xích sắt khóa trụ nhẹ động, nhưng hắn vẫn nhắm mắt lại, sắc mặt bất động. Chỉ trong chốc lát, tấm ván gỗ đều bị cạy xuống, cửa sổ xốc lên, một bóng người liền tiến vào.

"Thuộc hạ tham kiến Vương gia!" Người tới hạ giọng quỳ sát đất bái nói.

Trăng lạnh xuyên thấu qua cửa sổ giấy, trong điện liền nhiều thêm một tia ánh sáng u lãnh. Tông Chính Vô Ưu chậm rãi mở to mắt, trong mắt thanh minh vô cùng, lạnh lẽo khiếp người, so với bình thường nửa điểm không kém. Hắn cũng là hạ giọng nói: "Sự tình đều làm thỏa đáng?"

Người tới đáp: "Đúng vậy. Tất cả tài vật cùng binh khí đã bí mật vận chuyển hướng đến Giang Nam, nhân mã trong lâu đã tụ tập, chỉ chờ Vương gia ra cung."

Tông Chính Vô Ưu gật đầu nhẹ nhàng "Ân" một tiếng, hỏi: "Nàng có tốt không?"

Người tới nói: "Vương gia yên tâm, công chúa thực tốt! Hôm nay, công chúa âm thầm phái người đưa tới tin tức, nói ban đêm ba ngày sau, nàng sẽ cầm lệnh bài Vệ quốc đại tướng quân cùng chúng ta hội hợp. Thuộc hạ cùng công chúa định ở sơn động dưới vực sâu khu vực săn bắn Tây giao chạm mặt, từ nơi đó có một tiểu đạo nối thẳng quan đạo Giang Nam, chỉ cần tránh khỏi phòng thủ kinh thành, có lệnh bài, một đường này thông thuận, không tới nửa tháng, liền có thể đến Giang Nam."

Tông Chính Vô Ưu nhíu mày, "Lệnh bài của Phó Trù há dễ dàng tới tay như vậy? Không cần lệnh bài, bổn vương cũng có thể mang nàng rời đi an toàn"

Người tới nói: "Nếu không có lệnh bài, đi theo đường núi đường vòng, ít nhất cần đến một tháng, trên đường ắt gặp truy kích, bất lợi cho thương thế của Vương gia, đây là ý tứ của công chúa."

Ấn đường của Tông Chính Vô Ưu nhíu chặt, thở dài: "Ngươi đi đi, an bài người làm tốt tiếp ứng, đừng xảy ra chuyện." Tính tình A Mạn, hắn tất nhiên là hiểu biết, nếu nàng kiên trì, ai cũng thay đổi không được.

"Thuộc hạ tuân mệnh!"

Ván cửa sổ trong điện lại một lần nữa bị đóng lên, trong điện lại là một mảnh đen nhánh, Tông Chính Vô Ưu mắt nhìn lỗ tròn nhỏ bên trên vách tường, khuôn mặt tuấn mỹ vô cùng khẽ nhúc nhích, nói không rõ cảm xúc trong lòng ra sao.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.