Bát Gia Tái Thế

Chương 25: Chương 25: Hoang gia, sao lại ở đây?




Phì Tứ ôm một người đẹp nhất, thấy Trần Bát Hoang không chọn ai hỏi: “Người anh em Bát Hoang, anh không chơi chút sao?”

“Tôi không được, anh hiểu đó”, Trần Đức cười nói.

Phì Tứ hiểu ra ngay, anh ta không quên những lời bà chủ quán bar Thiên Tuyết đã nói, say bí tỉ nói: “Vẫn là anh Bát Hoang may mắn, có cô nàng mọng nước thế còn chơi mấy cái này làm gì. Vậy được, tôi không làm lỡ thời gian của anh nữa, cái câu gì đó… một khắc đáng giá ngàn vàng, anh Bát Hoang mau về đi”.

“Được rồi người anh em, chúc anh chơi vui vẻ!”

“Tạm biệt anh Bát Hoang”.

Mắt tiễn Phì Tứ rời đi, Trần Đức trả tiền rồi rời khỏi câu lạc bộ.

Bước ra khỏi cửa câu lạc bộ, anh lạnh lùng hừ một tiếng, sau đó lấy điện thoại ra gọi đến một số.

Màn hình điện thoại hiển thị ba chữ Hình Tông Đài.

Không lâu sau, điện thoại được kết nối, một người đàn ông trung niên vui mừng nói: “Hoang gia, cuối cùng cậu cũng gọi cho tôi”.

“Ông Hình, chẳng phải đang có việc tìm ông đây sao?”, Trần Đức nói.

“Hoang gia có việc gì cứ dặn dò, bây giờ tôi đang ở Tân Thành!”, Hình Tông Đài là một người cực kỳ giữ chữ “tín”, ông vẫn luôn nhớ lời trăn trối trước khi thủ trưởng cũ lâm chung là muốn ông chăm sóc, quan tâm đến Trần Đức, giúp đỡ anh!

Thế nên Trần Đức bị giam, ông đã làm giám ngục trưởng ở đó, Trần Đức ra tù, ông lập tức tìm cách điều chức đến Tân Thành.

Ông đã đợi cuộc gọi này ba tháng rồi.

Ông biết, ngay khoảnh khắc cuộc gọi này vang lên, chiến thần trước kia sẽ không còn im lặng nữa.

“Ở Tân Thành thì tốt quá rồi! Tôi gọi đến là để tố cáo một khu mại dâm với ông. Ông biết cầu Thiên Hương chứ? Có một câu lạc bộ giải trí, bên trong có một người tên là Phì Tứ…”

Trần Đức chậm rãi báo lại chuyện phòng của Phì Tứ và anh em của hắn.

“Cậu yên tâm, tôi lập tức cho người tới tóm đám này!”, Hình Tông Đài đáp. Mặc dù ông không hiểu tại sao Hoang gia lại vô cớ tố cáo người khác nhưng chỉ cần là yêu cầu của Hoang gia, ông sẽ lập tức làm theo.

“Ok, tôi đợi ông!”, Trần Đức cúp máy, đứng bên đường nhấp từng hớp rượu.

Anh mời Phì Tứ chơi tất nhiên là thật lòng thật ý, nhưng tố cáo bọn hắn lại càng thật lòng hơn.

Người ta thường nói: Ơn nghĩa và uy nghiêm phải đi đôi với nhau.

Uy nghiêm thì anh đã dùng, tiếp theo chính là ân nghĩa.

Nghĩ đi nghĩ lại, hiện giờ có thể có ơn nghĩa nào thích hợp hơn việc mời họ chơi xong thì cho ăn cơm tù, sau đó mới từ từ cứu ra cho họ tự do nữa?

Phì Tứ cũng xem như không bị thiệt, ít nhất vẫn có thể chơi một cách sung sướng, mà anh chỉ có thể ngồi bên đường hứng gió để tố cáo anh ta, Trần Đức không có một chút gánh nặng tâm lý nào cả.

Trần Đức cúp máy chưa được ba phút thì trên con phố của cầu Thiên Hương đã có bảy tám chiếc xe công vụ, đích đến của mấy chiếc xe này rất rõ ràng, chính là câu lạc bộ Thiên Hương.

Sau khi dừng lại trước cổng, một nhóm cảnh sát mặc đồng phục bước vào trong.

Trong câu lạc bộ, Phì Tứ vừa cởi quần, cửa phòng đã bị đạp từ bên ngoài vào, người đến xông vào rút thẻ ra.

“Kiểm tra theo lệ, đi theo tôi”.

“Đệch…”

Phì Tứ hoảng sợ, còn chưa kịp kéo quần cộc lên là cả phục vụ ở đó cũng bị dẫn ra ngoài.

Bên ngoài, các anh em của anh ta đều ngồi xổm ôm bên đường.

Mười mấy cảnh sát đứng thẳng, tinh thần tràn đầy đến tuần tra, theo dõi họ.

“Đến nhanh thế…”

Đứng bên đường, Trần Đức cảm thấy hơi kinh ngạc. Anh cứ nghĩ nhanh cỡ nào cũng phải mất mười mấy phút hay nửa tiếng gì đó, ai ngờ chưa đầy ba phút như này…

Đám người Phì Tứ còn chưa bắt đầu làm đâu nhỉ?

Thế này thì thảm quá.

Trần Đức cảm thấy đáng tiếc cho Phì Tứ, thành ra thế này thì e là đám người đó sẽ có chút trở ngại tâm lý nhỉ?

“Có trách thì trách người bên Hình Tông Đài đến nhanh quá, chứ đừng trách tôi”, Trần Đức nói.

Không lâu sau Hình Tông Đài gọi điện đến nói cho Trần Đức biết đã giải quyết ổn thỏa, nhưng ông không đến mà nhờ người bên phân cục tên là Mạc Hành Viễn đến xử lý. Ông đã đánh tiếng trước với trưởng cục, có gửi ảnh của Trần Đức sang, mọi chuyện đều làm đúng theo dặn dò của Trần Đức.

“Tốt”.

Cúp điện thoại, Trần Đức chạy thẳng đến câu lạc bộ giả vờ mình hoang mang cực độ, ông chủ đang sốt ruột gọi điện khắp nơi để tìm quan hệ nhằm xin cảnh sát trưởng thả người, còn nhét phong bì cho người ta.

“Ông Lục, bớt làm mấy trò này đi”, Mạc Hành Viễn đẩy ông chủ câu lạc bộ ra: “Tôi phải dẫn mấy người này về”.

Ông chủ Lục ngơ ngác, trước đây đều ăn ý “hợp tác” lắm mà, sao bây giờ lại từ chối như thế?

Mạc Hành Viễn cũng cảm thấy bất lực, không còn cách nào khác, lần này là cấp trên đích thân điểm danh gọi đến nên tất nhiên họ không dám thả người dễ dàng như thế, nếu không hễ cấp trên truy cứu thì vị trí cảnh sát trưởng này cũng không giữ được.

Ông chủ Lục lo lắng xoay bên này quay bên kia, không còn cách nào khác.

Phì Tứ đã tỉnh rượu, vẻ mặt cực kỳ tuyệt vọng.

Mẹ kiếp, hôm nay là ngày xui của anh ta, kỵ đụng vào phụ nữ à? Hễ đụng vào phụ nữ là xảy ra chuyện!

Nếu chuyện này mà truyền đến tai người khác, chẳng phải anh ta sẽ bị thúi mũi à?

Tên Mạc Hành Viễn này cũng thật là, nửa đêm nửa hôm mà không lo ngủ đi, còn ra ngoài tuần tra cái gì không biết.

Phì Tứ thật sự muốn tìm cái lỗ chui xuống, mặt mũi hôm nay đều mất sạch rồi.

“Xảy ra chuyện gì thế?”

Lúc này Trần Đức vội vã chạy từ ngoài câu lạc bộ vào.

Phì Tứ đứng đằng xa liên tục phát ra âm thanh kỳ lạ tỏ ý Trần Đức nhanh đi chỗ khác đi.

Trần Đức đưa mắt ra hiệu cho hắn ta bảo đừng hoảng sợ.

“Ôi, đây chẳng phải là cảnh sát trưởng Mạc - Mạc Hành Viễn đó sao? Cơn gió nào thổi anh đến thế?”, Hình Tông Đài đã nói cho Trần Đức biết về thân phận của người này, làm bộ hai người quen nhau bước đến chào hỏi.

Mạc Hành Viễn cũng là người thông minh, nhận ra Trần Đức, lập tức bước đến nói: “Hoang gia, sao hôm nay lại ở đây thế?”

Vừa nói người này vừa rút điếu thuốc ra rồi châm lửa cho Trần Bát Hoang.

Ông chủ Lục, Phì Tứ và mấy người ngồi xổm bên cạnh nhìn mà há hốc mồm.

Má ơi, tình huống gì đây?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.