Bé Con, Chú Không Thể Chờ

Chương 115: Chương 115




Bây giờ Du Ánh Tuyết mới nhận ra vừa nãy anh không được bình thường, cô tò mò hỏi anh: “Vừa nãy trên tàu điện ngầm chú nhìn thấy cái gì vậy? Tại sao chú không cho phép tôi nhìn?”

“Không thích hợp với trẻ con” Anh trả lời mà mặt không đỏ cũng không thở gấp

Môi Du Ánh Tuyết bĩu ra nói: “Sẽ không phải là scandal nào đó của chú đấy chứ? Dù sao thì cháu cũng đã thấy nhiều scandal của chú trên tàu điện ngầm này rồi.” Kiều Phong Khang nhìn cô: “Nếu như có scandal lần nữa thì nhân vật chính nhất định là em” Du Ánh Tuyết lắc đầu liên tục: “Cháu cũng không muốn nổi tiếng.” Anh cười

Nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô một cái, “Giờ em đi học đi, tôi đến gặp hiệu trưởng của em một lát, giải quyết chuyện của em”

“Vâng.” Nếu không phải thời gian không kịp thì Du Ánh Tuyết còn muốn hỏi nhiều nữa, cô vội vội vàng vàng chạy vào phòng học

Bên này, Kiều Phong Khang nhìn bóng lưng của cô một lúc, lông mày anh càng nhíu chặt

Cho đến khi không còn nhìn thấy cô nữa, anh mới cầm điện thoại ra gọi cho Nghiêm Danh Sơn

“Là tôi.”

“Giám đốc Kiều, anh yên tâm, trong một phút trước tất cả thông tin đã được gỡ bỏ xuống, sau này sẽ không xuất hiện những loại thông tin tìm người như này nữa.”

“Thông báo với tất cả các phương tiện truyền thông, bất kể là trên tivi internet, hay phương tiện in ấn, sau này cứ là những thông tin tìm người mất tích như vậy thì đều không được công bố cho tôi.”

“Vâng.” Nghiêm Danh Sơn đáp một tiếng, nhưng anh ta suy nghĩ một chút vẫn không nhịn được nói: “Giám đốc Kiều, thật ra… dù sao thì cô Tuyết cũng chỉ mới 18 tuổi, nếu như cô ấy biết cha mẹ mình còn sống, chắc hẳn cô ấy sẽ rất vui vẻ?” Sắc mặt Kiều Phong Khang căng thẳng nghiến răng

Trong đầu anh không khỏi hiện lên, hình dáng đáng thương của cô trước đây khi nhớ đến cha mẹ

Cảm giác rất khó chịu khi mình là một đứa trẻ mồ côi

Cho dù nhiều năm rồi, phần tiền bạc vật chất thì anh chưa bao giờ làm cô thiếu hụt, nhưng mà về phái tình thương của cha mẹ của cô thì ai có thể thay thế được? Chẳng qua… “Chuyện hôm nay, cậu không được để cho Tuyết biết.” Kiều Phong Khang nói bằng giọng điệu lạnh như băng

“Nhưng mà…” Nghiêm Danh Sơn chần chờ nói: “Tôi chỉ sợ giấy không gói được lửa”

“Bây giờ có thể giấu được bao lâu thì giấu bấy lâu.” Anh, từng chữ từng câu chưa bao giờ dao động

Nghiêm Danh Sơn muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng anh ta lại không nói gì và cúp điện thoại

– Nếu cô Tuyết biết mình thật ra có thể đoàn tụ gặp mặt cha mẹ, nhưng bởi vì ông chủ đã ngăn cản việc đó, sợ rằng… Cô ấy sẽ hận ông chủ sao?

Một lúc lâu, Kiều Phong Khang vẫn đứng yên ở chỗ đó. Ánh mặt trời chói chang, sắc mặt anh giống như được bao phủ một tầng sương mù dày đặc.

Anh không phải là không biết cách làm mình vật ch kỷ.

Nhưng mà muốn làm cho cô rời xa anh, anh không làm được

Kiều Phong Khang trở về công ty bẩm số nội bộ gọi trước khi cuộc họp diễn ra rất nhanh Nghiệm Danh Sơn đã đẩy cửa đi vào,

“Tìm người thông báo thông tin mất tích, cho tôi xem một chút

Anh ra lệnh Nghiệm Danh Sơn đa một phần văn kiện có trong túi ra cho anh Ánh rút a nhìn, thông tin của người đăng tin tìm người mất tích rất rõ ràng. Bao gồm cả địa chỉ mất tích cũng có.

Có thể là Vân Thanh không có điện thoại, phía dưới là số điện thoại của máy bay riêng và địa chỉ hiện tại của bà ấy.

“Bây giờ bà ấy ở đâu?” Kiều Phong Khang pháp chằm chằm lo chậu địa chỉ kia,

Đó là khu dân nghèo của thành phố An lập.Hầu như tất cả các tòa nhà có nguy cơ sập đều ở bên đó.

“Tôi đã cố ý đi điều tra qua, hoàn cảnh bên kia rất kém Ấm ướt u ám, kể cả người trẻ tuổi cũng chắc chắn sẽ không chịu đựng được.

Kiều Phong Khang cau mày, “Tại sao cậu không nói sớm? Tôi bảo cậu âm thầm giúp | bà ấy, đó là cách cậu giúp bà ấy sao?”

“ “ Nghiệm Danh Sơn thở dài, “Bà ấy có cuộc sống vô cùng nghèo khó, bởi vì bà ấy Có biên bản ghi chép việc từng ở tù, vì thế dù có nhiều công việc cần người nhưng cũng không ai muốn mời bà ấy về làm.Bây giờ bà ấy chỉ có thể làm giúp việc trong phòng bếp, tôi có thông báo với người quản ý bên đó cho bà ấy tiến biên chế Hôm qua bà ấy muốn tăng lương sau một năm, tôi đã nhà quản lý nhà hàng đưa cho bà ấy một ít, nhưng mà tôi lại không ngờ”

“Không nghĩ tới, bà ấy lại dùng số tiền kia đỗ làm những việc như thế”

Kiều Phong Khang chấp nhận lời nói của Nghiêm Danh Sơn, tay gõ vào tờ giấy thông tin người tìm kiếm trên bàn Nghiệm Danh Sơn gật đầu: “Không sai

Một năm tiếp theo bà ấy sẽ không có thu nhập, tôi sợ rằng..” Môi mỏng Kiều Phong Khang mím chặt, “Bất kể cậu có dùng cách gì, trước tiên giúp bà ấy cải thiện hoàn cảnh sinh hoạt, để cho chủ nhà sửa sang một lần nữa

Tất cả những thiết bị đồ đạc nào không có thì cậu mau chóng sửa chữa và bổ sung.”

“Được, tôi sẽ sắp xếp thật chu toàn” Ánh mặt của Kiều Phong Kình lại nhìn xuống số điện thoại và địa chỉ của thông tin người tìm kiếm, đột nhiên anh nghĩ đến cái gì, cất giọng nói: “Cậu chờ một chút!” Nghiệm Danh Sơn đã đi đến cửa, nghe được âm thanh này, quay đầu lại nhìn anh

“Không cần sửa sang phiền phức như vậy, cậu nghĩ cách đưa bà ấy rời khỏi chỗ đang ở đi.”

“Việc này.” E rằng có hơi khó khăn? “Tôi không quan tâm cậu dùng cách gì

Còn nữa, cậu tìm một ngôi nhà tốt để cho bà ấy vào ở

Thuận tiện nhắc nhở quản lý nhà hàng đổi cho bà lấy một bộ đồng phục thoải mái để làm việc

Còn tiền lương thì tôi sẽ chịu trách nhiệm”

“Dạ, Giám đốc Kiều, tôi sẽ nghĩ cách.” Kiều Phong Khang khẽ vuốt cằm: “Chuẩn bị mở cuộc họp đi.” Nghiệm Danh Sơn đi ra ngoài, Kiều Phong Khang ngồi xuống ghế xoay, nhìn chằm chằm vào thông tin người mất tích trên bàn

Đợi đến khi cô gả cho anh, anh sẽ cho mẹ con họ đoàn tụ vào ngày đăng kí kết hôn ở cục dân chính

Nhưng mà, trước lúc đó… Anh không cách nào chắc chắn được cô nhóc sẽ mãi mãi ở bên cạnh anh, sẽ không rời khỏi anh, nên anh không thể nào để cho hai mẹ con họ gặp mặt

Buổi chiều

Du Ánh Tuyết học xong, đã sớm trở về biệt thự

Trong bữa ăn buổi tối, dì Lý đẩy cửa đi vào, nói với cô: “Cô Tuyết, cô ăn cơm tối trước đi, tối nay cậu Khang tăng ca chưa về được.” Du Ánh Tuyết đặt sách trên tay xuống, chu miệng nói: “Đầu đã bị thương như vậy, cũng không biết nghỉ ngơi, thế mà vẫn cứ tăng ca suốt” Lầu bầu một tiếng, cô để quyển sách xuống, đi xuống tầng

“Di Lý, dì có thể giúp tôi đóng gói một phần cơm được không

“Để làm gì?”

“Tôi sẽ mang đến công ty” Tôi cũng lo lắng phải ứng khác của chú ấy

Sợ chú ấy sẽ làm việc đến tận khuya

Dì Lý vui vẻ yên tâm cười một tiếng, “Được, tôi lập tức đi làm đây.”

***

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.