Bạo Quân – Mạn Mạn Hà Kỳ Đa

Chương 14: Chương 14




CHƯƠNG 14

Chử Thiệu Lăng đổi tốt quần áo mang theo cung nhân cùng Chử Thiệu Dương đi Thừa Càn cung, tong điện trừ bỏ hoàng đế cùng vài vị lão Vương gia đều đã đến, Nhị hoàng tử Chử Thiệu Nguyễn, Tam hoàng tử Chử Thiệu Mạch còn có Ngũ hoàng tử Chử Thiệu Tùy đứng dậy cấp Chử Thiệu Lăng hành lễ, trước mặt người khác Chử Thiệu Lăng đương nhiên phải bày ra một bộ huynh trưởng gương mẫu, đầu tiên là hỏi Chử Thiệu Tùy ăn uống có tốt không, lại cùng hai cái đệ đệ nói chuyện vài câu, hảo một bộ thiên gia huynh đệ hòa thuận vui vẻ.

Mang theo các huynh đệ đi qua bình phong vào bên trong thỉnh an Thái hậu, vài vị lão thái phi đang cùng Thái hậu trò chuyện, thấy mọi người Chử Thiệu Lăng tới vội kéo lại gần nhìn nhìn một phen, cười nói: “Đại hoàng tử đã trưởng thành rồi….”

Chử Thiệu Lăng mỉm cười, liêu khởi vạt áo vội tới từng người thái phi chào hỏi, thái phi nhóm vội vàng nâng người dậy, Thái hậu đem Chử Thiệu Lăng gọi vào bên người, cười nói: “Cũng không phải đại nhân, một năm nay đứa nhỏ này trưởng thành mới tốt một chút, thân thể hắn mảnh mai, tam tai cửu nạn, để cho người lo lắng.”

Tề thái phi cười kéo tay Chử Thiệu Lăng nhìn nhìn một phen, cười nói: “Ta lần trước thấy Đại hoàng tử vẫn là năm kia, hai năm không gặp, Đại hoàng tử càng trở nên oai hùng.” Lão thái phi lấy khăn tay xoa xoa khóe mắt, thấp giọng nói, “Đại hoàng tử diện mạo thất tốt, cùng hoàng hậu….”

Thái hậu nghe vậy cũng đỏ hốc mắt, gật đầu: “Tình tình cũng giống như Du nhi, rất có hiếu thảo lại khoan dung, này đó hài tử bên trong…để cho ta nhớ.”

Thục phi ánh mắt rất tốt, thấy thế khẽ cười nói: “Đúng là, các vị Thái phi nương nương không phát hiện tấm vải giường bằng gấm bách thọ trên giường Thái hậu, phía trên mặt viết hơn một ngàn chữ thọ, đều là chính tay Đại hoàng tử viết.”

Các vị thái phi nghe vậy vội vàng khen tặng, thái hậu lau nước mắt cười cười: “Cứ như vậy vẫn nói ta cưng hắn, làm sao trách ta, đứa nhỏ này thật làm cho người ta đau lòng…”

Các vị Thái phi Vương phi tại đất phong không biết, người trong cung đều là biết đến, nhắc tới việc bách thọ đồ kia không khỏi nghĩ đến Lệ phi, Lệ phi bởi vì việc này nhận tội, không có phong hào quý phi còn bị cấm túc, chờ đến mấy ngày trước hoàng đế mới mềm lòng, nói là qua năm hẳn là đoàn viên, lúc này mới đem người thả ra.

Thái hậu giương mất nhìn Lệ phi liếc mắt một cái, trong lòng cười lạnh, không biết lại âm thầm bên trong dùng biện pháp gì dụ dỗ hoàng đế hồi tâm chuyển ý đâu, cũng thế, qua năm cáo mệnh Chân gia tiến cung, Lệ phi cũng không thể đang lúc cấm túc thấy nhà mẹ đẻ.

Lệ phi vừa mới được thả ra, tự biết thu liễm, biết vâng lời đứng ở phía sau Thục phi Nhàn phi, không nói một chữ, chỉ cần Chân gia không ngã, Lệ phi cũng sẽ không nghiêng, trong lòng Chử Thiệu Lăng đều biết, đảo mắt một cái nhìn thấy Ninh quý nhân phía sau Lệ phi, Chử Thiệu Lăng trong lòng vừa động, khẽ cười nói: “Lâu không thấy Tứ muội muội, Tứ muội muội có khỏe không?”

Tứ công chúa Phức Nghi là do Ninh quý nhân sinh, Ninh quý nhân nghe vậy vội vàng cười đem Phức Nghi tiến lên, cười nói: “Khó khăn Đại hoàng tử nhớ đến, công chúa gần đây cũng nhắc tới Đại ca đó, không phải là thêu túi tặng đại ca sao? Lấy ra đi…” Ninh quý nhân vỗ vỗ lưng Phức Nghi, Phức Nghi bất quá mười hai tuổi, bởi vì mẫu phi không được sủng ái trong các vị công chúa mình cũng mờ nhạt, nàng tự biết mẫu phi là dựa vào Lăng hoàng hậu mới có thể vững chân đứng ở trong cung, bởi vậy đối với Lăng hoàng hậu là hiếu thuận, Chử Thiệu Lăng là kính trọng, may mắn Chử Thiệu Lăng thường thường nhắc nhở Thái hậu mới nhớ kỹ chính mình.

Phức Nghi có chút thẹn thùng, cầm một túi thêu tinh xảo đưa cho Chử Thiệu Lăng, nhẹ giọng nói: “Ta học một cách thêu mới, Đại ca không cần ghét bỏ.”

Chử Thiệu Lăng cầm đến xem, cười nói: “Tứ muội muội tay nghề thật tốt.”

“Nhìn cái gì đấy?” Thái hậu cười mỉm nhìn huynh muội hai người, “Cũng đưa Ai gia nhìn xem.”

Chử Thiệu Lăng đến gần đem túi thêu đưa cho Thái hậu, cười nói: “Tứ muội muội thêu túi cho ta, hoàng tổ mẫu nhìn xem được không?”

Thái hậu nheo mắt lại nhìn xem, cười nói: “Thực hảo, khó khăn Phức Nghi cẩn thận, trước có vài ngày ta đột nhiên nghe thấy Phức Nghi bị bệnh, khỏe hơn chưa?”

“Hồi hoàng tổ mẫu, đã tốt hơn nhiều.” Phức Nghi ở trước mặt Thái hậu cũng không nói rõ, bị bệnh Thái hậu cũng không để bụng, Phức Nghi từ nhỏ đã không được sủng ái, cũng không để ý, “Chính là bị phong hàn, không đáng ngại.”

Thái hậu gật gật đầu, đem túi thêu đưa cho Chử Thiệu Lăng không nói nữa, quay đầu cùng các vị Thái phi nói chuyện, Chử Thiệu Lăng cầm túi thêu đi xuống, nhẹ giọng hỏi: “Đồ vật tháng trước ta đưa cho muội muội đã dùng hết chưa?”

Phức Nghi cúi đầu lắc đầu, thấy chung quanh không người để ý, cảm kích nhìn Chử Thiệu Lăng, nói: “Không, Đại ca cho nhiều thuốc bổ cùng tiền bạc như vậy, nhất thời dùng không hết.”

Chử Thiệu Lăng cười khẽ: “Thiếu cái gì thiếu cái gì không cần giấu, chính mình phái người đến nói với ta, đừng câu nệ, mệt chính mình.”

Phức Nghi đỏ hốc mắt, sợ người đi ngang nhìn thấy vội vàng che giấu, gật đầu: “Ta biết, lại khiến Đại ca thêm phiền, không phải ta cùng mẫu phi….”

“Đều là huynh muội, nói với ta chuyện này để làm gì.” Chử Thiệu Lăng đem túi thêu mang ở trên người, “Không việc gì ngươi cùng mẫu phi thường xuyên đi Từ An điện thỉnh an, trong lòng Thái hậu đều biết.”

Phức Nghi gật đầu đáp ứng.

Hoàng đế cùng lão Vương gia đến cửa, bên ngoài nhất thời trở nên huyên náo, Chử Thiệu Lăng mang theo bốn huynh đệ đi ra ngoài nghênh đón, lại một phen cấp bậc lễ nghĩa hàn huyên, không bao lâu mọi người ngồi xuống, Chử Thiệu Lăng trước tiên mời rượu hoàng đế, lại dựa theo bối phận mà tuần tự mời rượu các vị Vương gia, sau hắn vài vị hoàng tử khác cũng bắt đầu mời rượu.

Trong điện ti trúc chuông và khánh vang lên, chén rượu đầy vơi lần lượt thay đổi, phi thường náo nhiệt, Chử Thiệu Lăng nhẹ nhàng mân mê túi thêu với đeo vào, thoáng xuất thần.

Chăm sóc mẹ con Ninh quý nhân và Phức Nghi công chua, vốn là tiếp tục ân đức của Lăng hoàng hậu, chăm sóc hai người họ cũng không khó, thường thường đưa vài thứ đi qua, gõ gõ người trong cung các nàng, Chử Thiệu Lăng cũng không tốn nhiều tâm tư, nhưng hôm nay sau khi thấy Phức Nghi trong lòng Chử Thiệu Lăng có so đo, có lẽ tiểu muội nuội này vẫn có một chút tác dụng.

Chử Thiệu Lăng nhìn túi thêu bên hông cười khẽ, Phức Nghi cũng mười hai, không nhỏ đâu.

Gia yến mãi cho đến giờ Hợi, Chử Thiệu Lăng giúp đỡ săn sóc đưa lão Vương gia trở về, đi ra lại bị Thái hậu gọi lại, lão Thái hậu sợ Chử Thiệu Lăng uống quá nhiều rượu, nhìn hắn uống bát thuốc giải rượu, chờ cho hắn đổ mồ hôi mới để cho người hộ tống về Bích Đào uyển.

Trong tẩm điện Vệ Kích chỉ mặc trung y, ngồi ở chân tháp dựa vào nhuyễn tháp đọc sách, vẻ mặt rất nghiêm túc chuyên chú, Chử Thiệu Lăng không cho người không truyền, ở bên ngoài cởi ngoại bào mới tiến vào, cười khẽ: “Làm sao ngồi ở phía dưới? Có lạnh hay không? Lên tháp đi.”

Vệ Kích thấy Chử Thiệu Lăng trở lại vội vàng khép sách đứng dậy hành lễ, Chử Thiệu Lăng một tay đem người kéo đến, cười khẽ: “Chỉ có hai người chúng ta còn nháo nghi thức xã giao là làm sao, đang xem cái gì?” Chử Thiệu Lăng cầm lấy sách Vệ Kích vừa mới nhìn, lật sơ qua, bên trên rậm rạp bút ký Vệ Kích chú giải phê bình, ngược lại nghiêm túc, Chử Thiệu Lăng bỏ sách xuống, ôn nhu nói: “Về sau buổi tối ít đọc sách, xem cũng phải đi thư phòng, điểm thêm đèn lại xem, cứ như vậy sẽ tổn thương ánh mắt.”

“Thần không có việc gì.” Vệ Kích ngửi được chút mùi rượu, nhỏ giọng hỏi: “Điện hạ có cần thuốc giải rượu?”

Chử Thiệu Lăng lắc đầu, nhu nhu ấn đường: “Ta đi tắm rửa, ngươi ngủ trước….”

Chử Thiệu Lăng xoay người đi tắm, hơn nửa canh giờ mới trở về, Vệ Kích còn ngồi tại chỗ kia đọc sách, Chử Thiệu Lăng chống đỡ không được nở nụ cười: “Nói ngươi nhanh đi ngủ lại không nghe, lại đây.”

Chử Thiệu Lăng lôi kéo Vệ Kích ngồi lên tháp, kéo chăn phủ lên hai người: “Buổi tối ăn gì?”

Vệ Kích đáp: “Điện hạ không ở, thần một người dùng một bàn lớn đồ ăn, thật sự bất an, về sau…”

“Bất an cái gì?” Chử Thiệu Lăng cúi đầu hôn lên trán Vệ Kích một cái, thấp giọng nói: “Hôm nay Chử Thiệu Dương khi dễ ngươi, ngươi yên tâm, ta đều nhớ kỹ.”

Vệ Kích đỏ mặt, nhịn không được sờ sờ nơi bị hôn, lắc đầu: “Tứ điện hạ không khi dễ thần, ở trong thư phòng điện hạ đọc sách, vốn là thần không quy củ.”

“Cho nên buổi tối mới ở trong tẩm điện đọc sách, không đi thư phòng?” Chử Thiệu Lăng nhắm mắt, “Ngươi như thế nào có thể làm ta đau lòng như vậy…cố ý? Ân?” Chử Thiệu Lăng xoay người đem Vệ Kích ôm vào trong ngực, Vệ Kích nghe không hiểu Chử Thiệu Lăng trêu đùa, nhưng vẫn là có thể cảm nhận được hương vị sủng nịch trong ngữ khí Chử Thiệu Lăng, trong lòng ấm áp, thấp giọng nói: “Thần vốn là cái thị vệ không phẩm vị, đến điện hạ đề bạt tài năng phụng dưỡng trước điện, những điều này là do điện hạ cho, thần không có gì có thể hồi báo lại, không thể không có ánh mắt, lại rước họa cho điện hạ….”

Chử Thiệu Lăng trong lòng vừa ngọt ngào lại vừa chua xót, vật nhỏ này chính là đến khắc mình đây mà! Chử Thiệu Lăng không nhịn được, cúi đầu hôn môi Vệ Kích.

Ánh mắt Vệ Kích bỗng nhiên trợn to, một câu cũng không nói ra được….

Chử Thiệu Lăng không phải chưa từng hôn môi hắn, nhưng cho tới bây giờ chỉ là chuồn chuồn lướt nước, lần này Chử Thiệu Lăng không cam tâm chỉ là khẽ hôn, ngón tay thon dài của Chử Thiệu Lăng nhẹ nhàng vuốt ve da thịt trên cổ Vệ Kích, ngón tay di chuyển lên trên, hơi hơi dùng sức nâng lên cằm hắn, thừa dịp Vệ Kích còn chưa kịp phản ứng xâm nhập khoang miệng mềm mại của Vệ Kích…..

Vệ Kích theo bản năng trốn về sau, một bàn tay Chử Thiệu Lăng đặt tại sau lưng Vệ Kích chặt chẽ đem người vây khốn lên, nụ hôn của Chử Thiệu Lăng mang theo tính xâm lược, hắn vẫn luôn mở to mắt, tinh tế, tham lam thưởng thức mỗi một thần sắc trên mặt Vệ Kích, Chử Thiệu Lăng ôn nhu liếm hàm trên Vệ Kích, tìm kiếm đầu lưỡi đang cuống quít né tránh, tay Chử Thiệu Lăng càng dùng sức, hận không thể đem người xoa nắn dung nhập vào trong thân thể mình.

Không biết qua bao lâu Chử Thiệu Lăng mới độ lòng từ bi đem người thả ra, Vệ Kích hơi hơi thở dốc, nụ hôn vừa rồi hiển nhiên đột phá Vệ Kích một ít nhận tri, tiểu thị vệ đỏ mặt, e lệ.

Chử Thiệu Lăng cười khẽ: “Thoải mái sao?”

Vệ Kích xấu hổ triệt để không nói nên lời, Chử Thiệu Lăng cười cười đem người thả ra, một lúc lâu nói: “Biết lần Hoàng thượng cùng Lệ phi vào trong cung ta tra chuyện vu cổ không?”

Vệ Kích gật gật đầu: “Biết.”

“Lần đó là do hảo đệ đệ của ta thổi tiếng gió báo tin.” Chử Thiệu Lăng cười lạnh, “Hắn ước gì sẽ có người hại ta, như thế nào sẽ thật tâm lo lắng trong thư phòng ta có ai….”

Chử Thiệu Lăng cùng Chử Thiệu Dương thân thiết mọi người trong cung đều biết, Vệ Kích còn chưa từ trong thân mật vừa rồi hồi tỉnh, ngốc ngốc mở to mắt, nói: “Như thế nào lại như thế…Tứ hoàng tử cùng điện hạ là thân huynh đệ…..”

“Thân huynh đệ xuống tay mới càng dễ.” Chử Thiệu Lăng nhắm mắt, đem đủ loại từ kiếp trước đẩy ra khỏi đầu, “Hắn còn tưởng rằng ta cái gì cũng không biết, ta cho ngươi biết cũng là cho ngươi biết trong lòng, đừng có người nào nói cũng trả lời, ngươi chỉ cần nghe ta là được.”

Vệ Kích trong đầu loạn, nghe vậy gật gật đầu: “Thần nghe điện hạ.”

Chử Thiệu Lăng buồn cười nhìn bộ dáng ngơ ngác của hắn, hiện tại phỏng chừng chính mình nói với hắn ánh trăng là tròn hắn cũng đáp ứng, Chử Thiệu Lăng nhớ tới túi thêu hôm nay, hỏi: “Đúng rồi, Đại ca ngươi đã định thân chưa?”

Vệ Kích lắc đầu: “Chưa, điện hạ có gì sao?”

“Không có việc gì.” Chử Thiệu Lăng kéo chăn đắp cho hai người, lại hôn lên trán Vệ Kích, “Ngủ đi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.