Bảo Bảo Ngang Ngược: Con Muốn Người Cha Này

Chương 30: Chương 30: Tiêu chuẩn kén chồng của N9han tiểu thư




Nhan Duy An nhớ, khi Nhan Tiểu Ngư mười bốn tuổi thì bắt đầu vào Nhan gia, vẫn luôn trò chuyện rất vui vẻ với các ông lão Hồng quân, sau khi hai người các cô thân nhau, thỉnh thoảng Nhan Tiểu Ngư sẽ dùng thân phận chị gái để kéo cô đi khắp nơi.

Nhan tiểu Ngư kéo cô đến đồng ruộng chỉ vào các chú cầm quốc cao lớn, nói to, nhìn này, Duy An đây là người làm ra lương thực cho chúng ta! Thật là mê người!

Nhan Tiểu Ngư dẫn cô chạy đến nhà xưởng, chỉ vào các chú công nhân đang làm việc đổ mồ hôi như mưa, còn có thể nói, nhìn xem, Duy An, đây là những người làm ra đồ sinh hoạt của chúng ta! Thật là đẹp trai!

Nhan Tiểu Ngư dẫn cô chạy đến đầu thôn, chỉ vào các cậu bé cường tráng đang kéo củi, hai mắt mở to, nói với giọng điệu đầy ngưỡng mộ, Duy An, người dân lao động là xinh đẹp nhất! Từ nay về sau, chúng ta phải gả cho người như vậy...

Tuy nói cô lớn lên trong gia đình Hồng quân, nhưng Nhan Duy An cũnghành động bình thường, suy nghĩ bình thường.

Đối diện với tiêu chuẩn kén chồng kinh thế hãi tục của Nhan Tiểu Ngư, cô chỉ có thể đeo kính đen, ngu ngốc mà đứng đó, bắt đầu chất vấn nhân sinh quan, giá trị quan của mình, rồi mỗi ngày đều học tập giỏi, mỗi ngày đều tiến lên phía trước, đi ra khỏi thôn trang rộng lớn này, bắt đầutung hoành ngang dọc...

“Chị, em hỏi cái này, cũng không phải có ý kỳ thị anh ta,“ Nhan Duy An hoàn hồn, ho nhẹ một tiếng, nói tiếp: “Chẳng qua em cảm thấy đây không phải là lần đầu tiên chị và Nam Cung công tử kia gặp mặt, hơn nữa ánh mắt của anh ta nhìn chị có chút kỳ quái.”

“Anh ta là người đầu tư, đến Cục thì do chị tiếp đãi, cho nên cũng coi là nửa người quen mà thôi.” Tiểu Ngư nửa thật nửa đùa, vừa nói vừa bịa: “Có chút kỳ quái sao... lần đầu tiên gặp mặt, anh ta vẫn khen chị xinh đẹp kia mà, chị đoán chỉ có thể là nguyên nhân này mà thôi.”

Đồng chí Nhan lén đảo mắt nhìn một vòng, nhún vai, than thở, bộ dáng đành chịu chứ biết làm sao.

Lúc này hẳn là trong lòng Nhan Duy An tràn đầy căm phẫn.

Có thể tưởng tượng lần đầu tiên đồng chí Nhan Tiểu Ngư độc thân suốt mười chín năm bị đàn ông dây dưa, lại còn là người đàn ông ưu tú như thế, không khỏi nhìn cô thật kỹ một chút, cảm khái vỗ vai cô, nghiêm túc nói: “Chị, đừng quá bài xích, đây là chuyện tốt.”

Tiểu Ngư nhìn em gái mình ăn cây táo rào cây sung, 囧 một hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.

Đợi cô hoàn hồn lại thì Duy An đã đi rồi.

Mà không hiểu sao bên cạnh lại xuất hiện thêm một người khác.

Người?

Cô lập tức quay đầu lại nhìn.

Không quay đầu còn tốt, vừa quay đầu, suýt nữa thì bay mất nửa cái hồn.

“Anh...anh... anh… anh... vào đây từ lúc nào... đã vào bao lâu rồi hả...”

“Không lâu,“ Thấu thiếu gia lười biếng trả lời: “Mười phút.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.