Bé Con, Chú Không Thể Chờ

Chương 166: Chương 166




Ông cụ đã quên, ngày xưa đứa con út của bọn họ đã chết ở trên tay người phụ nữ đó.

“Bà chủ.”

Đúng lúc bà cụ đang đắm chìm trong câu chuyện quá khứ đau đớn này thì một người làm đi vào, nói:

“Người khách được bà mời đã tới rồi ạ” Bà cụ điều chỉnh lại biểu cảm, nghiêm nghị nói:

“Bảo anh ta chờ ở phòng khách”

“Vâng ạ.

Người làm xoay người ởi tới phòng khách.

Bà cụ thu bớt lại vẻ mặt tàn khốc, tao nhã lau sạch miệng rồi mới chậm rãi đi ra ngoài.

Trong phòng khách có một người trẻ tuổi đang đứng đó.

Anh ta nhìn thấy bà cụ đi ra, lập tức lấy ra một cái phong thư rồi đưa cho bà cụ:

“Bà cụ, đây là tư liệu mà bà muốn tôi điều tra.

Bệnh án của người phụ nữ đó đăng ký ở bệnh viện để tên là Lâm Vân Thanh.

Quả thật là bà ấy đang nằm ở phòng bệnh vip của bệnh viện, nguyên nhân là trước đó không lâu bị ngã dẫn đến bị thương ở chân.

Hơn nữa, theo điều tra cho thấy, tất cả chi phí chữa bệnh của bà ấy tính đến hiện tại đều là tổng giám đốc Khang chỉ trả.

Mỗi ngày, tổng giám đốc Khang đều đến bệnh viện thăm nom, rất có lòng.

Về phần cô Ánh Tuyết thì nghe nói là chỉ cuối tuần mới đến bệnh viện.

Theo như lời nói của y tá ở bệnh viện thì cô Ánh Tuyết chính là người con gái ruột mà Lâm Vân Thanh đang tìm kiếm gần đây.”

Đôi con ngươi của bà cụ trầm ~ xuống.

Dường như là lập tức mở phong thư ra.

Bên trong, bức ảnh đầu tiên dần lộ ra khiến cho sắc mặt bà cụ càng thêm âm u.

“Đây là Lâm Vân Thanh?”

“Đúng vậy, bà cụ, chính là người này.

Quả nhiên.

Ngoại trừ người phụ nữ đó ra thì còn có thể là ai? Nhưng mà… Chính đứa con ruột của mình tự nhiên mỗi ngày lại đi tới bệnh viện tỏ vẻ nịnh bợ với người phụ nữ mà bà cụ hận nhất.

Hơn nữa, không tính nhà họ Kiều bọn họ đã giúp Lâm Vân Thường nuôi dưỡng miễn phí đứa con gái thương yêu của bà ấy suốt bao nhiêu năm qua.

Mà hiện giờ, thế mà Phong Khang còn muốn hỏi cưới Du Ánh Tuyết.

“Tôi tuyệt đối không cho phép.”

Một suy nghĩ ập tới.

Đủ loại hình ảnh, cảm xúc lẫn lộn giữa quá khứ và hiện tại làm cho bà cụ tức giận đến mức cả người phát run.

Bà cụ ra sức xé nát tấm ảnh chụp này, cảm xúc kích động quá mức đến mức cả hốc mắt cũng hiện lên tia máu hồng hồng.

Trừ khi bà ấy chết, nếu không đứa con gái của người phụ nữ này cả đời cũng đừng nghĩ tới việc có thể bước chân vào cửa của nhà họ Kiều bọn họ.

Mà ở bên này.

Du Ánh Tuyết đang vui vẻ chuẩn bị bánh ngọt.

Cô bận bịu cả buổi sáng, rồi đến tận trưa mới không dễ dàng nướng bánh xong, giờ phút này đang cẩn thận tạo hình vài bông hoa.

Vốn là nghĩ đến anh sẽ trở về ăn cơm chiều.

Nhưng mà, kết quả là chờ rồi lại đợi vẫn không nhìn thấy bóng dáng của anh đâu.

“Dì Lý, dì gọi một cuộc điện thoại hỏi thử một chút xem khi nào thì chú ba sẽ trở về đi” Du Ánh Tuyết năn nỉ dì Lý.

“Cô Ánh Tuyết gọi đi.

Nếu tôi mà gọi, tôi chỉ sợ sẽ không nhịn được mà kể chuyện cô một lần nữa chuẩn bị bánh ngọt cho cậu chủ nghe đấy:

Du Ánh Tuyết cắn cắn môi.

Gọi thì nói như thế nào bây giờ? Cả buổi sáng còn đang tức giận, chủ động tắt điện thoại của anh.

Hiện tại lại vui vẻ hỏi anh khi nào thì trở về, haizz… Mất mặt thật sự mà.

“Đừng suy nghĩ vẩn vơ nữa, khẩn trương gọi đi.

Dì Lý trực tiếp cầm lấy điện thoại đặt vào trong tay cô.

Du Ánh Tuyết suy nghĩ một chút, rồi lại do dự.

Cuối cùng cô cũng nhấn vào số điện thoại kia rồi ấn gọi.

Điện thoại vang lên vài tiếng, bên kia mới bắt máy.

“Alo.”

Giọng nói qua điện thoại rất nghiêm túc.

Hiển nhiên lúc này hẳn là anh đang có việc gấp.

…” Du Ánh Tuyết ngồi ở trên sô pha, không hề hé răng.

‘Dì Lý? “...

” Cô vẫn im lặng như cũ.”

Du Ánh Tuyết, có phải em không?” m thanh của Kiều Phong Khang ở đầu bên kia có chút dịu dàng hơn, không còn mạnh mẽ giống như vừa nãy nữa.

Rồi sau đó, Du Ánh Tuyết rõ ràng có thể cảm giác được anh đứng lên, đi đến một chỗ khác.”

Vâng, là cháu.”

Cô cố hết sức làm cho giọng nói chính mình phát ra có vẻ thản nhiên một tí.”

Có việc gì sao?” “Cũng không phải là cháu có việc gì Là như vậy...

“ Tròng mắt Du Ánh Tuyết Xoay tròn vài vòng, chuyên ánh mắt tới trên người di Lý, nói:

“Chính là chiều nay, Dì Lý tự mình xuống bếp, đích thân làm đồ ăn mà chú thích Cho nên di ý muốn hỏi chú, tối nay chủ Có trở về ăn cơm tối hay không?”

“Là dì Lý muốn hỏi?”

“Đúng vậy, dĩ nhiên là dì Lý hỏi” Ở bên kia, Kiều Phong Khang hơi hơi nhướn mày, bàn tay đút trong túi quần, từ trên cao nhìn xuống dòng xe cộ đông nghịt đang di chuyển như nước ở phía dưới, ánh mắt có chút sâu xa:

“Vậy em hãy nói cho dì Lý biết, tối nay tôi cũng không trở về.”

Đêm nay, cũng không quay vê?...

” Du Ánh Tuyết trầm mặc, rồi sau đó nhìn về phía chiếc bánh ngọt trên bàn, trong lòng có chút mất mác khó nói thành lời.

Cho nên là… Chiếc bánh ngọt này cũng là mình đã làm không công rồi.

“Vẫn còn nghe sao?” Không có nghe thấy tiếng trả lời, Kiều Phong Khang lại hỏi một tiếng.

“Vẫn còn” Cô trả lời lại, nhưng thanh âm đã trở nên vô lực hơn rất nhiều, cũng nặng nề hơn.

“Sao vậy? Nghe ngữ điệu của em giống như không vui vẻ lắm”

“Làm gì có chứ.

Vì cái gì mà cháu lại không vui vẻ? Cháu vẫn rất ổn nha” Du Ánh Tuyết mạnh miệng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.