Bánh Bao Thịt Tướng Công

Chương 4: Chương 4




Nam Cung Bất Minh thực không cam lòng, phi thường không cam lòng. Bởi vì, người bị đánh bất tỉnh lại là hắn. Chỉ nhớ mang máng trước khi bất tỉnh, hắn nhìn thấy Cốc Lưu Phong ra sức tháo bỏ trung y của Vong Thu, sau đó hắn liền thấy trước mắt là một màu đen, sau đó thì bất tỉnh nhân sự.

Chờ đến khi hắn tỉnh lại, bạn tốt đã khôi phục lại bộ dáng bình thường, y phục tề chỉnh nghiêm trang đang ở bênh cạnh xem mạch cho mình. Hắn trừ bỏ bị người ta đánh cho bất tỉnh, sao lại có bị thương?

“Vong Thu công tử đâu?”

“đang thay quần áo”

Nam Cung Bất Minh ánh mắt vội sáng lên “ngươi đã dùng giải dược? hay là dùng phương thức khác để giải?”

Cốc Lưu Phong buồn cười nhướng mày “ ngươi muốn nghe đáp án thế nào?”

“Ta nghĩ muốn nghe đáp án thật”

“Ta ăn giải dược”

Nam Cung Bất Minh có chút nhụt chí, lại âm thầm nhẹ nhàng thở ra, tóm lại tâm tình thực phức tạp.

“Nữ nhân kia đâu?”

“Đi rồi.”

“Cứ như vậy đi rồi?” Nam Cung Bất Minh không tin Miêu nữ bướng bỉnh kia có thể dễ dàng từ bỏ, lại càng không tin tưởn đối loại tình huống này Vong Thu công tử lại không rat ay hạ sát

“Vong Thu cho nàng ta hai lựa chọn”

“Hai cái lựa chọn thế nào?”

“Đi hoặc chết, còn có một điều kiện phụ là không cho phép đem tình huống lúc đó nói cho người thứ ba biết” Cốc Lưu Phong nhiệt tình giải thích với bạn tốt.

Nam Cung Bất Minh dùng một lại ánh mắt cực kỳ không tín nhiệm đánh giá bạn tốt nửa ngày, cuối cùng mới quyết định buông tha cho, nếu thật có phát sinh chuyện gì, hắn cũng sẽ không nói cho mình nghe.

“Không có việc gì ngươi có thể đi rồi.”

Lời này xem như là lịnh đuổi khách, bởi vậy Nam Cung Bất Minh nhịn không được mà cãi lại “ đây là nhà của tan ha” với ý đồ đảo khách thành chủ.

“hiện tại là ta ở phòng này” Cốc Lưu Phong nhàn nhã nói

Giờ phút này đột nhiên Nam Cung Bất Minh mới phát hiện bạn tốt của mình thực ra rất nham hiểm. Hắn vừa rời khỏi, Cốc Lưu Phòng liền đóng chặt cửa phòng, nhìn Vong Thu từ bên trong đi ra, nàng hiện tại đang mặc quần áo của hắn, tóc dài cũng đã được sửa sang, nhìn qua tựa như chưa từng có phát sinh việc gì. Cốc Lưu Phong có vẻ ghen tỵ nhìn bộ lam sam của mình, ghen tỵ nó có thể gần gũi với Vong Thu đến vậy, trong đầu lại hiện lên hình ảnh nàng diễm lệ phong tình…

Vong Thu ánh mắt có chút không được tự nhiên, nàng nhớ đánh Nam Cung Bất Minh bất tỉnh nhưng lại quên người nào đó bị cổ độc khống chế, mới có một màn xấu hổ khiến cho Miêu nữ cũng bị tim đập mạnh và loạn nhịp

“Cám ơn ngươi.”

Nàng có chút không tự nhiên mím môi, không thể xem như không có việc gì đành phải nói “đừng khách khí”

“Muốn uống trà sao?”

Nàng lắc đầu, hiện tại chỉ nghĩ rời khỏi gian phòng làm cho nàng xấu hổ này thật nhanh. Cốc Lưu Phong ngược lại, lại đem ly trà nhét vào tay nàng. Vong Thu trợn mắt nhìn, nam nhân này

“coi như giúp ta một việc” hắn nhỏ giọng cầu xin.

Nàng khó hiểu.

“Luôn có người đến bái phỏng cũng là chuyện phiền toái, hơn nữa các nàng cũng không hẳn có bịnh, mà chủ ý là muốn quấy rầy”

“Ăn cổ thi về sau ngươi không sợ sẽ lại trúng cổ độc”

Cốc Lưu Phong cười nhợt nhạt “ nói chuyện cùng ta rất khó sao?”

Vong Thu có chút lo lắng, nàng không biết cùng hắn nói chuyện gì, bởi vì đã nhiều năm qua nàng dường như không cùng người khác nói chuyện, cho dù là ở cùng mẫu thân cũng nói rất ít.

“Ngồi cùng ta một lúc rồi hãy đi” hắn lại lui một bước mà năn nỉ tiếp.

Nếu ánh mắt của hắn không nóng như vậy, có lẽ nàng đã đáp ứng “đã khuya”

Hắn thất vọng thở dài, nhìn nàng xoay lưng đi ra khỏi cửa, dáng lưng ấy làm hắn có cảm giác là bỏ chạy. Vong Thu thật đúng là bỏ chạy trối chết, lúc này nàng không thể bình tâm mà đối diện với Lưu Phong, mười mấy năm qua, đây là lần đầu tiên nàng bối rối như vậy. Nàng càng ngày càng để ý hắn, đây là một tín hiệu rất nguy hiểm, vốn có thói quen đối xử lạnh lùng với mọi người nay đột nhiên thay đổi làm nàng có chút sợ hãi, lại mông lung không hiểu vì sao.

************

Cả người chìm vào trong nước lạnh, nỗi lòng cũng chậm rãi bình phục. Ước chừng nửa canh giờ trôi qua, Vong Thu mới tự đáy nước hiện lên, hít thở không khí trong lành, mát mẻ. Ánh mắt nhìn đến những dấu bầm xanh tím trên vai, tim nàng hơi loạn nhịp, lấy hết dũng khí mới buộc được mình dời ánh nhìn đi và từ trong nước đứng dậy. Nàng có thể lừa mình dối người, tẩy đi mùi cá nhân của ai đó nhưng dấu ấn trong lòng thì nàng biết cho dù có dùng hết nước của ngũ hồ tam giang cũng không xóa được. Lại đổi quần áo một lần nữa, nàng ngồi dưới ánh đèn chậm rãi vuốt mái tóc ướt sũng của mình, vẻ mặt chứa đầu tâm sự. Gió thổi vào cửa sổ làm lay động ánh nến khiến sắc mặt nàng lúc sáng, lúc tối, biến hóa lạ thường. Sau một hồi, nàng mở cửa sổ nhảy ra, nhảy lên nóc nhà đối diện.

Gió đêm mang theo một chút cảm giác mát, cũng làm cho người ta càng dễ dàng thanh tỉnh.

Đêm khuya, Nam Cung sơn trang yên tĩnh lộ ra một cảm giác nguy hiểm, võ lâm nhân sĩ khắp nơi tiến đến mừng thọ, cao thủ đếm không hết, nghe nói còn có rất nhiều thế ngoại cao nhân ít khi lộ diện, xem ra Nam Cung Trường Tú danh vọng quả thực rất cao. Vong Thu biết trong tình thế này, nàng chỉ có thể nhẫn nại chờ đợi. Sư phụ nếu dám đem thiệp mời đưa cho nàng, chắc chắn trong đó sẽ có nguyên nhân.

Trong đêm khuya yên tĩnh, có cái gì di chuyển sẽ rất dễ gây chú ý. Vong Thu hơi nghiêng đầu, có chút không tin vào cái mình đang nghe được. Theo tiếng bước chân phán đoán, có ít nhất bố người, ba trong đó là cao thủ nội công thâm hậu. Theo âm thanh ngày càng gần, nàng nhìn thấy có bốn bóng người, mục tiêu của bọn họ là căn phòng ở dưới chân nàng mà khách trụ bên trong được giang hồ xưng tụng là thiên hạ đệ nhất thần y.

“Cốc công tử, Cốc công tử……” cùng với tiếng gọi là âm thanh gõ cửa nhẹ nhàng, xem ra bọn họ cũng không muốn gây sự chú ý với người khác.

Sau một lát, trong phòng mơ hồ có tiếng đáp lại “ai?”

“Cốc công tử, chủ nhân nhà ta cho mời.”

Cửa mở ra, thanh âm Cốc Lưu Phong vang lên “chủ nhân nhà ngươi là ai?”

“chủ nhân ta thân phận cao quý, chỉ là do nhiều ngày bôn ba nên thân thể có chút không khỏe, muốn mời công tử đến chẩn trị”

“Được rồi.”

Nhìn theo năm bóng người biến mất ở chỗ rẽ của hành lang gấp khúc, Vong Thu hơi nhíu mi. Nếu nàng không nghe lầm, thanh âm người vừa mới liên tiếng nghe rất quen, tựa hồ như nàng có biết người này. Không nghĩ ngợi nhiều, nàng phi thân đuổi theo hướng bọn họ.

************

Cốc Lưu Phong rất muốn nhìn xem người muốn gặp mình đến tột cùng là ai. Khi cửa phòng mở ra, là người hắn đã từng gặp ở phủ Trấn quốc tướng quân cũng chính là Lý công công, bên cạnh hắn là Cửu công chúa.

Cửu công chúa là một nữ nhân xinh đẹp, thậm chí có thể nói có chút yêu diễm quyến rũ, là người rất dễ dàng làm cho nam nhân say mê ngoại hình của mình. Nhưng Cốc Lưu Phong cũng không vì điều này mà xem trọng nàng hơn, sắc đẹp đối với hắn căn bản không đáng quan tâm, trong mắt hắn chỉ có bịnh nhân, không có phân biệt nam nữ.

“Công chúa, hắn đến đây.”

“Quả nhiên là mỹ nam tử”, Cửu công chúa thực vừa lòng trước sắc đẹp của hắn.

Cốc Lưu Phong vừa mới nhìn nàng, chưa kịp phản ứng đã bị người ở sau lưng điểm huyệt nói, hắn không khỏi cười khổ trong lòng. Hôm nay rốt cuộc có chuyện gì xảy ra, nữ nhân đều nhắm hắn mà gậy sự a?

“Nghe nói có người thỉnh Ngũ đại môn phái làm mai cho ngươi, bản cung thực sự rất ngạc nhiên và hiếu kỳ, không biết đến tột cùng là dạng nam nhân gì mà lại có mị lực đến vậy”, Cửu công chúa cười khanh khách đảo quanh hắn “ nhìn thấy ngươi, bản cung cuối cùng có thể hiểu được nguyên nhân, bất quá nếu đem ngươi so sánh với Nam Cung Bất Minh, ngươi thiếu vài phần anh khí lại hơn vài phần tao nhã”

“Không biết công chúa thỉnh tại hạ đến là có chuyện gì?”

“Từ từ, đêm dài khó ngủ, bản cung nghĩ nên làm việc gì mới tốt a?”

“Từ từ đêm dài, cô chẩm nan miên, bản cung tổng yếu tìm chút sự làm mới tốt.”

Cốc Lưu Phong trên mặt hiện lên xấu hổ. Không cần công chúa phân phó, các thị vệ giỏi quan sát sắc mặt đã nhanh chóng đem Cốc Lưu Phong đến trên giương, còn mở nắp một cái bình ngọc đặt dưới mũi hắn.

Một hương thơm lạ lùng bay vào chóp mũi, Cốc Lưu Phong ngửi thấy liền nổi giận, lại là xuân dược, chẳng lẽ hôm nay hắn mệnh phạm đào hoa, nhất định phải “thất thân”?

“Tốt lắm, các ngươi đều lui ra đi.”

Bọn hạ nhân cáo lui, trong phòng giờ chỉ còn lại Cửu công chúa cùng Cốc Lưu Phong sắc mặt đã phiếm hồng mà thân thể lại không nhúc nhích được.

“Ai……” Một tiếng thở dài sâu kín vang lên trong phòng.

Cửu công chúa vẻ mặt đột biến, có chút lo lắng nhìn chung quanh phòng “ người nào?”

“Thân là công chúa lại có hành vi như thế, không mất nước mới là lạ”

Đang cùng lý trí kéo co, Cốc Lưu Phong nghe được âm thanh này không khỏi thở một hơi nhẹ nhõm, hắn đã có thể yên tâm, Vong Thu nếu đã đến đây sẽ không để cho hắn bị người chọc phá, nhưng ngẫm lại cũng không khỏi bi ai, hắn tuy rằng y thuật siêu quần, thiên hạ có một không hai đáng tiếc võ công lại như mèo quào ba chân.

“Ngươi rốt cuộc là loại người nào?” Cửu công chúa nhìn nam tử tóc dài mặt áo choàng đang đưa lưng về phía mình hỏi.

Vong Thu vốn không muốn cùng nàng nói chuyện, cho nên vẫn không trả lời

“đêm khuya dám quấy phá ở chỗ bản cung, ngươi thật to gan”

“Cho hắn giải dược.”

“Không có giải dược.”

Vong Thu nhíu mi.

“đây là hương liệu bí chế của hoàng gia, không có giải dược”

Hai tay Vong Thu ở sau lưng nắm chặt lại

“trừ phi ngươi có thể giúp hắn giải độc, nếu không thì có thể để hắn chịu đựng dục hỏa đốt người trong ba canh giờ đi, nhưng điều kiện tiên quyết là hắn có thể chịu đựng được”

Trên giường Cốc Lưu Phong hết tái rồi lại đỏ, thuốc này đủ mạnh nha.

“ngươi thật là đồ hoa đào mà”, lời vừa thốt ra miệng, Vong Thu đã theo bản năng run lên, nhớ tới lời Tiểu Sắc đã nói: phu quân tương lai của nàng người mệnh hoa đào, lại là thực nhiều, thực vượng a.

“Ngươi bây giờ còn kiên trì muốn dẫn hắn đi sao?” Cửu công chúa khiêu khích nhướng mày, nàng không tin một nam nhân có thể giúp hắn giải độc.

Nhìn Cửu công chúa, Cốc Lưu Phong nhịn không được thở dài, người này sống quá sung sướng, nhàn hạ cho nên mới rảnh rỗi sinh nông nổi, làm ra hành động bừa bãi như vậy.

Đã có kinh nghiệm, lần này Vong Thu không giải huyệt đạo cho Cốc Lưu Phon trước mà trước đưa hắn rời giường. Cốc Lưu Phong tò mò nhìn nàng đánh ngất Cửu công chúa rồi đưa lên trên giường, sau lại ôm hắn nhảy ra ngoài cửa sổ mà đi. Hắn không biết nàng muốn dẫn hắn đi đâu, nhưng chắc chắn không phải là nơi ở của hai người. Cho đến khi khí lạnh ùa tới làm hắn thanh tỉnh, mới phát hiện mình đang ở trong một hầm băng rất lớn, bao phủ chung quanh đều là những khối băng đã được cắt ngay ngắn.

“ngồi ở hầm băng này sẽ giúp được cho ngươi” vừa nói chuyện, nàng vửa giải huyệt đạo cho hắn

“Ngươi làm sao biết được nơi này?” đây là Nam Cung sơn trang, nàng làm sao có thể quen thuộc địa bàn đến vậy?

Vong Thu cũng không thèm trả lời hắn, đi đến khối băng cách đó không xa ngồi xuống

“Ngươi không đi?” nàng sẽ không sợ hắn không nhẫn nại được mà hướng nàng “hành động” sao?

Không để ý tới hắn, chính là yên lặng ngồi xuống.

Ngực hắn như có lửa đốt mà bốn phương tám hướng lại là khí lạnh thấu xương, ngoài lạnh trong nóng dày vò làm cho trán hắn đổ mồ hôi.

Nam nhân đào hoa cũn chưa chắc được hạnh phúc.

************

Được một lúc sau, nóng cháy dần bình ổn thì khí lạnh bắt đầu xâm nhập ý thức hắn. Hầm băng này lạnh kinh người, mà nhìn Vong Thu ngồi đối diện hắn vẫn điềm nhiên như không, tựa như không bị ảnh hưởng gì.

“Vong… Thu” Cốc Lưu Phong mở miệng lại nghe giọng mình run run

Nàng đứng lên, tiến tới ngồi trước mặt hắn, dùng song chưởng để hướng hắn khơi thông huyết mạch. Ước chừng một nén nhang thời gian trôi qua, Cốc Lưu Phong rốt cục cảm thấy thân thể đã bình thường trở lại, tuy rằng hầm băng vẫn lạnh như cũ nhưng hắn đã có thể chịu được.

“ý chí và nghị lực của ngươi rất mạnh”

Hắn cười cười.

“cho nên Đoàn tụ cổ sẽ không đến mức làm cho ngươi không khống chế được?”

Hắn cười không nổi , trên khuôn mặt tuấn mỹ hiện lên chút mất tự nhiên.

“Giết người luôn không tốt .” hắn lúc ấy chỉ muốn ngăn cản nàng, không ngờ ngay khi gần sát thân thể nàng đã không kiềm chế được mà âu yếm.

“không có giải dược, nàng chỉ có thể dùng mạng để giải cổ”, thời điểm không nên, nàng tuyệt đối sẽ không mềm lòng, nhân nhượng với kẻ thù chính là tự hại mình.

“Ngươi biết rất nhiều.” Nàng làm cho hắn ngạc nhiên.

Vong Thu ánh mắt ảm đạm “học được trong quá trình giáo huấn.”

Cốc Lưu Phong thấy tâm bỗng chốc đau đớn “ ngươi đã từng bị người ta hạ cổ?”

Vong Thu không trả lời, nhưng biểu tình của nàng đã cho hắn biết đáp án, nàng đã từng bị người hạ cổ.

Do dự một lúc, hắn vẫn hỏi ra lời ‘cũng bị hạ qua xuân dược?”

Mím mím môi, Vong Thu nhìn hắn nói “Ta đối với ngươi như vậy không hay ho.” Ngữ khí là không chút nào che dấu chế ngạo.

Hắn mất mặt sờ sờ mũi, vẫn chấp nhất hỏi tiếp “ngươi làm sao có thể biết cách tiêu trừ độc tính?” Nàng trong việc này có vẻ là một cao thủ nha.

“trên đời này có rất nhiều kẻ không ra gì thì cũng sẽ có nhiều người bị hại, rồi sẽ thành kinh nghiệm lưu truyền thôi”

Hắn nhịn không được cười ra tiếng. Hắn thích giọng điệu chế ngạo cùng trêu chọc của nàng, hơn nữa giọng nàng nghe rất êm tai, dù không có hảo ý vẫn là thích nghe. Còn làm cho hắn vui vẻ hơn là nàng nói chuyện cùng hắn ngày càng nhiều

“Đi thôi.”

Hắn trong nháy mắt, có chút khó hiểu.

“Nơi này rất lạnh.”

Hắn vừa cười lên. Là nha, nơi này là rất lạnh, nhưng là, tâm hắn lại rất ấm .

Tuy rằng nam nhân này ngay cả chính mình cũng không bảo hộ được, như hắn lại cho nàng cảm giác ôn hòa, bình tĩnh và an toàn, vì vậy nàng mới để hắn tiếp cận mình. Một người không nguy hiểm, không cần phải phòng bị, mà sống trên đời chán nhất là phải lo sợ người này, đề phòng người kia.

Một người đã mệt lâu rồi, sẽ rất muốn nghỉ ngơi.

************

Cốc Lưu Phong cùng Vong Thu cùng nhau mất tích một ngày, người biết tin tức này rất ít nhưng Nam Cung Bất Minh là một tron số ít đó. Hắn đã muốn nhịn ba ngày, lòng hiếu kỳ đã muốn làm cho hắn mau phát điên.

“Cốc huynh.” Nói cho hắn đi, làm ơn đừng khảo nghiệm kiên nhẫn của hắn nữa .

Cốc Lưu Phong đang ngồi đọc sách bên cửa sổ không khỏi thở dài, tuy rằng hắn muốn đọc sách nhưng không có nửa chữ vô đầu, chỉ nghe bên tai mình có người lải nhải không ngừng

“Ta bị người hạ dược”, hắn đành đầu hàng, quen biết nhiều năm giờ hắn mới biết Nam Cung tam thiếu gia lại là nam nhân nhiều chuyện.

Nam Cung Bất Minh ánh mắt nhất thời sáng ngời lên, tỏ vẻ hứng thú thật lớn,“Kê đơn?”

“Xuân dược.” Nếu nói, hắn sẽ không tính giấu diếm.

Nam Cung Bất Minh bắt đầu kích động chà xát bàn tay “ai làm?”

“Cửu công chúa.”

Động tác lập tức ngưng lại, vẻ mặt hắn làm như gặp phải quỷ “ai?”

Cửu công chúa ở Nam Cung sơn trang là chuyện bí mật, toàn bộ sơn trang chỉ vài người biết thân phận thật của nàng, sao Cốc Lưu Phong lại biết được?

“Ta ở kinh thành có gặp qua hạ nhân của nàng”

Thì ra là thế, Nam Cung Bất Minh bừng tỉnh đại ngộ.

“Vong Thu công tử giúp ngươi giải độc?”

“Nàng đem ta ném tới hầm băng nhà ngươi.”

“Hầm băng?”

“Dùng lạnh để áp chế nóng là biện pháp tốt nhất, có cơ hội ngươi cũng nên thử một chút”

Nam Cung Bất Minh liền “phi, miệng quạ đen”. Nếu hắn có cơ hội để thử liền không phải hắn bị người hạ xuân dược sao, loại cơ hội này không có càng tốt.

“Bất quá, ngươi dạo này đào hoa nhiều đến không có thiên lý nha, giống như các cô nương khắp thiên hạ đều ái mộ ngươi, muốn gả cho ngươi trong năm nay” Nam Cung Bất Minh khẩu khí có chút hâm mộ, nhưng nhiều hơn vẫn là cảm giác vui sướng khi người gặp họa.

“Ta năm nay có sao hồng loan chiếu mạng a” Cốc Lưu Phong cười nói

Nam Cung Bất Minh thu lại nụ cười, hơi hơi biến sắc hỏi “ Cốc huynh”

“Cái gì?”

“Ngươi thật sự thực thích Vong Thu công tử sao?”

Cốc Lưu Phong đã muốn đoán được bạn tốt muốn nói cái gì, cười càng thêm vui vẻ đứng lên, vô cùng xác định gật đầu,“Là nha, thực thích.”

“Nhưng…hai người các ngươi đều là nam nhân…” thật muốn ép hắn phải nói thẳng ra vậy sao?

Cốc Lưu Phong ra một tiếng than nhẹ, lắc đầu, thoạt nhìn có chút sầu não.

Nam Cung Bất Minh có chút không đành lòng, vỗ vỗ vai hắn an ủi nói:“Ta hiểu được.”

“Trên đời này không phải nữ tử nào cũng đều thích mặc nữ trang” Nói xong, hắn tiếp tục sầu não thở dài.

Hơi hơi giật mình lăng sau, Nam Cung Bất Minh thủ bắt đầu nắm chặt, sau một lát tuôn ra gầm lên giận dữ,“Cốc Lưu Phong

Đùa giỡn hắn rất thú vị sao? Như thế nào không nói sớm Vong Thu là nữ nhân! Còn giả bộ làm tình thánh cuồng dại, làm cho hắn còn tìm cách an ủi bạn tốt. Đáp lại là một tràng cười sang sảng của Cốc Lưu Phong, tâm tình của hắn rất tốt, cho dù mới vừa rồi là không tốt nhưng nhìn thấy người nào đó đang phát điên liền trở nên sảng khoái vô cùng.

Được rồi, Nam Cung Bất Minh thừa nhận năng lực nhìn người của mình có hạn chế, nhưng hắn thật hoài nghi có mấy người có thể nhìn rõ giới tính của Vong Thu, cử chỉ, lời nói của nàng tự nhiên, hào phóng rất giống nam nhi, hơn nữa thời điểm nàng uống rượu, tư thái tựa như đại đa số giang hồ lãng tử khác. Huống hồ dung mạo của nàng không phân biệt được, dù là nam hay nữ cũng đều thật lòng thấy vui. Cho nên Nam Cung Bất Minh quyết định thực sảng khoái, đem cảm giác không thoải mái lúc nãy bỏ qua một bên, dù thế nào thì mọi người đều có lý do của riêng mình

************

Nhưng khi gặp lại, Nam Cung Bất Minh bắt đầu thấy khó xử, hắn rốt cuộc vẫn gọi nàng là Thu huynh hay nên sửa thành Thu cô nương?

Mà Vong Thu vẫn là bộ dáng không quan tâm sự tồn tại của người bên cạnh, ngồi một mình ở gấp khúc của hành lang, nhìn sự thay đổi của các đám mây trên trờ đến xuất thần.

“Vong Thu.” Có người nào đó vui sướng la to, hướng người trong lòng bước tới, cũng không thèm quan tâm đến bạn tốt

Nam Cung Bất Minh khóe mắt hơi hơi run rẩy. Nếu trước đây hắn đối với người nào đó rất tán thưởng lại thêm sung bái, mà giờ đã muốn thay đổi, hắn càng tin tương lai cảm nhận của hắn sẽ còn thay đổi nhiều nữa.

Vong Thu gật đầu chào, cũng không lên tiếng

“Thu huynh, phụng lệnh của gia tổ mời người cùng Cốc huynh đi qua một chuyến”, cuối cùng Nam Cung Bất Minh quyết định coi như mình không biết chuyện gì.

Vong Thu gật đầu, xem như đáp ứng.

Cốc Lưu Phong thật cao hứng sánh vai cùng nàng đồng hành, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt quỷ dị của bạn tốt.

Đường càng đi càng xa, còn có chút hoang vắng, Vong Thu trong lòng cảm thấy nghi ngờ nhưng không thể hiện ra mặt. Xuyên qua một cánh rừng trúc xanh tốt, ánh mắt ba người nhìn thấy một tòa nhà gỗ đơn sơ. Nam Cung Bất Minh dừng lại trước ngôi nhà, hướng vào bên trong kêu “ Gia gia, Cốc huynh và Thu huynh đều đã đến”

“Cho bọn họ vào đi”

“Hai vị mời.”

Trong phòng không chỉ có Nam Cung Trường Tú mà còn có Cửu công chúa cùng bốn gã tùy tùng, ngoài ra còn có một người đang nằm trên giường. Người nọ hai má lõm xuống, mặt vàng như nến, dáng người khô gầy duy chỉ có đôi mắt là sáng ngời, giống như toàn bộ tinh lực trên người đều tập trung vào đôi mắt. Vong Thu là người cuối cùng bước vào phòng, lại cố tình cúi mặt xuống để không ai có thể thấy rõ tướng mạo của nàng.

“Cốc hiền chất, phiền ngươi giúp ta xem bịnh cho vị lão huynh đệ này”

“Lão tiền bối quá khách sáo, đây là chuyện vãn bối nên làm”

Cốc Lưu Phong sau khi bắt mạch cho người nọ, sắc mặt liền trầm xuống, người này là đèn đã cạn dầu, vô phương cứu chữa.

“Tiểu huynh đệ, người có thể làm cho ta thanh tỉnh trong nửa canh giờ không?”

Có thể, nhưng việc này sẽ làm cho sinh mệnh của hắn trôi qua nhanh hơn, cho nên Cốc Lưu Phong còn chần chờ.

“Ta biết bản thân mình không còn sống được bao lâu nữa, nhưng ta còn có chuyện muốn làm cho nên cầu người giúp ta ngưng tụ tinh lực được không?” Kẻ kia không sợ chết mà chỉ một mực thỉnh cầu.

“Thật sự có thể sửa đổi số mạng của ta sao?” Cửu công chúa chỉ có quan tâm đến việc này, mẫu hậu nói chỉ có người này mới giúp nàng cải đổi số mạng, nếu không nàng đã không lặn lội đường xa đến đây, còn quản chuyện sống chết của hắn.

“Đương nhiên, tiểu nhân nhất định dốc hết sức giúp công chúa đạt thành tâm nguyện” hắn chua chat nhìn về phía cửa, hướng Vong Thu nói “huống hồ có sư điệt ta ở đây, hắn sẽ giúp ta một tay”. Sư tỷ không tới cũng tốt, xét về bối phận thì đối hắn là có lợi.

“Phải không?” Vong Thu lạnh lùng mở miệng, chậm rãi ngẩng đầu nhìn đi qua. Nhìn thấy dung mạo nàng, trong nháy mắt môi người bịnh đang nằm trên giường run lên, ánh mắt hiện lên sự áy náy, ảo não cùng nghi ngờ. Rất nhiều tình cảm phức tạp đan xen xuất hiện, không ai có thể nói rõ, hiểu thấu.

************

Trong phòng chỉ còn lại có hai người.

Người bịnh thở dài hỏi,“Ngươi là nữ nhi của Thu phi.”

Thu Phi, người hơn hai mươi năm qua luôn làm hắn phải nhớ tới, làm hắn phải suy nghĩ, nhìn cô gái trước mắt tựa như thấy được Thu Phi năm nào. Nàng không đẹp bằng Thu phi, nhưng lại có thần thái của mẫu thân nên thực dễ dàng nhìn thấy hình bóng của Thu Phi từ nàng, cho nên hắn có thể xác định được thân thế của nàng.

“Nguyên lai là sư tỉ cứu ngươi.” Hắn như hiểu được sự tình.

Vong Thu thể hiện biểu tình đùa cợt, thậm chí là khinh thường “ Người Thiên Cơ môn tạo nghiệt, tự nhiên cũng phải là người của Thiên Cơ môn giải không phải sao?”

Nếu không phải nàng mệnh lớn, có thể chờ bọn họ đến cứu sao? Cho nên không cần cảm tạ Vô Trần Tử đã cứu nàng, còn thu làm đồ đệ.

“Mệnh trời khó cãi, đúng là mệnh trời khó cãi”, Vô Ưu Tử – người bịnh đúng là Vô Ưu Tử, sự đệ của Vô Trần Tử, cũng chính là sư thúc của Vong Thu – không ngừng ngửa mặt lên trời than thở. Hơn hai mươi năm trước, hắn tự mình cãi lại thiên mệnh, kết quả điềm xấu dường như tất cả đều xác định trên người Cửu công chúa, cho nên hắn trước lúc chết cũng muốn giúp nàng thay đổi số mạng, không ngờ lại nhìn thấy người lẽ ra đã không còn ở dương thế – Thất công chúa, mệnh cũng…

“Ngươi nhận mệnh sao?” Vong Thu cười lạnh.

Vô Ưu Tử tuyệt vọng cười khổ

Nàng một chữ lại một chữ nói”mỗi lần ta tiến đến quỷ môn quan lại quay trở về, chính vì ta không chịu nhận mệnh, tất cả mọi người muốn ta chết, ta liền cố tình sống” Bao nhiên khó, bao nhiêu đau nàng đều cắn răng chống đỡ; bao nhiêu lần nàng lâm vào tuyệt cảnh, từ trong máu mà bò ra…chỉ vì một niềm tin, một ý nghĩ duy nhất – phải sống.

Những gì nàng gặp được đều rất gian khổ, nếu không ánh mắt của nàng sẽ không thê lương lại âm ngoan như vậy, tất cả là lỗi của hắn.

“Giết ta đi, ta thực xin lỗi mẹ con hai người” hắn thật tâm sám hối. Nguyên lai trời vẫn rất từ bi nên cho hắn được gặp mặt để tạ lỗi, sư phụ nói đúng, biết trước thiên mệnh cũng không thể làm ác, một khi làm ác, thiên lý không tha. Ông trời rất công bằng, người làm –trời nhìn, vĩnh viễn không thể trốn được.

Nàng đến Nam Cung sơn trang vốn là có mục đích, bất quá hắn hiện tại cũng đã sắp chết, nàng có giết hắn đến tột cùng cũng chẳng có ý nghĩa gì.

“Ngươi yêu thương Cúc phi cũng không có gì đáng trách, nhưng không nên vì trợ giúp nàng đoạt được hậu vị, trộm mượn thiên mệnh mà tổn hại người khác

Vô Ưu Tử đã muốn xấu hổ vô cùng, người tu hành động phàm tâm, lẽ ra là không nên, huống chi hắn còn vì nữ nhân kia làm chuyện vô sĩ như vậy.

“Thiên Sát cô tinh, khắc chết người thân, cho cha điềm xấu, cùng mẹ không hợp”, mười sáu lời bàn luận này đã cải biến vận mệnh Thu phi

Năm đó, Cúc phi cùng Thu phi đồng thời mang thai, hoàng đế rất sủng ái Thu phi nên trước khi nàng lâm bồn một tháng nói, sau khi nàng sinh xong, dù là nam hay nữ cũng sẽ phong nàng làm hoàng hậu. Vì thế, Cúc phi không cam lòng tìm đến hắn, làm cho hắn bịa đặt mệnh số, muốn làm cho đứa nhỏ chưa sinh đã vĩnh viễn không thể sống yên ổn.

Thực ra nếu Thu phi chịu bỏ cái thai thì nàng vẫn có thể là mẫu nghi thiên hạ, nhưng nàng lại một lòng muốn giữ lại đứa con, cam nguyện từ bỏ hết tấ cả vinh hoa phú quý, hoàng thượng vì yêu nàng mà chấp nhận lời thỉnh cầu, buông tha cho nữ nhi của mình, cho dù nàn có khắc cha khắc mẹ.

Nhưng mà sự tình cũng không chấm dứt như vậy, Vô Ưu Tử cho dù ở ngoài hoàng cung vẫn chú ý đến người hắn yêu, cho nên mấy năm sau liên tiếp có nhiều điềm xấu xảy ra, mà tất cả đều hướng về phía Thất công chúa đang ở trong lãnh cung, cho đến năm nàng sáu tuổi thì rốt cuộc bị bạo bịnh mà chết, nghe nói Thu phi vì không chịu nổi đả kích quá lớn mà phát điên.

“Ta đã từng muốn giết mẹ con các nàng” âm thanh Vong Thu giống như từ một nơi xa truyền đến,

Lời của nàng làm cho Vô Ưu Tử lo lắng ngẩng đầu “giết các nàng?”

Vong Thu lắc đầu,“Ta trước kia đã không, về sau lại càng không.”

Nhìn nụ cười âm trầm của nàng, tâm của Vong Ưu Tử như rơi xuống đáy cốc

“Ngươi cho là Cúc phi sống tốt sao? Nàng hằng đêm đều gặp ác mộng, còn Cửu công chúa thì vận mệnh xấu luôn đeo bám lấy nàng, cho đến khi nàng chết. Ngươi cho là mình đã giúp cho nữ nhân mình yêm mến sao?” Nàng cố ý dừng lại một chút, rồi lại tiếp”không, chính ngươi là người đã hại các nàng, từ khi người vi phạm lương tâm của mình, ông trời liền bắt ngươi phải có một kết cục tàn khốc nhất”

Sau cùng, liếc mắt nhìn Vô Ưu Tử một cái, thấy hắn tựa hồ như đã hồn phi phách tán, không còn sinh mệnh, Vong Thu hờ hững quay người, hướng cửa đi ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.