Bé Con, Chú Không Thể Chờ

Chương 150: Chương 150




Vẻ lạnh lùng âm u trên mặt anh làm cho người phụ nữ thấy kinh hồn bạt vía, chỉ cảm thấy người đàn ông trước mặt khi nãy trông rất mê người, nhưng giờ lại cảm thấy cực kỳ đáng sợ.

Lâm Vân Thanh nhìn Kiều Phong Khang rồi nói với cô:

“Đưa thẻ ngân hàng này cho cha nuôi của con đi” Bà ấy còn cố ý nhấn mạnh hai chữ “cha nuôi”.

Du Ánh Tuyết hơi ngẩn người, không hiểu sao hai chữ “cha nuôi” này làm cho cô có cảm giác khó chịu.

Cô nhìn mẹ, hơi mím môi, muốn phản bác lại.

Có điều, khi Lâm Vân Thanh thúc giục thêm lần nữa:

“Còn không mau đi đi?” Du Ánh Tuyết cúi đầu, chậm chạp đi đến trước mặt Kiều Phong Khang.

Đưa thẻ ngân hàng cho anh.

Anh không nhận, chỉ nhìn chằm chằm Lâm Vân Thanh, im lặng không nói gì mà chờ Lâm Vân Thanh tiếp tục Chỉ có hơi thở nặng nề cùng với hàng lông mày nhíu chặt chứng tỏ cảm xúc bây giờ của anh.

“Cậu Phong Khang, nghe Ánh Tuyết nói mấy năm nay con bé được cậu nuôi lớn, tôi không biết phải cảm ơn cậu như thế nào, khoản tiền này là tiền để dành của tôi, hy vọng cậu nhận lấy.”

Vốn dĩ khoản tiền này là dùng để đăng tin tìm người, nhưng sau đó bài đăng không thành công, nên hai ngày nay đã được trả về một phần.

Du Ánh Tuyết khẽ nhíu mày.

Ánh mắt Kiều Phong Khang càng thêm chăm chú.

Chỉ nghe thấy Lâm Vân Thanh tiếp tục nói:

“Đương nhiên tôi biết khoản tiền này giống như là muối bỏ biển, vì thể sau này tôi và Ánh Tuyết sẽ còn từ từ trả lại cho cậu.

Cho nên… sau này, Ánh Tuyết sẽ không còn là con gái nuôi của cậu nữa, con bé và cậu sẽ không còn bất kỳ quan hệ nào cả.

Cho dù thế nào tôi cũng mong cậu thành toàn cho hai mẹ con chúng tôi” Càng nói gần cuối, giọng điệu càng nặng nề.

Lòng Du Ánh Tuyết như bị hai bàn tay hung ác nhéo một cái, câu nói “con bé và cậu sẽ không còn bất kỳ quan hệ nào” làm cho đầu ngón tay cô run rẩy, gần như không thể cầm nổi tấm thẻ mỏng manh kia.

Vẻ mặt Kiều Phong Khang càng thêm lạnh lẽo.

Anh không động đậy, chỉ nhìn thẳng về phía Du Ánh Tuyết Ánh mắt anh nhìn cô từ đầu đến chân, hơi mấp máy môi:

“Còn cháu? Đây cũng là suy nghĩ của cháu? Cháu muốn tôi nhận lại số tiền này?" “Ánh Tuyết, đưa thẻ cho cậu Phong Khang đi Ngay lúc Du Ánh Tuyết còn chưa lấy lại được phản ứng, Lâm Vân Thanh khẩn trương hét lên:

“Không phải con không thở tha thứ cho chuyện cậu ta | làm mẹ bị thương sao, vì sao bây giờ lại do dự?”Du Ánh Tuyết nhắm mắt, hít sâu một hơi rồi nhét tấm thể vào trong tay anhVẻ mặt Kiều Phong Khang trầm xuống, giữ chặt tay cô theo bản năng Anh dùng súc rất mạnh, giống như là muôn vặn.

gãy tay Cô vậy.

Chỉ nghe thấy anh hắng giọng, lạnh lùng hỏi:

“Cháu thật sự muốn cắt đứt quan hệ với tôi?”Du Ánh Tuyết có thể cảm nhận được ánh mắt mẹ đang nhìn chằm chằm vào mình.

“Ánh Tuyết, nếu con còn muốn đi theo cậu ta, mẹ cũng nguyện ý thành toàn cho con” Trái tim Du Ánh Tuyết run lên, cô nhìn về phía mẹ, trong đôi mắt có ánh sáng lấp lánh.

“Mẹ sẽ rời đi” Lâm Vân Thanh nhắm mắt:

“Mẹ… Coi như chưa từng tìm được con vậy? Trái tim cô đau đớn khôn xiết, nhưng còn lạnh hơn, giống như là rơi vào hầm băng.

Hốc mắt của Du Ánh Tuyết ửng hồng, cô quay sang nhìn anh.

Cô hít sâu một hơi, cố hết sức đề nén nỗi đau xuống đáy lòng, cứng nhắc nhét tấm thẻ ngân hàng vào trong tay Kiều Phong Khang.

sức lực cả người giống như là bị hút hết sạch, rất lâu… Cô mới có thể rút tay mình ra khỏi lòng bàn tay lạnh bằng của anh.

Cứ như là bị lột một lớp da, mu bàn tay của cô đỏ bừng lên.

Mà trái tim của cô, cũng giống như bị lột một lớp da… Đau đến mức chỉ hít thở thôi cũng giống như là ngàn cây kim châm vào, mang theo cảm giác… “Rắc...” Một thanh âm vang lên, tấm thẻ ngân hàng kia gãy nát trong tay anh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.