Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Cho Anh Yêu

Chương 90: Chương 90: Chương 85.1: Vạch trần cô!




Nhìn thấy hai mắt đỏ hoe của cô, trong lòng của Nhiếp Tử Phong nhất thời căng thẳng, giống như có cái gì đè vào trái tim anh, ngột ngạt tới mức anh sắp không thở nổi.

Trái tim rất đau đớn, đau đớn vì cô. Nhưng anh không biết phải mở miệng chất vấn cô tại sao ba năm trước ra đi mà không từ biệt như thế nào, cũng không biết phải an ủi cô như thế nào, cuối cùng vì sự rối rắm và đau khổ trong lòng của mình, anh chỉ có thể im lặng thay cho câu trả lời của cô.

Một lúc lâu không nhận được câu trả lời của anh, nước mắt của Nhiếp Tử Vũ lại càng rơi nhiều hơn.

Cô dùng ánh mắt đau khổ để nhìn mình, khiến cho Nhiếp Tử Phong nhíu chặt chân mày lại, cô nghẹn ngào mở miệng hỏi: Anh nói cho em biết? Rốt cuộc em đã làm sai ở chỗ nào? Vì sao các người đều hận em như vậy? Nếu như ghét em, thì năm đó tại sao lại thu nhận em mà lại không trực tiếp đưa em vào cô nhi viện cho rồi! Nhiếp Tử Vũ không suy nghĩ bắt đầu mở miệng nói.

Vừa nói hết câu, lập tức gặp ánh mắt lên án của Nhiếp Tử Phong.

Không cho phép em nói như vậy! Sự đau lòng của Nhiếp Tử Phong cuối cùng cũng không kìm nén được nữa. Anh bá đạo ôm lấy cô một cách mạnh mẽ, cảnh cáo: Anh không cho phép em nói mình như vậy, trên thế giới này không ai hận em hết.

Cô là món quà mà Thượng đế cho anh, là bảo bối của anh. Cho dù cô đã làm tổn thương anh, nhưng anh biết, chưa một ngày nào anh hết thích cô.

Ưm. . . Trong mũi chua xót, nước mắt nóng bỏng rơi khỏi hốc mắt chảy xuống má rồi rơi trên bờ vai của anh, làm ẩm ướt áo anh, đồng thời cũng làm bỏng da thịt của anh.

Lần này, Nhiếp Tử Vũ không từ chối cái ôm của anh. Cô đem đầu mình chôn vào trong cổ của anh, thoả sức khóc, dùng nước mắt để phát tiết sự bi thảm của mình.

Không biết qua bao lâu, khi khóc đã mệt rồi, tiếng khóc của Nhiếp Tử Vũ đã nhỏ dần, Nhiếp Tử Phong mới buông cô ra.

Lau nước mắt đi, bây giờ anh đưa em đi bệnh viện.

Được. Nhiếp Tử Vũ gật đầu, tiếp nhận chiếc khăn tay anh đưa qua, lau nước mắt vẫn đang loang lỗ trên khuôn mặt của mình, quay đầu lại, dùng ánh mắt cảm kích nhìn anh, do dự một lúc rồi nói: Cảm ơn anh!

. . .

Sau đó Nhiếp Tử Phong đưa Nhiếp Tử Vũ đi tới bệnh viện kiểm tra vết thương, vố tưởng chỉ là bị thương ngoài da nhè nhẹ thôi, không ngờ cái trán kia của Nhiếp Tử Vũ lại bị tổn thương sâu như vậy, vết thương dài bằng ngón tay, lúc ấy Nhiếp Tử Phong bị kinh sợ. Anh không thể tưởng tượng được lúc đó làm sao mà Nhiếp Tử Vũ có thể chịu đựng được.

Vết thương phải khâu năm mũi xong, sau đó lấy một ít thuốc, lúc này Nhiếp Tử Phong mới đưa Nhiếp Tử Vũ xuất viện. Sợ bà nội lại làm gì cô nữa, cho nên Nhiếp Tử Phong định đưa cô tới công ty, để tới khi trễ một chút thì sẽ về nhà cùng cô. Nhưng không ngờ Nhiếp Tử Vũ lại từ chối, cuối cùng không thể lay chuyển được sự bướng bỉnh của cô, không thể làm gì khác, Nhiếp Tử Phong chỉ có thể đưa cô về nhà họ Nhiếp.

Trên đường trở về, Nhiếp Tử Phong đăm chiêu đánh giá vẻ mặt không thay đổi của Nhiếp Tử Vũ, trong lòng anh đấu tranh.

Có việc gì cứ nói đi. Sớm nhìn thấy thái độ của anh muốn nói lại thôi, lúc này Nhiếp Tử Vũ không nhịn được nữa mới nói ra khỏi miệng: Muốn hỏi gì thì cứ hỏi, muốn nói cái gì thì cứ nói đi. Cứ coi như là báo đáp lại sự quan tâm của anh lúc trước.

Thấy cô nói vậy, Nhiếp Tử Phong cũng không do dự nữa.

Em… Biết người tên là Nana không?

Câu nói vừa nói ra, thì thấy Nhiếp Tử Vũ biến sắc, trong mắt hiện lên vẻ kích động.

Anh lại có thể nhắc tới Nana! Chẳng lẽ… Anh phát hiện ra cái gì sao… Nghĩ tới đây, Nhiếp Tử Vũ cắn chặt răng lại, chậm chạp không trả lời.

Không biết sao? Mãi không nhận được câu trả lời, Nhiếp Tử Phong không khỏi kinh ngạc nhìn cô.

Nhiếp Tử Vũ vội vàng né tránh ánh mắt của anh, lắc đầu một cái thật mạnh: Không biết. Cho tới bây giờ em chưa từng nghe thấy cái tên này.

Vậy thì kỳ lạ thật. Nhiếp Tử Phong dùng ánh mắt thâm sâu của mình nhìn vẻ mặt khác thường của Nhiếp Tử Vũ, sau đó nặng nề nói: Anh cảm thấy cô ấy rất giống một người. .

Ờ. Nhiếp Tử Vũ thờ ở đáp lại, muốn tránh không nói tới chuyện này nữa: Tới phía trước anh cho em xuống xe, em muốn đi mua đồ một chút. Cô không dám nghe tiếp nữa, chỉ cần nán lại ở cùng anh một giây, cô lại càng chột dạ hơn. Cho dù không chính miệng thừa nhận, nhưng cũng đã bị anh nhìn ra rồi.

Nhiếp Tử Phong trầm mặc dừng xe lại theo chỗ cô chỉ, nhưng không có để cho cô xuống xe, mà xoay người cô lại đối diện với mình, hơi cong khoé môi lên, dùng ánh mắt nham hiểm hung ác nhìn cô nói:

Em không muốn biết là ai à?

Không muốn biết. Nhiếp Tử Vũ thẳng thừng từ chối, nhưng vừa nói ra khỏi miệng cô đã hối hận. Trong lòng thầm nguyền rủa, Nhiêó Tử Vũ dò xét nhìn vẻ mặt anh tuấn của Nhiếp Tử Phong đang cứng ngắc lại, một lúc lâu sau nói: Em đi mua đồ đây. Nói xong né tránh khỏi sự giam cầm của anh.

Tuy nhiên ngay vào giây phút cô đẩy cửa xe ra để xuống xe, Nhiếp Tử Vũ nghe thấy giọng nói khe khẽ của anh.

Anh chờ câu trả lời của em.

. . .



Trên thực tế lúc Nhiếp Tử Vũ lượn lờ lang thang hơn tiếng đồng hồ chọn tới chọn lui mấy món đồ ở trong siêu thị xong, lúc đi ra sớm đã không thấy tung tích của Nhiếp Tử Phong đâu. Nhưng cô vẫn chưa kịp thở ra thì lại nhận được điện thoại của người đại diện Joe gọi tới, nói là Nhiếp Tử Phong kiên quyết muốn gặp cô đêm nay, mà còn nói nhất định cô phải trình diện! Nhiếp Tử Vũ liền biết mình sắp toi mạng rồi.

Buổi tối bảy giờ thập phần, bận rộn một ngày Nhiếp tử phong đúng giờ đạt tới kiều sở thông tri nhà ăn. Chỉ là vừa đến nhà ăn tiền, Nhiếp Tử Vũ đã bị đỉnh đầu viết được bảng hiệu đùa nở nụ cười.

Ánh mắt sáng như ngọc hiện lên một tia lạnh lẽo, cánh môi mỏng cong lên thành một nụ cười. Nhìn vào bảng hiệu đang sáng ở phía trên, vẻ mặt của Nhiếp Tử Phong trở nên nguy hiểm.

Hình thức rất hay, lại có thể chọn nhà hàng bóng tối! Như vậy thì xác định là người khác không nhìn thấy diện mạo thật sự của cô rồi! Chẳng qua là… Nana, cô cho là tôi không cách nào biết được mặt mũi thật sự của cô sao? À, vậy thì cô không khỏi khinh thường Nhiếp Tử Phong này quá rồi!

Không chút chần chừ, Nhiếp Tử Phong rất kiên quyết bước vào nhà hàng. Cái gì gọi là nhà hàng hắc ám, chính là dùng cơm truong phòng tối. Nhiếp Tử Phong vừa bước vào sân trước thì liền bị thu phương tiện truyền tin (điện thoại di động), sau đó người phục vụ đưa anh vào một phòng bao.

Vừa mới ngồi xuống, một giọng nói trong trẻo và quen thuộc ở đối diện vang lên.

Bởi vì chuyện này liên quan đến sự nghiệp của tôi, tôi hy vọng anh sẽ không để ý chuyện tôi lựa chọn địa điểm như thế này. Không thể nghi ngờ, đó là một giọng nói phát âm theo giọng Mỹ bản địa.

Giọng nói quen thuộc không chút đè nén nào, đúng như giọng nói anh nghe thấy trên bờ biển, cũng bởi vậy nên Nhiếp Tử Phong khẳng định người trước mặt đây chính là Nana mà không phải là một người khác.

Trong bóng tối, anh cong môi lên cười: Đương nhiên là không để ý rồi.

Dây lắc tay của tôi mang tới không? Nếu có thể, tôi hy vọng bây giờ anh có thể trả lại cho tôi. Nhiếp Tử Vũ biểu hiện rất rõ ràng.

Nhưng Nhiếp Tử Phong lại từ chối. uqiu doon

Tôi vốn mượn chuyện này để mời cô đi ăn tối, nếu cô cầm lắc tay rồi bỏ chạy mất, chẳng phải đã uổng phí tâm tư của tôi sao? Anh dùng giọng điệu ngả ngớn để nói, trong giọng nói thể hiện rất rõ sự vui vẻ.

Nghe vậy, Nhiếp Tử Vũ nhíu mày.

Anh luôn dùng cách thức này để theo đuổi con gái à?

Nói chính xác là phụ nữ. Rồi nghe thấy Nhiếp Tử Phong khẽ cười một tiếng, nói đùa: Sao thế? Thì ra tiểu thư Nana vẫn là con gái sao?

Dĩ nhiên là không! Vừa nói ra câu phủ định, quả thật Nhiếp Tử Vũ muốn cắn lưỡi tự sát luôn. .

Ở đối diện lại truyền tời tiếng cười khẽ của Nhiếp Tử Phong, lúc sau, anh mới nhẹ nhàng hắng giọng, dùng giọng điệu vô cùng nghiêm túc nói: Tôi biết một cô gái, cô ấy rất giống cô. À không phải, nói chính xác là cô rất giống cô ấy. Ngoài lề đủ rồi, rốt cục Nhiếp Tử Phong cũng đi vào vấn đề trọng điểm.

Vậy sao? Rất nhiều người cũng nói như vậy. Nhiếp Tử Vũ rất bình tĩnh lên tiếng. Không chút để ý hỏi: Đó là một cô gái như thế nào?

Nhiếp Tử Phong im lặng một lát, rồi mới chậm chạp trả lời:

Cô ấy rất đáng yêu, cũng rất vui vẻ hoạt bát, đối với tôi mà nói, cô ấy là một người vô cùng quan trọng.

Nghe đến đó, đột nhiên trong lòng của Nhiếp Tử Vũ trở nên căng thẳng, một dòng nước ấm chảy qua trong lòng. Cổ họng nghẹn ngào, cô hạ giọng từ từ hỏi: Quan trọng như thế nào? Trong lòng của anh cô quan trọng như thế nào?

Hỏi xong, người đối diện lại im lặng một lúc lâu, đột nhiên Nhiếp Tử Phong chuyển đề tài.

Chúng ta không nói tới những ký ức không vui đó nữa, tiểu thư Nana, cô cảm thấy con người tôi như thế nào? Giọng điệu lại khôi phục lại vẻ không nghiêm túc.

Ký ức không vui?

Anh lại có thể đem mình trở thành ký ức không vui!

Nhiếp Tử Vũ không nói nên lời, tim đau nhói lên.

Mãi không thấy câu trả lời của cô, Nhiếp Tử Phong cho là cô không nghe thấy, vì thế hỏi lại lần nữa, lúc này mới gọi tâm trí của Nhiếp Tử Vũ đang trôi tận đâu quay trở về. .

Trong bóng tối, trước mắt hiện ra khuôn mặt anh tuấn và sâu sắc của Nhiếp Tử Phong, trong lòng của Nhiếp Tử Vũ hơi nổi lên những gợn sóng lăn tăn, trả lời: Anh nhiều tiên, đẹp trai, tôi tin nhất định sẽ có rất nhiều phụ nữ quỳ gối dưới chân của anh, đúng không?

Chính xác là như vậy. Nhiếp Tử Phong không chút khiêm tốn, vô cùng đồng ý. Vậy cô có hứng thú làm bạn gái tôi không?

Nghe vậy, Nhiếp Tử Vũ lập tức mở to hai mắt ra, vẻ mặt không dám tin.

Thấy cô im lặng không trả lời, Nhiếp Tử Phong nói tiếp: Tôi tương đối có hứng thú với cô, lần đầu tiên nhìn thấy cô tôi đã bị vẻ thần bí của cô hấp dẫn rồi, cho nên mới mượn cơ hội này hẹn cô ra ngoài, như thế nào? Cô có hứng thú thử kết giao với tôi không?

Nghe thấy giọng điệu của anh không giống như đùa giỡn, Nhiếp Tử Vũ ở đối diện đầu óc trở nên mơ màng, phát hiện ra lớn chuyện rồi.

Tại sao lại có thể như vậy!

Thậm chí anh còn chưa xác định được có phải là mình không mà đã đưa ra yêu cầu kết giao…

Chẳng lẽ, anh yêu Nana?

Nghĩ tới đây, trong lòng Nhiếp Tử Vũ cảm thấy đau đớn. Tuy cả hai đều là cô, nhưng Nhiếp Tử Vũ mới đúng thật là cô, còn Nana chỉ là một cô gái che giấu mọi cảm xúc trong chiếc mặt nạ…

Cô đồng ý không? Nhiếp Tử Phong hỏi lại lần nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.