Bé Con, Chú Không Thể Chờ

Chương 140: Chương 140






Nhảy hố truyện: Bé con, chú không thể chờ - Du Ánh Tuyết - Kiều Phong Khang

Tác giả: Nhiên Nhiên

Thể loại: Ngôn tình, sủng

Chương 140:

Cô bướng bỉnh giật cằm ra nói: “Chú lấy lại thì tốt.”

Cô định nói ra câu này một cách sảng khoái, thế nhưng lúc nói lại đứt quãng nhiều lần mới nói được đầy đủ.

Móng tay cô ấn vào trong thịt. Hít thật sâu mấy hơi liên tục mới khiến nước mắt không chảy xuống.

Cô ngửa đầu, vất vả nuốt vào trong bụng.

Sau đó nuốt tất cả cay đắng và nặng nề vào trong…

Cơ thể của Kiều Phong Khang hơi run lên.

Dường như anh không nghĩ tới cô sẽ nói câu “Không thèm” và “Lấy lại thì tốt” ra miệng nhẹ nhàng linh hoạt như thế.

Nhưng thật ra… Có gì bất ngờ đâu?

Bởi vì anh yêu cô vượt xa cô yêu anh.

Thế nên người phụ nữ này! Người phụ nữ đáng chết này từ trước tới giờ đều chiếm ưu thế trong cuộc tình này Nếu cô muốn đi, cô có thể sảng khoái dứt ra để anh phát điện một mình.

Nếu cô không muốn, giống như hiện tại thì cô vẫn nhẹ nhàng từ bỏ như thường!

Cô cũng không nói sai…

Anh yêu cô, yêu đến bệnh hoạn từ lâu, đã không còn thuốc nào chữa trị được nữa!

“Nếu đã không thèm… Cuối cùng anh cũng mở miệng.

Ánh mắt anh âm trầm, lạnh lùng, nồng nặc không cam lòng và cuồn cuộn như bão táp mạnh mẽ, hận không thể xé rách cô.

“Du Ánh Tuyết, bây giờ em mau biến khỏi mắt tôi đi!” Lời vừa nói ra có chút run rẩy.

Trong lòng Du Ánh Tuyết vô cùng đau xót.

– Không phải cô không biết câu biến khỏi đây của anh là có ý nghĩa gì.

Thế nhưng sự ngang bướng lại không cho phép cô ở lại thêm.



Bánh kem rơi xuống nền đất nát bét.

Nó dính trên nền gạch trơn bóng đã không còn nhìn thấy hình dạng ban đầu.

Cô đã bỏ ra rất nhiều thời gian để làm hình hoa. Cô còn thẹn thùng lừa gạt dì Vu tự tay viết lên chữ “I love you”, nhưng hiện tại đã hoàn toàn thay đổi.

Cặp nhẫn kia cũng rơi ra từ trong chiếc hộp rồi lăn đến chân cô.

Cô cụp mắt xuống chỉ cảm thấy ánh sáng chiếu vào chiếc nhẫn phản xạ ra làm đau mắt của mình.

Thế là cô khom người nhặt lên rồi sít sao chặt chẽ nắm lại trong lòng bàn tay.

Nước mắt cô chảy ra rơi xuống sàn nhà.

Cô không dừng lại mà kéo cánh cửa nặng nề ra để bước ra ngoài.

Bước chân cô có chút lộn xộn.

Trong nhà ăn, cho đến khi Kiều Phong Khang không nhìn thấy bóng dáng kia nữa thì anh mới nặng nề thở ra một tiếng rồi đập một quyền mạnh mẽ lên bàn ăn.

Mu bàn tay lập tức chảy máu đầm đìa.

Ngay cả người kéo đàn vi-ô-lông cũng bị dọa đến ngừng động tác lại.

Quản lý đẩy nhân viên phục vụ đang còn đứng ngơ ngẩn tại chỗ ra nói: “Cô còn không mau đến xem thử?”

“… Quản lý, tôi… tôi sợ”

“Sợ gì chứ? Khách hàng là Thượng Đế, dù có ăn thịt cô thì cô cũng không thể không đến đó! Nhanh đến hỏi tình huống đi!”

Quản lý đã nói như vậy rồi nên cô gái trẻ cũng chỉ đành bạo gan đi qua.

“Anh Phong Khang, tay anh bị thương rồi, hay là… Để tôi giúp anh băng bó nhé?”

“Lấy cái đĩa sạch tới đây.”

Cặp nhẫn kia cũng rơi ra từ trong chiếc hộp rồi lăn đến chân cô.

Cô cụp mắt xuống chỉ cảm thấy ánh sáng chiếu vào chiếc nhẫn phản xạ ra làm đau mắt của mình.

Thế là cô khom người nhặt lên rồi sít sao chặt chẽ nắm lại trong lòng bàn tay.

Nước mắt cô chảy ra rơi xuống sàn nhà.

Cô không dừng lại mà kéo cánh cửa nặng nề ra để bước ra ngoài.

Bước chân cô có chút lộn xộn.

Trong nhà ăn, cho đến khi Kiều Phong Khang không nhìn thấy bóng dáng kia nữa thì anh mới nặng nề thở ra một tiếng rồi đập một quyền mạnh mẽ lên bàn ăn.

Mu bàn tay lập tức chảy máu đầm đìa.

Ngay cả người kéo đàn vi-ô-lông cũng bị dọa đến ngừng động tác lại.

Quản lý đẩy nhân viên phục vụ đang còn đứng ngơ ngẩn tại chỗ ra nói: “Cô còn không mau đến xem thử?”

“… Quản lý, tôi… tôi sợ”

“Sợ gì chứ? Khách hàng là Thượng Đế, dù có ăn thịt cô thì cô cũng không thể không đến đó! Nhanh đến hỏi tình huống đi!”

Quản lý đã nói như vậy rồi nên cô gái trẻ cũng chỉ đành bạo gan đi qua.

“Anh Phong Khang, tay anh bị thương rồi, hay là… Để tôi giúp anh băng bó nhé?”

“Lấy cái đĩa sạch tới đây.”

Kiều Phong Khang cúi đầu nhìn bánh kem trên mặt đất.

Hình ảnh bọn họ ôm nhau trong phòng bếp tối hôm qua còn rõ ràng như thế. Vậy mà hiện tại…

Rất nhanh nhân viên phục vụ đã lấy dĩa tới. Anh ngồi xổm người xuống hốt bánh kem đã nát bét tan tành vào trong dĩa.

Bánh kem rất dễ nát. Cho nên…

Mỗi một động tác anh đều rất cần thận.

Cẩn thận giống như đang nhặt một món đồ quý giá nhất.

Đây là lần đầu tiên cô bé kia làm bánh kem cho anh đấy…

Anh quẹt một miếng kem bỏ vào trong miệng.

Rõ ràng rất ngọt, thế nhưng mà…

Lại bưng xuống hâm nóng, bưng lên để nguội lạnh, anh vẫn không động đũa.

ở một bên khác. Du Ánh Tuyết quay lại phòng bệnh lần nữa, cả người cô hồn bay phách lạc, tinh thần hoảng loạn.

Lâm Vân Thanh đã đợi rất lâu, cuối cùng cũng đợi được cô quay trở về. Thấy bộ dạng này của cô thì lòng bà ấy vừa buông lỏng đã căng thẳng lên.

“Ánh Tuyết, con đi tìm cậu Phong Khang à? Có phải cậu Phong Khang lại ăn hiếp con không?” Lâm Vân Thanh nắm tay Du Ánh Tuyết thật chặt rồi vội vàng tra hỏi.

Lúc này Du Ánh Tuyết mới hoàn hồn, đối mặt với ánh mắt lo lắng của mẹ thì cô không nói gì mà chỉ cúi đầu chui vào lòng bà ấy.

Hai tay cô ôm eo bà. “Ánh Tuyết à?” Lâm Vân Thanh lo lắng sờ đầu của CÔ.

“Con không sao. Chẳng qua con cảm thấy đột nhiên có mẹ… Thật sự rất tốt…”

Cho nên..

Từ nay về sau cô không còn mồ côi nữa. Nhưng cô vẫn có chút không quen…

Từ nay trở đi cô có thể khóc trong lòng mẹ.

Mẹ sẽ mãi mãi tha thứ và chấp nhận mình.

Còn chú Phong Khang…

Nghĩ đến câu “Tôi có thể cho em cũng có thể lấy lại” thì cô vẫn cảm thấy lòng đau như dao cắt, trong lúc nhất thời nước mắt càng chảy ra càng nhiều.

Lâm Vân Thanh không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn thấy Du Ánh Tuyết khó chịu như vậy làm trong lòng bà ấy cũng không dễ chịu.

“Là mẹ có lỗi với con… Do mẹ không tìm được con sớm hơn mới khiến con chịu nhiều ấm ức như vậy.”

“Mẹ, mấy năm này mẹ ở đâu, tại sao bây giờ mẹ mới tới tìm con?” Du Ánh Tuyết hơi ngẩng đầu lên nhìn bà ấy.

Trong con người của Lâm Vân Thanh xẹt qua chút đau đớn. Bà ấy thở dài, giơ tay lên sờ khuôn mặt rơi đầy nước mắt của Du Ánh Tuyết.

“Mấy năm nay mẹ vẫn luôn nhớ con, mẹ cũng rất muốn tìm con. Thế nhưng mà… Mẹ có nỗi khổ trong lòng khó mà nói ra. Thôi, đừng nói về mẹ nữa, nói một chút về con đi…”

Lâm Vân Thanh rưng rưng nước mắt nhìn Du Ánh Tuyết: “Có phải mấy năm nay con đã chịu nhiều đau khổ không? Nói cho mẹ nghe xem.”

“Không có…” Du Ánh Tuyết nắm chặt tay Lâm Vân Thanh: “Con được bạn của mẹ nhận nuôi, cho nên… Con sống rất tốt. Người nhận nuôi con cũng đối xử rất tốt với con…”

Nói đến đây thì trong lòng Du Ánh Tuyết càng đau đớn hơn.

Cô biết anh tốt với mình.

Cô vẫn luôn biết điều ấy.. Thế nhưng mà…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.