Bé Con, Chú Không Thể Chờ

Chương 114: Chương 114:  




Du Ánh Tuyết đi mua vé một cách thành thạo, đi vào đứng đợi trước tuyến đường số 1

Thời điểm này tuyến đường số 1 rất đông người đi lại

Chủ yếu là nhân viên văn phòng và học sinh sinh viên

Kiều Phong Khang không thích bầu không khí ồn ào này, lông mày anh nhíu thật chặt, anh ôm chặt Du Ánh Tuyết vào lòng để bảo vệ cô

Du Ánh Tuyết vùi đầu trong ngực anh, lưu luyến mùi hương và hơi thở của anh

Cô chỉ cảm thấy anh là người duy nhất còn lại trên thế giới này… – Nếu có anh ở đó thì tất cả sự ồn ào, náo loạn đều bị anh vứt bỏ bên ngoài

“Đến rồi!”

Đi qua đường số 1, Du Ánh Tuyết ngẩng đầu ra khỏi ngực anh

Sợ lạc nhau, Kiều Phong Khang nắm tay cô chặt hơn, tay còn lại vòng qua eo cô để cô không bị đám đông chen chúc làm cho bị thương

Chỉ với một động tác nhỏ, nhưng trong mắt của Du Ánh Tuyết, cô chỉ cảm thấy như ăn phải đường ngọt như mật vậy

Được một người như vậy thương yêu, làm sao cô có thể cam lòng rời đi chứ? Hai người bước vào tàu điện ngầm.

Trong tàu vẫn đông đúc như mọi ngày

Kiều Phong Khang ôm cô đứng dựa vào cửa

Vào đúng lúc này, tiếng điện thoại trong túi quần anh đột nhiên vang lên

Là Nghiệm Danh Sơn gọi điện thoại đến.

“A lô” Kiều Phong Khang bắt máy nghe, “Giám đốc Kiều, tôi vừa mới nhận được thông tin về một người mất tích, bây giờ tin tức đó đang được phát một phần nhỏ trên màn hình của tuyến tàu điện ngầm số 1 của thành phố An Lập.”

Tuyến đường số 1 chính là tuyến mà bây giờ bọn họ đang đi.

Chẳng qua “Tìm người mất tích nào?” Việc này có liên quan gì đến anh sao?

“ Người mất tích được tìm kiếm, chính là cô Tuyết”

Kiều Phong Khang nhíu mày, trong lòng, cảm thấy lo lắng, anh rũ mắt xuống nhăn Du Ánh Tuyết

“Có chuyện gì sao?” Du Ánh Tuyết nhìn thấy vẻ mặt anh có gì đó không ổn, cô lo lắng hỏi một câu.

Kiều Phong Khanh quét mắt nhìn màn ảnh. truyền hình sau lưng anh, bây giờ trên màn hình vẫn còn đang chiêu tin tức giải trí, vừa nãy Du Ánh Tuyết vẫn còn thích thú xem nó

Anh tỉnh bơ xoay người, đổi vị trí với Du Ánh Tuyết, để cho cô quay lưng về phía màn hình

“Cậu lập tức rút tin tức đó xuống! Tôi cho cậu hai phút!’ “Giám đốc Kiều, tôi sợ rằng hai phút không kịp, dù sao xe có video của tin tức kia…”

“Bây giờ cậu nói những việc này với tôi, không bằng cậu lập tức đi gọi điện thoại giải quyết đi” Kiều Phong Khanh cắt đứt lời nói của Nghiêm Danh Sơn

Nghiệm Danh sơn vừa nghe thấy giọng nói trên đầu dây bên kia, trong lòng anh ta hơi hoảng sợ không dám nhiều lời nữa

Kiều Phong Khang cáp điện thoại, vẻ mặt anh lúc này vô cùng khó coi

Tầm mắt của anh cảnh giác nhìn chằm chằm vào màn hình trước mặt kia

Nếu như Du Ánh Tuyết nhìn thấy thông tin tìm người mất tích này, vậy những chuyện trước kia sẽ không thể giấu được nữa

Anh có thể tưởng tượng được phản ứng của ông lão và bà lão chắc hẳn sẽ rất kích động

Đến lúc đó… Kiều Phong Kình không dám tưởng tượng nữa, anh theo bản năng ôm chặt cô vào lòng

Du Ánh Tuyết chỉ cảm thấy vẻ mặt anh có cái gì đó không ổn lắm: “Có phải đã xảy ra chuyện gì không?”

“…Không có chuyện gì.” Kiều Phong Khang chỉ nói bốn chữ

Du Ánh Tuyết cắn cắn môi

Khuôn mặt cô hơi uể oải

Thật ra thì… Cho dù thật sự xảy ra chuyện trong công việc cô cũng không giúp được anh

Cảm giác như thế này khiến cho cô cảm thấy vô cùng buồn phiền

Như bà lão nói, nếu như người anh lựa chọn là Tô Hoàng Quyên, thì tình huống vừa nãy nhất định sẽ khác! Cô thất vọng tựa vào trong ngực anh, hai tay cô vòng ôm lấy eo anh: “Mặc dù tôi không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng mà… Sau này, chờ tôi lớn lên một lần nữa, thỉnh thoảng chú cũng nói chuyện công việc với tôi một chút, có được hay không?”

Kiều Phong Khang cúi đầu nhìn cô, ánh mắt càng sâu

Cô giương khuôn mặt nhỏ nhắn lên, hai mắt chạm với ánh mắt của anh: “Mặc dù tôi không thể giải quyết giúp chú, nhưng mà tôi muốn chú có thể chia sẻ với tôi.” Trái tim anh rung động

Anh nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên: “Tôi đang kiên nhẫn đợi em lớn lên, nhưng mà, Tuyết…Em phải đồng ý với tôi, tương lai cho dù có xảy ra chuyện gì thì em cũng phải ngoan ngoãn ngây ngô ở bên cạnh tôi!” Du Ánh Tuyết cười một tiếng

“Cháu đã cam đoan với chú rất nhiều lần rồi

Ừ, cháu cam đoan lần nữa, sau này kể cả Minh Đức có hy vọng cháu đi nước Mỹ hay không, cháu sẽ không đi, chỉ có ngây ngô ở bên cạnh chú

Dĩ nhiên, nếu như chỉ là đi nước Mỹ thăm người thân một thời gian ngắn thì không tính nha.” Hai tay cô giơ lên

Trong mắt cô chỉ có anh, cô ngây thơ không cảm giác được đây là nơi công cộng, nói những lời tỏ tình như vậy không thích hợp lắm

“Tôi nói không chỉ là Minh Đức!” Anh nói cao giọng một chút

Du Ánh Tuyết khẽ run, nhìn anh không biết có chuyện gì

Lúc này cô mới phát hiện vẻ mặt của anh rất uy nghiêm và nghiêm túc

“Vậy chú nói về ai?” Du Ánh Tuyết không hiểu hỏi

Đang vào lúc này thì bỗng dưng tin tức giải trí nhảy chuyển sang tin khác sau lưng cô

Trên màn hình, bỗng nhiên hiện ra một tấm ảnh màu tìm người mất tích

Theo bản năng Kiều Phong Khang nhìn sang, ánh mắt anh bỗng dưng u ám

Ngoài lời tường thuật bên ngoài, ở góc trên bên phải còn đăng một tấm ảnh màu

Đó là tấm ảnh hồi nhỏ của Du Ánh Tuyết

Có lẽ người khác không nhận ra nhưng Kiều Phong Khang nhìn một cái là có thể nhận ra

“Chú đang nhìn cái gì vậy?” Du Ánh Tuyết thấy anh không trả lời mình nên ngẩng đầu lên nhìn anh, cô phát hiện ánh mắt của anh đang rơi vào phía sau cô

Cô tò mò nhìn theo ánh mắt của anh

Nhưng…

Ánh mắt của cô còn chưa nhìn đến chỗ anh nhìn thì mặt cô đã bị hai tay anh chặn lại

Trong lúc cô còn ngạc nhiên, thì đột nhiên anh lại hôn cô

Du Ánh Tuyết hoảng sợ trợn mắt

Cái này… Lúc này hai người đang ở nơi công cộng, hơn nữa chỗ này có nhiều người như vậy… Du Ánh Tuyết có thể còn lý trí suy nghĩ việc này khi đứng dậy, nhưng mà rất nhanh cô lại mất hồn trong nụ hôn của anh… Đợi khi cô tỉnh táo lại, nhà ga đã xuất hiện trước mặt

Kiều Phong Khang kéo cô xuống tàu điện ngầm

***

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.