Bạn Cùng Bàn Làm Tôi Vô Tâm Học Tập

Chương 51: Chương 51




Edit + Beta: Vịt
Văn Tiêu không hiểu, rõ ràng một giây trước còn nói chuyện đứng đắn, thình lình hai người lại hôn nhau.
Hôn hai cái, Trì Dã buông môi dưới Văn Tiêu ra, "Thực nghiệm là tiêu chuẩn duy nhất của kiểm nghiệm chân lý, anh đang thực nghiệm 'Lúc hôn môi, con người có theo bản năng nhắm mắt lại hay không'."
Hơi thở Văn Tiêu hơi có vẻ dồn dập, "Kết quả thực nghiệm là?"
"Có, lúc nãy anh hôn tới, mắt em nhắm lại." Dáng vẻ lông mi run rẩy, khiến tim anh ngứa.
Cố gắng kéo lực chú ý từ trong xúc cảm đôi môi mềm mại trước đó ra, Văn Tiêu nhắm mắt lại, ngồi ngay ngắn, cầm bút tiếp tục làm đề.
Không được mấy phút, Trì Dã ở bên cạnh duỗi tay qua, nắm cằm cậu, lại hôn xuống.
Lần này hôn xong, Trì Dã cho ra lý do, "Thực nghiệm thứ 2, 'Lính mới hôn môi nhất định sẽ đụng phải răng sao?'"
"Kết luận?"
Trì Dã khàn giọng, nghiêm túc: "Sẽ không, bọn mình đều là lính mới, nhưng ngoài lần đầu tiên cắn em, với bị em cắn môi ra, không có bất trắc nào khác."
Đến lúc Văn Tiêu làm xong tờ đề Vật Lý, Trì Dã lại ngậm chặt môi cậu. Lần này thời gian kéo dài khá lâu, sau khi kết thúc, Văn Tiêu hít sâu, bổ sung lượng lớn oxi thiếu hụt lúc nãy, "Lần này lại là cái gì?"
Ánh mắt đặt trên đôi môi nhiễm ánh nước của Văn Tiêu, Trì Dã trầm giọng, "Chủ đề thực nghiệm là, hôn môi có thể tiêu hao calorie không."
Văn Tiêu: "Tiêu hao không?"
Phát hiện đại não Văn Tiêu rõ ràng đã ngưng xử lý thông tin, mới sẽ hỏi vấn đề này, ngón cái Trì Dã cọ qua khóe miệng ướt át của cậu, ý hữu sở chỉ: "Không biết, lần sau chúng ta có thể thực nghiệm thêm."
Có lẽ là đã hấp thu đủ oxi, đại não chết cứng của Văn Tiêu rốt cục khôi phục rõ ràng, cậu chủ động dịch vị trí sang bên kia, "Bọn mình giữ khoảng cách."
Trì Dã bị hành động của cậu chọc cười, "Bạn cùng bàn, em như vậy khiến anh cảm thấy mình là mãnh thú hồng thủy."
Văn Tiêu không chút nhượng bộ, "Anh chính là mãnh thú hồng thủy."
Trì Dã xác nhận một lần, "Đối với em mà nói, không cản nổi hồng thủy và mãnh thú thế này?"
Văn Tiêu thẳng thắn: "Phải."
Coi câu này là lời yêu thương mà nghe, trong lòng khoan khoái, toàn thân trên dưới trong ngoài đều lộ ra sung sướng, Trì Dã nằm sấp trên bàn, "Được, nghe Tiêu Tiêu của chúng ta, giữ khoảng cách."
Cách không lâu, bà ngoại gõ cửa, đến lúc Văn Tiêu nói "Vào đi ạ" bà mới đẩy cửa ra.
Thấy bà ngoại mặc bộ sườn xám màu xanh tươi, phối hợp với một chiếc dây chuyền ngọc trai mượt mà, trên vành tai điểm thêm hoa tai ngọc trai cùng bộ với dây chuyền, Văn Tiêu hỏi: "Bà phải ra ngoài."
Thấy hai thiếu niên chiếm dụng một cái bàn học, nếp nhăn khi cười trên khóe mắt bà ngoại càng sâu hơn, "Ừ, đi gặp mặt bạn cũ, tiện thể thảo luận vài thành quả, cơm tối cháu tự giải quyết?"
Văn Tiêu: "Không có vấn đề, trên đường chú ý an toàn, còn có, dự báo thời tiết nói hôm nay có lẽ mưa, nhớ mang theo ô."
Bà ngoại gật đầu: "Được, Tiêu Tiêu còn gì muốn dặn dò không?"
Văn Tiêu quả thật suy nghĩ một chút, "Nhớ mang theo ví tiền, điện thoại của bà luôn quên sạc pin, cho nên tiền lẻ cũng phải chuẩn bị đủ."
Bà ngoại giả vờ oán trách: "Cháu dài dòng giống y mẹ cháu, mẹ cháu trước kia cũng luôn lặp lại mấy câu này, mang ví tiền mang tiền lẻ mang ô, tai cũng chai lì rồi."
Văn Tiêu chỉ ra: "Nhưng mấy chục năm rồi, bà vẫn nhiều lần quên."
Làm như không nghe thấy, bà ngoại xoay người đi ra ngoài, "Cháu nói gì cơ? Lớn tuổi rồi, tai không nhạy bén như trước kia nữa . . . . . ."
Tiếng đóng cửa truyền tới, Văn Tiêu im lặng hai giây, không đầu không đuôi nói câu, "Bà ngoại em ra ngoài luôn quên mang ví tiền, mang tiền lẻ, mang ô, đều là mẹ em nói với em. Mẹ em mất rồi, em nhắc nhở bà ngoại thay bà ấy."
Tay Trì Dã khoác lên vai Văn Tiêu, "Con gái trong lớp mẫu giáo của Nha Nha, tóc ai cũng đều chải rất đẹp, rất tỉ mỉ. Anh nghĩ, mẹ anh bị bệnh không có cách nào, anh chải giúp Nha Nha."
Vừa nói, Trì Dã giống như không xương, cằm cọ lên vai Văn Tiêu, "Sau này nếu cùng đường, anh mở quán nhỏ bên đường, chuyên chải tóc cho trẻ em mẫu giáo, tiền kiếm được mang đi mua bánh ngọt, xách về cho em ăn."
"Quán chuyên chải tóc cho trẻ em mẫu giáo?" Con ngươi trong trẻo của Văn Tiêu liếc anh, "Đó không phải cái lúc anh nhẫn nại tính khí chải tóc cho Nha Nha, khát khao tìm được nhất sao?"
"Đệt, sao cái này cũng có thể đoán được?" Trì Dã cảm thấy có chút mất mặt, "Cơ mà anh thật sự nghĩ như vậy, tết đuôi sam cho bé gái, quá khó, khiến anh sinh ra chất vấn với năng lực làm việc của mình. Anh giống như mấy triệu năm trước, khi đó khỉ mới ở trên cây xuống, mười ngón tay vẫn chưa học được vận động chính xác, hoàn toàn không nghe theo đại não sai khiến."
Nói đến tóc, Văn Tiêu chú ý tới, "Tóc anh dài rồi, có phải nên cắt không?"
Giơ tay lên sờ sờ vụn tóc cứng ngắc của mình, Trì Dã nghĩ: "Hình như vậy, độ dài này, có phải khiêu chiến điểm mấu chốt thị giác của Trình Tiểu Ninh không?"
Văn Tiêu: "Gần như vậy."
Trì Dã bóp bóp đốt ngón tay đều đặn của Văn Tiêu, "Nhà em có kéo không?"
Bởi vì vết chai đầu ngón tay do cầm bút viết chữ lâu bị Trì Dã sờ ngứa, lực chú ý Văn Tiêu hơi phân tán, "Kéo? Có, anh muốn làm gì?"
Giọng Trì Dã càng lười biết, "Tóc á, em cắt giúp anh đi."
Văn Tiêu: "Không sợ em cắt nham nhở cho anh?"
Trì Dã đầy tín nhiệm: "Không sợ, thầy Tiểu Văn ra tay, chắc chắn sẽ không có vấn đề."
Cầm kéo vào phòng ngủ, thấy Trì Dã ngồi ngay ngắn trên ghế, Văn Tiêu nhìn kéo trong tay, "Thật sự muốn cắt?"
Trì Dã kiên định hơn Văn Tiêu, "Ừ, cắt."
Đứng bên cạnh Trì Dã, Văn Tiêu sờ sờ tóc anh, cảm giác chất tóc của anh cứng hơn của mình, rất đâm tay. Rũ mắt nhìn xuống, lông mi dày rậm, sống mũi cao thẳng rất có cảm giác tồn tại — Lúc hôn môi chóp mũi hai người luôn cọ phải.
Ánh mắt quan sát xung quanh tóc mấy vòng, trong lòng Văn Tiêu tính toán được sẽ cắt hình dạng gì, trước khi động kéo lại dừng lại, "Chờ 10 phút, em lên website video xem giáo trình."
Hai người lại tốn 10 phút xem giáo trình.
Văn Tiêu hoạt động ngón tay mấy lần, Trì Dã nhàn rỗi mở miệng, "Có nghiên cứu cho thấy, nếu bạn làm việc nào đó rất căng thẳng, có thể trước khi bắt đầu thử hôn môi với người yêu 15 phút. Như vậy, tế bào nội tiết của bạn sẽ bài tiết ra hormone khiến bạn vui vẻ lại yên tâm, giảm bớt nồng độ hormone gây ra áp lực và cảm giác cấp bách, khiến tâm tình bình tĩnh. Nghe xong có cảm nghĩ gì không, thầy Tiểu Văn?"
Khuỷu tay Văn Tiêu tách ra chống lên vai Trì Dã, tới gần bên tai anh, "Đã hiểu, anh muốn hôn môi với em."
"Đệt, bọn mình có thể nói uyển chuyển chút." Dứt lời, Trì Dã thuận theo tư thế này, nắm cằm Văn Tiêu, nghiêng đầu, hung hăng hôn lên.
(Bản dịch chỉ được đăng tại Wattpad humat3 và Wordpress humat170893.wordpress)
Tan tiết Văn đầu tiên, Triệu Nhất Dương xoay mạnh người, giống như hội ý: "Văn Tiêu cậu phát hiện ra không, Trình Tiểu Ninh đóng cọc ngoài cửa lớp mình sắp 20 phút rồi!"
Thượng Quan Dục cũng quay đầu lại, "Đại sư phân tích, ổng chắc là phát hiện dưới lớp mình có long mạch, đang hấp thu tinh hoa đất trời."
Văn Tiêu trong giờ tập trung tinh thần giải đề toán, không phát hiện, nghe bọn họ nói mới nhìn ra hành lang, quả nhiên, Trình Tiểu Ninh đứng ngay sau cửa gần đó, đang cúi đầu bấm màn hình điện thoại, không có ý rời đi.
"Đứng lâu lắm rồi?"
Triệu Nhất Dương sờ cằm: "Đúng, lâu lắm rồi, lâu đến cực kỳ cực kỳ không bình thường. Trước đây ổng cũng hàng ngày đi bộ đến lớp mình, nhưng đều nhìn một cái liền lui, hôm nay sao thế, chuyện khác thường ắt có quỷ!"
Hứa Duệ đi ngang qua, vừa nghe có bát quái chém gió, dừng ngay lại, "Tao đã hỏi lớp trưởng, lớp mình tuần trước điểm hạnh kiểm văn hóa không sao cả, đi học cũng không có gì, tác phong trường kỷ luật trường tuân thủ toàn bộ, tấm gương lớp văn hóa ưu tú cấp khối, Trình Tiểu Ninh chắc là đế giày dính nhựa cao su, muốn đi không đi được, lúc này mới đứng trên hành lang như cái cây."
Triệu Nhất Dương và Thượng Quan Dục liếc mắt nhìn nhau, tỏ vẻ đồng ý với phỏng đoán "Đế giày dính nhựa cao su".
Đến khi trên hành lang truyền đến — "Trì Dã em đến rồi?"
Âm thanh thân thiết lại điềm đạm, còn hết sức ôn hòa.
Triệu Nhất Dương run lên, xoa mạnh cánh tay: "Cái đệt, mẹ nó Trình Tiểu Ninh điên rồi phải không? Không đúng, Trình Tiểu Ninh đóng cọc lâu như vậy, chẳng lẽ đặc biệt chờ anh Trì?"
Trì Dã chạm mặt đụng phải Trình Tiểu Ninh cũng nghĩ vậy, anh nhanh chóng sửa soạn trong đầu một lần — Đồng phục đã mặc, khóa đã kéo kín, người ngợm không có vấn đề. Tóc Văn Tiêu đã chỉnh giúp anh ngắn đi, hẳn vẫn có thể đối phó vài ngày.
Cho nên, Trình Tiểu Ninh đây là bị gì kích thích? Hay là uống nhầm thuốc?
Trình Tiểu Ninh cao 1m6, đứng trước mặt Trì Dã 1m84 đối lập rất rõ ràng, hắn vì phòng ngừa ngửa đầu quá khó khăn, không đi quá gần. Cách khoảng 1 mét, Trình Tiểu Ninh cảm động nói, "Cám ơn em đã đánh giá công tác giáo viên, thầy thật sự rất cảm động!"
Trì Dã mờ mịt — Em đánh giác công tác thầy hồi nào?"
Mấy người đứng sau cửa lặng lẽ vây xem cũng rất mờ mịt, Hứa Duệ nâng mắt kính, "Bộ dạng cầm tay nhau nhìn nhau đẫm lệ, anh Trì làm gì đâm phải tuyến lệ Trình Tiểu Ninh? Đệt, Triệu Nhất Dương mày đè vai ông sắp gãy rồi! Lùi lùi lùi!"
Trên hành lang, Trì Dã nghe cả nửa buổi bắt được mấy từ mấu chốt, "đánh giá", "chấm điểm", "5 sao".
Từ trong đầu bới ra ký ức — Trình Tiểu Ninh nói hẳn là chấm điểm độ hài lòng với giáo viên phát tuần trước, anh lúc ấy không ở trường, Văn Tiêu Wechat hỏi anh chấm điểm thế nào, anh dựa theo thói quen, để Văn Tiêu điền cho Trình Tiểu Ninh 5 sao.
Trước kia anh lần nào cũng điền 5 sao, nhưng bởi vì biệt nữu không giải thích rõ, anh cho tới giờ đều sẽ cố ý đổi kiểu chữ vào lúc viết chữ, dù sao mặc kệ cho ai nhìn, cũng không nhìn ra là chữ của anh, cũng sẽ không có người biết anh vote cho Trình Tiểu Ninh 5 sao.
Lần này, Trì Dã đoán, hẳn là Văn Tiêu trong lúc vô tình mô phỏng nét chữ anh, mô phỏng quá giống, bị nhận ra.
"Đây đối với thầy mà nói, là một thừa nhận ý nghĩa sâu xa! Thầy biết các em bình thường đều ghét thầy, nói đùa sau lưng 'Phòng cháy phòng trộm phòng Tiểu Ninh', thầy không sợ bị nói đùa, cũng không sợ bị ghét, thầy làm cái thầy nên làm. Nhưng khi thầy phát hiện em vote cho thầy 5 sao, thầy vô cùng cảm động . . . . . ."
Trì Dã kiên nhẫn thật sự không tốt lắm, một phần cho Nha Nha, một phần khác đưa hết cho Văn Tiêu, bây giờ bị chặn trên hành lang không thể vào lớp gặp bạn cùng bàn anh, trong lòng anh hơi nóng nảy.
Cửa sau lớp, Văn Tiêu tựa vào khung cửa, thấy rõ nóng nảy trên khuôn mặt Trì Dã, biết đây là sắp cáu.
Quả nhiên, Trì Dã mở miệng cắt ngang cảm tưởng thao thao bất tuyệt của Trình Tiểu Ninh, "Thầy ơi, em có chuyện muốn báo cáo."
Trình Tiểu Ninh gần như hiền từ nhìn Trì Dã, cảm thấy Trì Dã hôm nay nhìn chỗ nào cũng thuận mắt, "Chuyện gì, em nói."
Trì Dã lập tức quăng ra quả bom. Thấy không ít người cách từ xa đang xem náo nhiệt, anh hạ giọng, "Thầy ơi, em có người mình thích rồi."
Quả bom này nổ Trình Tiểu Ninh mông lung, mấy giây không có động tĩnh. Lúc hắn phản ứng lại, Trì Dã đã lách qua hắn, biếng nhác đi về phía cửa sau lớp.
Một vai đeo cặp, Trì Dã từ xa cười với Văn Tiêu, sau đó, Trình Tiểu Ninh như dưới chân có mìn, tức đến sắp nhảy dựng lên, "Trì Dã em đứng lại, là ai? Em muốn gây họa cho ai? Nói mau, em nhắm vào ai rồi? Em không được ra tay! Em dừng lại!"
Lúc Trì Dã vừa bước vào lớp, Triệu Nhất Dương và Thượng Quan Dục không nhịn nổi, vèo đi toilet, để lại Hứa Duệ hừng hực bát quái, hỏi liên tục: "Anh Trì anh Trì, mày nói gì với Trình Tiểu Ninh chọc ổng tức vậy? Nhắm vào ai, ai trêu mày sao, mày muốn đi đánh người ta một trận dạy bảo? Có thể vây xem không? Dẫn theo tao?"
Cánh tay khoác lên bờ vai gầy gò của Văn Tiêu, một tay khác xách cặp sách nhẹ phều, Trì Dã ôm người đi đến bàn của hai người, không đứng đắn trả lời, "Nhắm vào bạn cùng bàn tao, sao, muốn vây xem quyết chiến đỉnh Tử Cấm thành?"
Vừa nghe khẳng định đây là đang nói phét, Hứa Duệ thấy Trì Dã không muốn nói, vò đầu bứt tai nhưng không tiện truy hỏi, trái tim bát quái không có chỗ để, quyết định cầm cổ văn phải học thuộc ra đọc, cưỡng chế tĩnh tâm.
Cặp sách màu đen đặt trên bàn học, Trì Dã ngồi xuống, tay vẫn ôm vai Văn Tiêu, anh ghé tới nói chuyện, "Anh nói với ổng, anh đã có người mình thích."
Văn Tiêu hiểu, tại sao lúc nãy Trình Tiểu Ninh giống như trên đuôi bị treo xâu pháo đốt.
Trì Dã còn phê bình, "Trình Tiểu Ninh không tốt như vậy, người sắp 40 tuổi khủng hoảng trung niên, còn đơn thuần vậy. Ổng sao biết, 5 sao kia là anh tiện tay điền lung tung? Hơn nữa thực tế càng tàn khốc hơn, mặc dù đáp án là của anh, nhưng tờ câu hỏi là bạn cùng bàn anh điền giùm."
Nói đến cái này, Trì Dã nhìn về phía Văn Tiêu, "Em bại lộ rồi, phỏng vấn một chút, bạn học Văn Tiêu thân mến, em sao bắt chước nét chữ anh giống vậy cơ chứ? Chắc không chỉ Trình Tiểu Ninh, lão Hứa nhất định cũng không phân biệt được."
Văn Tiêu căng nét mặt: "Em thông minh."
"Chậc," Trì Dã tiếp tục hỏi: "Không cố ý luyện tập? Tỷ như lúc anh không biết, ngầm bắt chước anh viết chữ?"
Văn Tiêu phủ nhận: "Không có."
Tóm được đầu tai đỏ lên không cân xứng với vẻ mặt lãnh đạm của Văn Tiêu, Trì Dã có loại dự cảm càng đào sẽ càng có kinh hỉ, "Thật sự không có thói quen nghiên cứu chữ của anh?"
Văn Tiêu tiếp tục phủ nhận: "Thật sự không có."
Trì Dã không từ bỏ: "Lúc anh không biết, có lén viết trên giấy nháp, dùng nét chữ anh viết hai chữ 'Trì Dã' không?"
Động tác xoay bút trên tay dừng lại, đường môi căng cứng của Văn Tiêu thả lỏng, "Đừng hỏi nữa, chừa chút mặt mũi cho em."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.