Bạch Thiếu Gia, Cưng Chiều Vợ Như Mạng

Chương 147: Chương 147: Chương 106.3




"Cô làm được sao?" Bạch Thắng lời nói xoay chuyển, chợt hỏi.

Tuyết nhất thời không phản bác được. Nhưng cô cũng không cảm giác mình có phần làm sai, Song Chỉ là bạn tốt của cô. Chị Sương cũng không nói qua, đối với bạn bè phải nói nghĩa khí, giúp bạn không tiếc cả mạng sống. Hơn nữa giữa bạn bè không nên có bí mật, nên tin tưởng lẫn nhau. Cô đều làm được!

Thế nhưng lời nói này, cô không dám nói với Bạch Thắng.

Cô cũng không phải là kẻ ngu, chỉ từ giọng của Bạch Thắng mà có thể nghe được, anh đang nổi giận.

Nhưng cô không nói, Bạch Thắng chưa chắc không biết. Tâm tư Tuyết đơn giản như vậy, nói láo một cái có thể bị người ta nhìn ra, cô đang suy nghĩ gì, Bạch Thắng hơi động não liền đoán được. Anh lạnh lùng nói: "Cô thật sự cho rằng tất cả mọi người đều cho cô kiêu căng... nên quy củ gì cô đều không cần trông nom, có thể vô pháp vô thiên đúng không?"

"Em không có."

"Điều lệnh cuối cùng, cô đọc một lần."

Trong lòng Tuyết chấn động, ngơ ngác nhìn Bạch Thắng.

Lời này của anh là có ý gì, người ở trong chỗ này không có cái nào không hiểu.

Thủ lĩnh thật có thể ác tâm như vậy?

Vũ cũng không nghĩ đến, nhưng Bạch Thắng lần này quyết tâm, một chút chỗ thương lượng cũng không có.

Hơn nữa đúng là Tuyết đã làm sai, muốn khuyên, cũng không có lý do có thể thuyết phục người.

Nhưng Tuyết. . . . . .

Vũ nhìn về phía Phong, nhưng lại thấy khuôn mặt Phong đầu gỗ, phản ứng gì cũng không có.

Sắc mặt đám người chú An đã sớm xanh mét. Tuyết cắn chặt môi, cảm thấy hết sức uất ức.

Điều lệnh cuối cùng, nếu như có người vi phạm quy định từ cấp chỉ huy trở lên, đều xử theo quân pháp.

Mà bình thường, bị xử trí trừ trục xuất Cục Quốc An ở bên ngoài vĩnh viễn, không phải là bị nhốt ở ngục giam chịu hình, mà mang đến trường giác đấu của đảo đặc công hoặc dã ngoại rừng nguyên sinh giao cho người đang huấn luyện để làm luyện tập cường hóa. Nói cách khác, chính bọn họ là đối tượng huấn luyện.

Tuyết từ nhỏ đã được bảo vệ mà lớn lên, mặc dù cô trên danh nghĩa là trợ thủ đắc lực của Bạch Thắng, nhưng cơ hội làm việc cũng rất ít. Phong Sương Vũ ba anh chị không ngừng cưng chiều cô, mấy người chú An cũng vô cùng cưng chiều Tuyết, dung mạo của cô đáng yêu, miệng lại rất ngọt, rất được mấy người lão già thích. Nhất là xã hội hiện đại vàng thau lẫn lộn, muốn giữ vững một thân đơn thuần, tâm không bị ô nhiễm thế tục thật sự rất khó có được, bọn họ có lúc tình nguyện để Tuyết không hiểu việc đời, vĩnh viễn duy trì một ít phần ngây thơ chất phác, vui vẻ. Cho nên trừ dạy cô học tập các loại kiến thức kỹ năng ở bên ngoài, tất cả mọi người cố ý không để cho cô đi tiếp xúc mặt đen của xã hội.

Cho tới hôm nay ngược lại tạo thành tính cách trách móc người của cô.

Bạch Thắng ban đầu mặc dù không ủng hộ cách làm của bọn họ, nhưng nhìn Tuyết cũng không làm ra chuyện gì ảnh hưởng tới Cục Quốc An, nhiều lắm là ăn không ngồi rồi , anh cũng mắt nhắm mắt mở. Nhưng hôm nay, hiển nhiên không thể để mặc cho cô tiếp tục như vậy nữa rồi.

"Thủ lĩnh, anh tại sao không hoài nghi Quý tiểu thư đây? Lần này trúng mai phục lớn như vậy, nói về phía Quý tiểu thư, nhưng cuối cùng toàn quân chúng ta bị diệt, lại chỉ còn một mình chị ấy. Chẳng lẽ anh không cảm thấy chuyện này rất kỳ quặc sao? Nói không chừng là chị ấy liên hiệp người của chính phủ Mỹ, phản bội tổ chức, nhưng vì muốn cởi bỏ hiềm nghi, vì vậy mới nghĩ ra kế này." Tuyết dưới tình thế cấp bách, đem toàn bộ mũi nhọn mọi chuyện chuyển đến trên người Quý Nghiên.

Vũ cau mày, quát lên: "Tuyết."

Tuyết cũng không đáp lại.

Bạch Thắng đứng dậy, chậm rãi đi tới trước mặt của Tuyết. Tuyết mặc dù trong lòng đánh trống, nhưng cũng không có lùi bước, thủ lĩnh không tin cô, cô không nghĩ ra biện pháp, lại thật sự không có đường sống.

Ba ——

Chuyện khiến mọi người không có nghĩ tới, cánh tay Bạch Thắng vung lên, mắt cũng không chớp hướng Tuyết đánh qua.

Tuyết không có bất kỳ báo trước, mặt nghiêng qua một bên, nước mắt lúc này cũng chảy xuống. Lớn như vậy, cô còn chưa từng bị người khác đánh qua, càng không có nghĩ tới sẽ bị Bạch Thắng anh vẫn dịu dàng thanh nhã, phong cách lỗi lạc, đừng nói đánh phụ nữ, làm sao đã từng động thủ một lần với bọn họ?

Hôm nay chỉ vì cô nói Quý Nghiên mới là người phản bội, anh đã không có cách nào dễ dàng tha thứ sao?

"Bạt tay, tôi thay Sương đánh, cô ấy rõ ràng chăm sóc cô nhiều năm như vậy." Bạch Thắng không mang theo chút nào tình cảm mà nói.

Tuyết mặt lộ vẻ khiếp sợ.

Bạch Thắng để cho người ta dẫn cô đi, Tuyết mới thật sợ, cô ta hướng Bạch Thắng cầu cạnh, Bạch Thắng thờ ơ. Tuyết mặt đầy nước mắt, khóe mắt chợt quét một bóng người, cô ta nhìn sang bên kia, trong nháy mắt tựa như có hi vọng, Quý Nghiên. Đúng rồi, lời khuyên của chị thủ lĩnh nhất định sẽ nghe. Tuyết chạy đến trước mặt Quý Nghiên, lôi kéo cô cầu xin cô thay mình nói với Bạch Thắng một chút lời hữu ích, Quý Nghiên ngơ ngác nhìn cô ta. Sắc mặt tái nhợt không có chút huyết sắc nào, vốn tròng mắt trong suốt càng thêm sáng ngời nhưng không thấy thần thái những ngày qua.

Cả người tiều tụy không dứt.

Bạch Thắng không ngờ Quý Nghiên sẽ xuất hiện tại nơi này, cô đứng ở đó đã bao lâu?

"Quý tiểu thư, cầu xin chị, chị hãy nói đi, em không phải cố ý, em chưa từng nghĩ tới muốn hại chị Sương . . . . . ." Tuyết kêu khóc.

Quý Nghiên thoát khỏi tay của cô ta.

Cô ta rất nhanh lại dính lên, hình như định ỷ lại vào Quý Nghiên. Đây là cây cỏ cứu mạng duy nhất của cô, ai ngờ Quý Nghiên lại hờ hững nghiêm mặt, âm thanh lạnh lùng mà nói: "Đừng đến nữa! Đến nữa, tôi sợ tôi sẽ không nhịn được mà muốn giết chết cô!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.