Bát Gia Tái Thế

Chương 136: Chương 136: Hợp mưu chiếm đoạt tài sản




Tuy nhiên, Hình Tông Đài cũng không cảm thấy sợ hãi hay ghê tởm gì cả, bởi vì những kẻ mà Trần Bát Hoang giết đều đáng chết.

Những người này xâm nhập Hoa Hạ gây chuyện cũng tương đương với việc bôi nhọ tôn nghiêm Hoa Hạ.

Đối với cách làm tàn nhẫn như ma quỷ của Trần Đức, Hình Tông Đài chỉ có bốn chữ để nói: Làm cực kỳ tốt!

“Cũng không ai biết là tôi thì nói gì đến chuyện uy danh đại chấn”, Trần Đức bất đắc dĩ nhún vai, việc này cũng không quá khó với anh.

Chỉ một tổ chức sát thủ mà thôi, loại tổ chức này có rất ích người có bản lĩnh thật sự, chỉ cần bị lôi ra, đại đa số thành viên e là còn không bằng người thường.

Tống Thiên Vũ qua đời khiến Tống Ngữ Yên chìm trong đau khổ, mỗi lần nhìn thấy cô ấy như vậy, Trần Đức đều cảm thấy tim mình đau đớn.

Có lẽ bởi vì cô ấy rất giống với người phụ nữ trong quá khứ kia.

Mặc dù cô ấy không phải người đó, nhưng anh bằng lòng đứng ra xử lý một chút phiền toái để cô ấy được vui vẻ.

“Hoang gia, cậu muốn đi đâu, tôi tiễn cậu!”, trong mắt Hình Tông Đài vẫn tràn đầy sùng bái cùng kính sợ.

“Ông vẫn nên quay về đi, nếu bị thấy ở bên cạnh tôi thì cũng không hay lắm đâu”, Trần Đức mỉm cười, địa vị của Hình Tông Đài rất cao, e là ở thành phố Tần không có mấy ai qua được ông.

Một nhân vật lớn như vậy suốt ngày vây quanh anh, chắc chắn sẽ làm ảnh hưởng đến con đường làm quan của mình, anh không muốn làm chậm trễ ông ấy.

“Được rồi, Hoang gia có việc cứ gọi cho tôi”, Hình Tông Đài nói.

“Ừm!”

Trần Đức phất phất tay, xoay người rời di. Hình Tông Đài dõi theo bóng lưng anh, trong lòng vô cùng kích động.

Ông rất mong chờ ngày Trần Đức bắt được những kẻ đã ra tay với bọn họ năm xưa.

Nửa tiếng sau, Trần Đức đã đến khu biệt thự nhà họ Tống.

Anh vừa lái xe vào bãi đỗ thì thấy có hai chiếc xe cũng vừa khéo đỗ lại. Trong chiếc Mercesdes-Benz có hai người đàn ông trung niên bước xuống.

Tống Thiên Long, Tống Thiên Hổ, hai người bác của Tống Ngữ Yên và cũng là hai người anh ruột của Tống Thiên Vũ.

Vẻ ngoài của hai người này khá giống nhau, đều mặc quần áo hàng hiệu, đeo đồng hồ cao cấp, túi xách và giày cũng là hàng đẳng cấp.

Một thân trang phục ít nhất cũng phải một triệu tệ trở lên.

Năm đó, vì một số nguyên nhân, hai người họ không nhận được tài sản của nhà họ Tống, đại bộ phận đều rơi vào tay Tống Thiên Vũ.

Cho đến hiện tại, chi phí sinh hoạt của bọn họ chỉ dựa vào một số cổ phần ít ỏi từ Tập đoàn Dược Thiên Vũ, tuy nhiên, so với rất nhiều người, phải nói là vẫn sống rất tốt.

Phía sau bọn họ có một gã luật sư tháp tùng.

Từ chiếc xe còn lại có bốn người mang giày tây bước xuống, một trong số đó là luật sư, ba người còn lại có vóc người cao to, lực lưỡng, thoạt nhìn có vẻ như là vệ sĩ.

Hiển nhiên bọn họ cũng nhìn thấy Trần Đức.

Tuy nhiên, những người này chưa từng để tâm đến anh, đã sớm nghe Tống Thiên Vũ nói anh là đệ tử cao nhân gì đó, thế nhưng bọn họ vốn lười để mắt, cái gì mà cao nhân thấp nhân, nói cho cùng cũng chỉ là một tên nhà quê mà thôi.

Đám người vượt qua Trần Đức đi thẳng vào biệt thự.

Trong biệt thự, Diệp Khánh Khôn đang không biết phải làm sao, chợt thấy bọn họ bước vào, mày cô ấy khẽ nhíu lại nhưng vẫn đứng dậy đón tiếp:

“Giám đốc Long, giám đốc Hổ!”

Trịnh Bân ngồi bên cạnh cũng lên tiếng chào hỏi.

Tống Thiên Long không để ý đến bọn họ mà nhìn quanh quất khắp phòng, dường như đang tìm ai đó, bỗng ông ta cao giọng hô: “Ngữ Yên, bác cả đến thăm con, mau ra đây!”

Tống Thiên Hổ không lên tiếng mà nghênh ngang ngồi xuống sofa, mân mê bộ tách trà nghệ thuật được bày trên bàn.

Bộ tách trà này là đồ vật lúc Tống Thiên Vũ còn sống để lại, ông ta bưng tách trà lên, ngắm nhìn: “Không ngờ chú ba lại dùng loại hàng thứ phẩm này!”

Xoảng!

Ông ta vờ buông tay, tách trà rơi xuống đất nát thành mảnh vụn.

Diệp Khánh Ngôn biến sắc.

Đây là đồ của Tống Thiên Vũ, hơn thế nữa đây là nhà của Tống Ngữ Yên, thái độ của Tống Thiên Hổ hiển nhiên là muốn gây chuyện.

Kẻ đến không thiện!

Diệp Khánh Ngôn nghiêm mặt, cô ấy biết hai lão già này đến đây ắt có mưu đồ gì đó.

Trần Đức vừa vào cửa liền thấy cảnh tượng này, sắc mặt anh lạnh xuống.

Nói thế nào thì Tống Thiên Vũ cũng là em của hai người họ.

Ông ấy vừa đi chưa đến nửa tháng, đám người này đã chịu không nổi, bắt đầu lòi đuôi ra rồi à?

“Đều là thứ đồ rác rưởi, để đây chẳng khác nào làm nhục thân phận của chú ba!”

Tống Thiên Hổ hất tay một cái, cả bộ tách trà nghệ thuật liền rơi xuống đất, vỡ nát, không còn bất kỳ món nào nguyên vẹn.

“Giám đốc Hổ, xin ông dừng tay!”, Diệp Khánh Ngôn nhìn thấy Trần Đức, cô ấy vốn muốn nói với anh vài lời, nhưng lại bị hành động của Tống Thiên Hổ chọc giận: “Đây là di vật của chủ tịch Tống lúc sinh tiền, ông không có quyền phá hư!”

“Cô là ai? Ngữ Yên không ra mặt nói chuyện, cô ở đây sủa cái gì?”, Tống Thiên Hổ khinh thường nhìn Diệp Khánh Ngôn: “Cô ngại vết sẹo trên mặt mình chưa đủ sâu, muốn thêm vết nữa à?”

Tống Thiên Hổ ra hiệu, một gã vệ sĩ bên cạnh ông ta lập tức bước đến trước mặt Diệp Khánh Ngôn.

“Chú hai, chú đừng có hung hăng như vậy, dọa con gái nhà người ta sợ thì sao?”, Tống Thiên Long cười ha hả rồi nói với Diệp Khánh Ngôn: “Mau gọi Ngữ Yên ra đây, hôm nay hai người bác này đến tìm nó nói chuyện quan trọng”.

Luật sư của Tống Thiên Long liền lấy một phần tài liệu từ trong cặp công văn ra, đặt lên bàn: “Với trạng thái hiện tại của cô ấy không thích hợp quản lý Tập đoàn Dược Thiên Vũ, cô bảo cô cô ấy ký tên, sau đó ấn dấu tay vào đây, từ nay có thể yên ổn là cô chủ rồi!”

“Cầm lên cho nó xem đi!”, Tống Thiên Long nói.

Diệp Khánh Ngôn cầm bản hợp đồng kia lên, lật xem vài trang, sắc mặt cô ấy lập tức thay đổi.

Đây là bản hợp đồng chấp nhận từ bỏ tất cả tài sản của nhà họ Tống, chỉ cần Tống Ngữ Yên ký vào đó, từ nay về sau, Tập đoàn Dược Thiên Vũ cùng với toàn bộ tài sản nhà họ Tống sẽ không có bất kỳ liên quan gì với cô ấy nữa.

Hơn nữa, Tống Ngữ Yên cũng không được nhúng tay vào chuyện của gia tộc.

Phần hợp đồng này không chỉ cướp đoạt Tập đoàn Dược Thiên Vũ, mà ngay cả quyền lợi của Tống Ngữ Yên tại nhà họ Tống cũng bị tước đoạt.

Tương đương với việc đuổi cô ấy khỏi nhà họ Tống.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.