Bạn Trai Ta Là Con Sói

Chương 122: Chương 122: Mùa tuyết yêu thương cuối.




Du Tư Nhân đưa Từ Như Tĩnh về nơi ở của mình.

Đến rồi lại đi, đi rồi lại trở về, mấy vòng luân hồi, cuối cùng cô lại trở về cái nơi mà bánh xe số phận bắt đầu quay này.

Tựa như số mệnh của cô nhất định là bên trong bốn bức tường sừng sững vững chắc này.

Cô cứ nghĩ rằng Du Tư Nhân sẽ trừng phạt mình, vậy mà hoàn toàn không phải thế, hắn không hề làm gì cả.

Hắn chẳng qua chỉ nhẹ nhàng đặt cô ngồi lên giường, xem xét vết thương trên mu bàn tay cô, chân mày hắn nhíu chặt lại nhưng vẻ mặt vẫn lạnh băng không thấy rõ bất kì cảm xúc nào, động tác của hắn rất nhẹ, rất cẩn thận.

Bàn tay với những ngón tay dài mảnh khảnh kia giờ đây đã thiếu đi một ngón út, bàn tay hoàn hảo ấy giờ đã không còn trọn vẹn.

Du Tư Nhân chậm rãi hỏi: “Còn đau không?”

Từ Như Tĩnh lắc đầu.

Du Tư Nhân giúp cô nằm xuống giường rồi kéo chăn phủ lên người cô: “Em hãy ngủ một giấc đi, ngày mai tôi sẽ cho mời bác sĩ giỏi nhất tới trị liệu cho em.”

Từ Như Tĩnh nhìn hắn chăm chú, cô nhìn sâu vào đôi mắt hắn.

Từ trước tới nay cô luôn luôn sợ nhìn vào đôi mắt của hắn, bởi vì bên trong đôi mắt ấy có một thứ tình cảm rất sâu, rất sâu đậm mà cô tưởng rằng vĩnh viễn mình cũng không bao giờ hiểu được. Thế nhưng chính trong khoảnh khắc này, cô đã hiểu, hiểu rất rõ: “Lúc em chĩa súng về phía anh, tại sao anh không nói cho em biết chân tướng của sự thật?”

Du Tư Nhân lẳng lặng không nói gì, chỉ xốc lại chăn đắp ấm thêm cho cô, buông mành xuống, sau đó đứng dậy, đi ra phía cửa.

Nhìn xuyên qua tấm mành che mỏng manh, Từ Như Tĩnh nhìn thấy hình bóng Du Tư Nhân ngày càng nhỏ dần, ngày càng đi xa hơn, nhưng khi bước chân tới cửa phòng, hắn đột nhiên dừng lại.

Du Tư Nhân quay lưng về phía cô, giọng nói nho nhỏ, khe khẽ giống như tự thì thầm với chính bản thân mình, và trong giọng nói ấy cũng bình tĩnh không bộc lộ chút cảm xúc nào: “Bởi vì, tôi đã đánh cược rằng em sẽ không nổ súng, thế nhưng… tôi đã thua!”

Sau đó, hắn bước ra ngoài.

Còn lại một mình Từ Như Tĩnh, im lặng nằm trên giường, đôi mắt cô nhìn không rời khỏi cánh cửa đã đóng lại kia, một hồi lâu cũng không thể nhắm mắt ngủ được.

Không bao lâu sau đó, một tin tức động trời truyền tới: Tây Hi mắc bẫy của Du Tử Vĩ, tung tích không rõ.

Từ Như Tĩnh rất lo lắng, cô thỉnh cầu Du Tư Nhân ra tay trợ giúp Hạ Phùng Tuyền tìm kiếm Tây Hi.

Lúc ấy, Du Tư Nhân đang đứng trên con cầu nhỏ bắc qua hòn non bộ tinh xảo trong khuôn viên tư gia, mặt nước loang loáng hắt ánh sáng lấp lánh lên khuôn mặt của hắn.

Đôi môi rất mỏng của hắn nhẹ nhàng mở ra: “Tôi có thể giúp Hạ Phùng Tuyền cứu Diệp Tây Hi, tôi cũng có thể giết chết Du Tử Vĩ thay em báo thù cho cha mẹ, chỉ có điều, hết thảy mọi việc đều phải có điều kiện của nó.”

Từ Như Tĩnh dùng ánh mắt nghi vấn hỏi hắn.

“Điều kiện chính là em phải ở lại, cam tâm tình nguyện ở lại nơi này.”

Du Tư Nhân bước tới trước mặt cô, một cơn gió mạnh thổi qua, những sợi tóc che phủ trên trán hắn bị gió thổi rối bù, thấp thoáng hiện lên một vết sẹo mờ nhạt đằng sau những sợi tóc ấy.

Đó là vết thương mà cô trước đây thường xuyên chạm vào.

Lòng bàn tay Từ Như Tĩnh chợt nhói đau.

Cô siết thật chặt nắm tay, bởi vì siết quá chặt mà các khớp xương dần trở nên trắng bệch.

Cô nói: “Em đồng ý.”

Giống như ngày trước, Từ Như Tĩnh lại ngồi yên lặng chờ đợi trong phòng hết ngày này qua ngày khác.

Chỉ có một điều là không còn giống như ngày trước, đó chính là cảm giác buồn bã u sầu uất hận vì bị giam cầm đã hoàn toàn tan biến.

Trước kia, mỗi ngày cô đều thích ngắm bầu trời, không ngừng hồi tưởng hình bóng ngôi nhà thân yêu của mình ở nơi nào đó ngoài kia. Thế nhưng bây giờ, cha mẹ của cô đã không còn tồn tại trên cõi đời này nữa.

Cô không còn nhớ nhung, cô không còn nơi nương tựa, cô chỉ còn cảm giác cô đơn trống vắng.

Điều này gián tiếp đối với cô mà nói, từng ngọn cỏ, nhành hoa mái đình ở nơi này thậm chí chính cái lồng giam hoa lệ này đang dần dần có một ý nghĩ với cô, trở thành chỗ dựa tinh thần cho cô.

Còn tình cảm của cô dành cho Du Tư Nhân cũng từng chút một thay đổi.

Cô bắt đầu lệ thuộc vào hắn.

Trải qua kí ức suýt mất đi Du Tư Nhân đã làm cho Từ Như Tĩnh hiểu ra một điều, cô dành cho hắn một thứ tình cảm, thứ tình cảm trong bóng tối, không thể phơi bày dưới ánh nắng mặt trời, tình cảm ấy chỉ có thể chôn chặt cất sâu trong tâm hồn cô mà thôi.

Quãng thời gian ấy, Từ Như Tĩnh thường xuyên mơ thấy ác mộng, cô mơ thấy cha mẹ mình bị một đàn sói háu đói bao vây rồi cắn xé.

Cô còn nghe thấy rất rõ tiếng gầm gừ của lũ sói và tiếng cắn xé xả thịt người của chúng, nhìn thấy rất rõ rất chân thực cha mẹ mình bị lũ quái vật đó ngấu nghiến phanh thây, máu tươi ngập tràn, đó là máu của cha mẹ cô, dần dần nhuốm đỏ quần áo của cô.

Cô thét chói tai rồi giật mình tỉnh giấc, bóng tối bao phủ,cô cảm thấy vô cùng cô độc, sự tĩnh mịch cô độc này có thể khiến người ta phát điên.

Nhưng mỗi khi bừng tỉnh giấc như vậy luôn có một đôi tay vững vàng ôm chặt cô.

Đôi tay đó lạnh như băng, không hề có độ ấm nhưng khi đôi tay ấy ôm lấy cô, cô cảm thấy cơ thể mình được truyền một lượng nhiệt ấm áp hơn rất nhiều.

Sau đó, Du Tư Nhân vươn tay ra kéo cô vào trong lòng hắn, không nói bất kì lời dư thừa nào, chỉ dùng động tác để an ủi cô, khiến cho cô bình tĩnh hơn rất nhiều, sau đó nhẹ nhàng ru cô vào giấc ngủ bình yên.

Ít nhất, giữa thế gian rộng lớn này, còn có Du Tư Nhân, còn có hắn.

Trái tim Từ Như Tĩnh dần yên bình trở lại.

Có đôi khi, cô thậm chí còn cảm thấy rằng cứ sống như vậy cũng không có gì là không tốt cả.

Du Tư Nhân tuân thủ đúng những gì đã thỏa thuận với cô, hắn báo cho Hạ Phùng Tuyền biết tung tích của Diệp Tây Hi, sau đó bắt đầu dốc toàn lực đối phó với Du Tử Vĩ.

Đó chẳng phải là việc dễ dàng, Từ Như Tĩnh hiểu, thế lực của Du Tử Vĩ rất lớn, muốn rung chuyển triệt để diệt tận gốc nền móng vững chắc của tập đoàn thế lực ấy cần tốn rất nhiều công sức.

Du Tư Nhân càng cố gắng gây bất lợi bao nhiêu thì Du Tử Vĩ tất nhiên đời nào chịu ngồi yên, lão cáo già lập tức ăn miếng trả miếng, xuất đòn phản kích, đôi bên thương vong nhiều vô số.

Khoảng thời gian ấy, ngày ngày Du Tư Nhân đều trở về nhà với tấm thân nhuốm đầy máu tươi và hơi thở nặng nhọc, mệt mỏi, sau đó, không cần biết là ngày hay đêm hắn cũng nhất định giữ Từ Như Tĩnh ở bên cạnh mình, đôi tay ôm chặt lấy cô mà ngủ.

Từ Như Tĩnh rất thích ngắm nhìn gương mặt của Du Tư Nhân khi hắn ngủ say, mỗi lúc như vậy, cô đều băn khoăn tự hỏi, rốt cuộc thì hắn thuộc loại người gì nhỉ?

Dường như ngay từ ngày họ quen biết đến giờ, cuộc sống của hắn đều tràn ngập trong máu tươi và âm mưu mà thôi.

Cho tới tận bây giờ, cô chưa bao giờ nghe thấy hắn nhắc tới cha mẹ mình, chưa từng nghe thấy tên một người bạn nào.

Một con sói hoàn toàn cô độc, bên môi lên chực sẵn một nụ cười châm biếm lạnh lùng, ánh mắt sắc lạnh không độ ấm, bị thương liền tự động trốn vào một góc liếm láp vết máu cho chính mình.

Đây chính là Du Tư Nhân sao?

Hắn cô độc nhưng hắn chưa bao giờ dám thừa nhận điều đó, hoặc phải nói là, hắn chưa từng ý thức được chính bản thân mình sợ sự cô độc như thế nào.

Từ Như Tĩnh hiểu, cô hiểu, bởi vì cô cũng là một kẻ cô độc.

Bọn họ rất giống nhau.

Ánh trăng len lỏi qua tấm mành trúc, từng sợi ánh sáng màu bạc đọng lại trên người Du Tư Nhân, khuôn mặt của hắn đã buông lỏng hơn một chút nhưng sự lạnh lùng buốt giá trên khuôn mặt ấy vẫn không hề thay đổi.

Từ Như Tĩnh chậm rãi đưa tay lên, nhẹ nhàng xoa vết thương trên mắt của hắn.

Vết thương này là do một viên đạn bạc bắn sượt qua, nó vĩnh viễn không thể nào biến mất được, vĩnh viễn nằm yên lặng trên đuôi mắt hắn.

Giống như cô và hắn, nghiệt duyên vĩnh viễn không thể cắt đứt.

Bỗng nhiên, Du Tư Nhân mở mắt ra, bằng một động tác rất nhanh, hắn nắm chặt lấy cổ tay cô.

Tốc độ rất nhanh nhưng động tác rất kiên quyết đồng thời cũng rất dịu dàng mềm mại.

Hắn nắm chặt lấy tay cô, bọn họ duy trì tư thế mập mờ này, dưới ánh trăng, hai người lẳng lặng nhìn nhau.

Một lúc lâu sau, Du Tư Nhân bỗng nhiên kéo Từ Như Tĩnh, đè cô xuống giường, sau đó, nặng nề hôn lên đôi môi cô.

Lưỡi của hắn bá đạo mạnh mẽ xâm nhập, cuồng nhiệt như muốn đoạt lấy sự sống của cô.

Tất cả đều giống nhau, lưỡi của hắn, môi của hắn, tay của hắn, da của hắn, hết thảy đều lạnh giá.

Thế nhưng Từ Như Tĩnh đã sớm quen với điều đó rồi.

Sớm quen với lồng ngực lạnh giá nhưng luôn ôm thật chặt lấy mình của hắn, sớm quen những nụ hôn của hắn, sớm quen với sự chăm sóc dịu dàng hiếm hoi của hắn.

Đến khi nụ hôn triền miên này dừng lại, Từ Như Tĩnh nhìn thẳng vào Du Tư Nhân mà hỏi: “Tại sao anh muốn giúp tôi báo thù?”

“Chỉ có như vậy, em mới cam tâm tình nguyện ở lại đây, bên cạnh anh.” Giọng nói của Du Tư Nhân văng vẳng trong không gian nhuốm ánh trăng bạc, giây phút ấy, cô dường như cảm nhận được chút gì đó mềm mại, ấm nóng trong lòng hắn: “Chỉ có như vậy, em mới cảm thấy ấm áp.”

“Tại sao lại như vậy chứ?” Từ Như Tĩnh thì thào lẩm bẩm: “Tại sao người anh muốn nhất định phải là tôi?”

Du Tư Nhân không đáp, hắn vươn tay, bắt đầu cởi bỏ quần áo của cô.

Bộ đồ cô mặc màu trắng, như màu da của cô, vải lụa mỏng manh, khẽ bám chặt lấy người cô, ẩn hiện những đường cong.

Chỉ cần dùng sức một chút kéo cái thắt lưng nho nhỏ xuống là bộ đồ hoàn toàn mở ra, làn da trắng mịn hiển hiện.

Còn Từ Như Tĩnh giống như một cô nữ sinh mới lớn, e thẹn, dịu dàng.

Du Tư Nhân ôm lấy cô từ phía sau, đôi tay chắc khỏe của hắn vòng lấy hai cánh tay mảnh khảnh của cô, vuốt ve bầu ngực sữa mềm mại của cô, sau đó ôm chặt cô vào lòng.

Môi của hắn chầm chậm lướt trên cổ cô, làn da mỏng manh nhạy cảm của cô nóng dần lên ở những chỗ tiếp xúc với đôi môi của hắn.

Đôi môi ấy lạnh như băng nhưng lại thiêu đốt lên ngọn lửa vô hình trong cô.

Cơ thể Từ Như Tĩnh dần nóng lên.

Du Tư Nhân rất thành thạo trong việc trêu đùa cô, bàn tay của hắn nhẹ nhàng vuốt ve mơn trớn chầm chậm chơi đùa trên da thịt cô.

Đó là một loại vui thích khiến người ta dần tê dại, Từ Như Tĩnh đã sắp chịu đựng không nổi nữa, cô gạt tay hắn ra không để cho hắn tiếp tục động tác.

Nhưng vô ích mà thôi, dù cô có cố gắng như thế nào thì với sức lực của cô chẳng thể nào ngăn được hắn.

Vui vẻ trêu chọc cô, cảm nhận cơ thể cô đang nóng ran lên, hắn chầm chậm khám phá những nơi bí mật hơn nữa.

Cơ thể cô mềm mại, ấm áp giống như chính tâm hồn cô vậy. Sự ấm áp của cô là thứ Du Tư Nhân đời này chưa bao giờ cảm nhận qua, vì vậy, hắn không muốn buông tay.

Hắn sẽ không bao giờ thả cô ra.

Từ Như Tĩnh nhắm chặt hai mặt lại, cắn môi dưới, nhẫn nhịn cảm giác tê dại kích thích này, nhẫn nhịn cái cảm giác vừa khó chịu vừa thích thú đang bồi hồi kích thích cô.

Mà Du Tư Nhân vẫn chưa thỏa mãn, lưỡi của hắn, bắt đầu hôn lên tai cô, dọc theo vành tai mà di chuyển.

Từ Như Tĩnh bị hắn ôm thật chặt, không cách nào nhúc nhích, mọi nơi trên cơ thể cô đều bắt đầu nhen nhóm những ngọn lửa nho nhỏ, nhiệt độ cơ thể cô tăng lên như thể sắp nổ tung.

Ngọn lửa dục vọng thiêu đốt đã lên tới cực hạn của nó, chuẩn bị ồ ạt tràn ra.

Cô túm lấy cánh tay hắn, móng tay bấm sâu vào da hắn. Du Tư Nhân xoay người cô lại để cô mặt đối mặt với hắn, kéo cô sát vào người hắn hơn nữa, để đôi chân mảnh mai thon dài của cô đặt ngang bên hông hắn.

Từ Như Tĩnh theo bản năng vòng tay lên ôm lấy cổ hắn, đem cơ thể mình nhích lại gần hắn.

Cô đang cố gắng tìm kiếm một phương thức nào đó để trì hoãn.

Du Tư Nhân chẳng để cô thêm phút suy nghĩ nào, không hề báo trước, hắn tiến vào.

Cảm giác bức bách mãnh liệt khiến Từ Như Tĩnh bật lên tiếng rên rỉ, âm thanh yêu kiều kia càng khiến cơ thể Du Tư Nhân phản ứng lại kịch liệt hơn, động tác của hắn đã vượt khỏi sự kiểm soát của lý trí, càng thêm mãnh liệt.

Hắn cường bạo, mạnh mẽ xâm nhập vào cơ thể cô.

Sự cứng rắn của hắn tiếp xúc với sự mềm mại của cô.

Cơ thể hai người quấn quýt bện chặt vào nhau, da thịt dán chặt vào nhau đến không rời, lạnh như băng của hắn và ấm áp của cô như hòa tan làm một, không cách nào có thể tách rời.

Gió đêm lành lạnh lẻn vào phòng, khe khẽ lay động tấm rèm cửa, ánh trăng huyền ảo bao bọc lấy hai người…

Ngày hôm sau, Du Tư Nhân đã tỉnh giấc rất sớm.

Một vị trưởng lão hắn khá quen thân trong gia tộc phái thủ hạ tới, nói rằng ông ta muốn hẹn gặp hắn để bàn một số chuyện.

Du Tư Nhân mặc đồ xong cũng không vội ra cửa, mà chỉ nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Từ Như Tĩnh, lẳng lặng ngắm nhìn cô.

“Tại sao người anh muốn nhất định phải là tôi?”

Đêm qua, cô đã hỏi hắn như thế.

Tại sao người đó nhất định phải là cô?

Bởi vì cô rất ấm áp.

Khi hắn bị thương, thoi thóp trên mặt tuyết lạnh lẽo, lần đầu tiên hắn cảm nhận được thế nào là lạnh lẽo, lạnh thấu xương tủy, cái lạnh khiến người ta không sao chịu nổi.

Hắn cho rằng, có lẽ mình sẽ vĩnh viễn nằm trên nền tuyết như thế này, ngủ một giấc ngủ ngàn năm cùng với sự buốt giá.

Thế nhưng một bàn tay ấm áp đã cứu vớt lấy hắn. Hắn yếu ớt không thể mở mắt ra nhìn nhưng hắn vẫn cảm nhận được rét lạnh đang từ từ cách xa mình.

Đôi bàn tay ấy, băng bó vết thương cho hắn, kéo chăn phủ kín người hắn, cuối cùng còn vuốt ve vỗ về khuôn mặt hắn.

Đã bao thời gian qua, đã bao lâu rồi chưa ai dám động vào người hắn.

Hắn cố gắng mở mắt ra, hắn muốn nhìn rõ, sự ấm áp này rốt cuộc là thuộc về người nào vậy?

Cuối cùng, hắn cũng thành công, hắn mở hai mắt.

Hắn nhìn thấy, người con gái ấy, có làn da trắng nõn như tuyết nhưng ấm áp như ngọn lửa nồng nàn.

Lần đầu tiên hắn biết ước muốn, hắn ước gì cô mãi ở bên cạnh hắn.

Vì thế cho nên, hắn đã làm như vậy.

Nhưng điều đó lại chẳng khiến cô thấy hạnh phúc, bởi vì hắn mà cô mất đi tự do.

Đặc biệt sau cái chết của cha mẹ, sự ấm áp nơi cô dần dần biến mất.

Hắn phải giúp cô báo thù, phải làm cô cảm nhận sự vui vẻ một lần nữa, phải làm cô tình nguyện vĩnh viễn ở bên cạnh hắn.

Du Tư Nhân cúi người xuống, khẽ đặt một nụ hôn lên trán Từ Như Tĩnh, sau đó rời đi.

Hắn đi mà mãi vẫn chưa thấy trở về.

Tên trưởng lão khá quen thân kia âm thầm mai phục Du Tư Nhân, bố trí cạm bẫy, lừa hắn vào chòng.

Khi nghe thấy tin dữ ấy, Từ Như Tĩnh cảm thấy trái tim mình như bị một chùy sắt đập mạnh vào, đau đến chết lặng.

Cô đương nhiên hiểu, Du Tử Vĩ con cáo già đó nhất định không đời nào chịu buông tha cho Du Tư Nhân.

Cô ngơ ngác đứng đó, cái gì cũng không nghe thấy nữa, cái gì cũng không nghĩ đến nữa.

Một tên thủ hạ của Du Tư Nhân đã nói cho cô biết, Du Tư Nhân đã sớm hạ lệnh, một khi bản thân hắn gặp điều bất trắc thì ngay lập tức phải hộ tống cô tới Hạ gia.

Hắn vì cô suy nghĩ hết thảy, nhưng không hề nghĩ cho chính bản thân mình.

Từ Như Tĩnh không hề phản kháng, cô yên lặng làm theo mệnh lệnh của hắn, đi tới Hạ gia. Bởi vì chỉ có làm như vậy, Du Tư Nhân mới có thể an tâm.

Điều duy nhất cô có thể làm bây giờ chính là khiến cho hắn cảm thấy an tâm mà thôi.

“Bây giờ tôi… đã không còn suy nghĩ nhiều như vậy nữa.”

“Tôi sẽ chờ anh ấy, tôi sẽ chờ anh ấy trở về căn phòng đó tìm tôi… Tôi không muốn trốn chạy nữa, tôi mệt mỏi, thật sự quá mệt mỏi rồi.”

“Cô và Hạ Phùng Tuyền là lương duyên, còn tôi và Du Tư Nhân lại là nghiệt duyên… Nhưng cho dù như thế nào đi nữa, đây cũng là định mệnh, tránh không được mà trốn cũng không xong…”

Đêm hôm đó, bên hồ bơi ở Hạ gia, mặt nước lăn tăn gợn sóng phản chiếu ánh sáng lấp lánh, Từ Như Tĩnh đã nói như lời như thế này với Diệp Tây Hi.

Đây là những điều chôn giấu sâu tận đáy lòng cô, trải qua quãng thời gian dài đằng đẵng cuối cùng cô cũng có can đảm thừa nhận.

Cô quan tâm Du Tư Nhân, giống như hắn quan tâm đến cô vậy.

Từ Như Tĩnh không hiểu đây có thể gọi là yêu hay không nhưng chỉ cần trong lòng hai người luôn có nhau như vậy đã làm quá đủ rồi, thật sự quá đủ rồi.

Cô sẽ không chạy trốn nữa, cho dù Du Tư Nhân không báo thù giúp cô, cô cũng vẫn sẽ tình nguyện ở bên cạnh hắn.

Cho dù đây là nghiệt duyên, cô vẫn sẽ vui vẻ đón nhận.

Sau đó lại có chuyện bất ngờ xảy ra.

Du Tử Vĩ quyết đánh đến cùng, tiến hành phẫu thuật bí mật cấy con chip khống chế Du Giang Nam, bắt cóc Tây Hi.

Tại bờ biển, tất cả mọi thứ đều kết thúc.

Du Giang Nam mãi mãi ra đi, Du Tử Vĩ cùng Liễu Huy Quân yên giấc ngàn thu dưới đáy biển rộng mênh mông.

Thế nhưng chỉ có Du Tư Nhân là không hề có chút tin tức nào.

Trước lúc thực hiện đòn phản công cuối cùng, Du Tử Vĩ vô cùng nham hiểm phái người đi ám sát Du Tư Nhân lúc này còn đang bị giam giữ trong ngục thất.

Khắp nơi đều là máu đen.

Căn cứ theo sự điều tra của Hạ Hư Nguyên, đây là loại bom được đặc chế, bởi vì thành phần bên trong chứa rất nhiều tinh thể bạc, khi quả bom phát nổ hàng ngàn tinh thể ấy bị nén bật tung ra ngoài, văng ra bốn phía, đâm vào trái tim của người sói khiến cho họ mất mạng ngay lập tức.

Sau khi cẩn thận kiểm tra trọn vẹn đống thịt vụn và máu tươi lộn xộn tại hiện trường, Hạ Hư Nguyên xác định không có thi thể của Du Tư Nhân ở bên trong.

Chỉ có điều, Du Tư Nhân từ đó mất tích.

Từ Như Tĩnh cũng không nói gì, cô vẫn luôn ở trong căn phòng ấy, chờ đợi hắn.

Ngày qua ngày, cô ngồi trong đình, nhìn ra khoảng sân nhỏ nơi có những khóm hoa ngày nào đã hé nở rực rỡ, sau đó lại dần dần úa tàn như quy luật của tự nhiên.

Thời gian cứ như vậy thấm thoát trôi đi, Du Tư Nhân vẫn không hề có tin tức gì.

Tất cả mọi người đều nói, nếu như hắn còn sống nhất định sẽ trở lại, thế nhưng hắn vẫn không trở lại.

Du Tư Nhân đã chết rồi.

Tất cả mọi người đều cho là như vậy.

Từ Như Tĩnh vẫn chẳng nói gì, cô chỉ lẳng lặng ngồi đó tiếp tục chờ đợi.

Khung cảnh của khoảng sân nhỏ cứ dần dần thay đổi.

Đom đóm hè rập rờn bay rồi lá đỏ mùa thu rơi lác đác, cuối cùng chào đón những nụ hoa mai đầu tiên của mùa đông hé nở.

Lại là mùa đông.

Lại là mùa cô lần đầu tiên gặp gỡ Du Tư Nhân.

Từ Như Tĩnh cuối cùng cũng đi từ trên gác xép xuống, cô phải về nhà rồi, đã đến lúc cô phải quay trở về nơi mà họ gặp nhau lần đầu tiên.

Cáp treo từ từ trượt xuống, phóng mắt nhìn quang cảnh xung quanh, tất cả mọi nơi đều là tuyết trắng, tuyết bao trùm cả núi rừng.

Lần này, bên trong cáp treo chỉ có một mình cô.

Rất yên tĩnh.

Xuống cáp treo, đi chưa đầy mấy bước đã tới nhà của cô.

Mặc dù cha mẹ đã qua đời lâu rồi nhưng Du Tư Nhân vẫn phái người định kỳ tới đây quét tước nên nó cũng không lộ ra chút hoang vắng nào cả.

Từ Như Tĩnh bước vào phòng, bước về phía bếp lửa, bắt đầu đốt củi sưởi ấm.

Ánh lửa lách tách nhen nhóm, màu đỏ rực rỡ của ngọn lửa hắn lên khuôn mặt cô.

Đó là màu sắc của sự ấm áp. Căn phòng, trống rỗng, lòng của cô, cũng rất trống rỗng. Cô lại một lần nữa cô đơn ở nơi này.

Lửa, rất nhanh làm tan chảy những bông tuyết bám trên quần áo cô, biến thành những giọt nước nặng trịch, rơi xuống chân cô.

Tí tách, tí tách, từng giọt từng giọt vang vọng trong không gian.

Trong sự vắng lặng hiu quạnh, âm thanh ấy dần trở nên khuếch đại hơn.

Bỗng nhiên, cô tựa như nghe thấy những tiếng bước chân rất nhỏ, rất khẽ, âm thanh ấy giống như là tiếng giầy dẫm trên mặt tuyết vậy.

Từ Như Tĩnh vội vàng đứng bật dậy, phút chốc chạy ra mở cửa.

Phía ngoài, vẫn một mảnh trắng xóa như thế, không có bóng dáng của bất kỳ người nào, không có bất kỳ thanh âm nào.

Từ Như Tĩnh trong mắt hiện lên sự thất vọng.

Cô đóng cửa lại, quay vào phòng của mình.

Nơi đó vẫn giống như lúc cô rời đi.

Cô ngồi xuống, chôn mặt vào chăn bông, chăn bông mềm mềm cảm giác giống như năm đó, hằng đêm cô đều ôm lấy Du Tư Nhân trong bộ dạng của một con sói.

Cô nhắm chặt hai mắt, lẳng lặng hồi tưởng lại.

Nhớ lại sự lạnh lẽo của hắn, sự cô độc của hắn, hắn đối với mình thật tốt.

Lúc này, Từ Như Tĩnh lại nghe thấy tiếng bước chân rất nhỏ rất khẽ kia văng vẳng đâu đây.

“Tách!” một tiếng động nhỏ, nước mắt của cô lã chã rơi xuống chăn bông.

Cô không hề động đậy nữa.

Du Tư Nhân sẽ không trở về, hắn thật sự sẽ không bao giờ trở về nữa.

Từ ngày đó, trên thế gian này chỉ còn lại một mình cô, không còn ai ôm cô khi cô giật mình tỉnh giấc giữa đêm khuya vì cơn ác mộng nữa, không còn ai quan tâm cô nhăn mặt hay mỉm cười nữa, không còn ai chẳng kìm lòng được giang tay ra ôm chặt cô vào lòng nữa.

Từ Như Tĩnh khóc, đem tất cả tình cảm chôn giấu bấy lâu bộc lộ hết ra bên ngoài, cô đã gắng nhịn bấy lâu, cố gắng nắm chặt lấy tia hy vọng mong manh, cố gắng nhẫn nhịn bấy lâu.

Cô không muốn khóc trước mặt người khác, cô muốn dùng sự trấn tĩnh của mình để nói cho bọn họ biết Du Tư Nhân còn sống, hắn nhất định còn sống.

Chỉ có điều, cô không thể nào thuyết phục được trái tim mình.

Du Tư Nhân sẽ không bao giờ trở về nữa.

Cô khóc, khóc đến xé gan xé ruột.

Bỗng nhiên, chuông điện thoại réo rắt vang lên, Từ Như Tĩnh miễn cưỡng nén nhịn nỗi đau đớn giằng xé, thống khổ này, trấn tĩnh lại.

Ấn phím nghe, bên trong vang lên giọng nói hưng phấn: “Từ tiểu thư, Du tiên sinh đã trở về, chủ nhân đã lên núi tìm cô…”

Từ Như Tĩnh không trả lời.

Cô từ từ đứng lên.

Hình ảnh trước mắt cô dần biến hóa, dần dần thấy rõ toàn bộ khung cảnh phía bên ngoài.

Điện thoại rơi cạch xuống mặt đất.

Từ Như Tĩnh phút chốc xông ra ngoài.

Cô bật mở cửa chính.

Cô nhìn thấy.

Đang đứng trên mặt tuyết phía trước ngôi nhà, đang đứng ở nơi lần đầu tiên cô nhìn thấy hắn, Du Tư Nhân bằng xương bằng thịt đang đứng ở đó.

Hắn đang mỉm cười, nụ cười ấy đã không còn lạnh lẽo nữa, nụ cười ấy đã không còn là không có tình cảm.

Gió rít gào, tuyết lất phất bốn phía, hắn vẫn đứng ở nơi đó, giống như chưa bao giờ rời khỏi nơi này vậy.

Bây giờ, sau này, cũng sẽ không bao giờ rời đi.

Vĩnh viễn.

Vĩnh viễn là như vậy.

—–END—–

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.