Bé Cưng Tinh Quái – Mami Của Tui, Tự Tui Sẽ Giành

Chương 263: Chương 263: Xin nghỉ việc






Đêm ấy Giang Tiêu Tiêu ngủ không ngon giấc.

Cô nằm mơ về quá khứ, mơ thấy con mình, mơ thấy Cận Tri Thận, một giấc mộng rối ren.

Khi cô tỉnh giấc, đầu đau như búa bổ.

Cô giùng giằng ngồi dậy quan sát xung quanh, bấy giờ mới phát hiện mình đang ở khách sạn.

Ký ức tối qua chợt ùa về, cô nhớ mình gặp Lục Tranh ở quán bar.

Chắc là anh ấy đưa mình tới khách sạn.

Đầu đau như búa bổ, cơn đau dai dẳng.

Khó chịu quá!

Cô day huyệt thái dương đau nhức, đúng lúc này tiếng gõ cửa vang lên.

"Tiêu Tiêu, em dậy chưa?"

Là Lục Tranh.

"Em dậy rồi."

Cô vội xuống giường đi mở cửa.

Vừa trông thấy cô, Lục Tranh lập tức nở nụ cười ấm áp. Anh hỏi: "Em ngủ có ngon không?"

Giang Tiêu Tiêu cũng đáp lại anh một nụ cười: "Cũng tạm."

Dứt lời cô giơ tay xoa huyệt thái dương.

Thấy vậy, Lục Tranh nhíu mày: "Em nhức đầu à?"

"Vâng Chắc là tại hôm qua uống say."

Lục Tranh thấy sắc mặt cô tiều tụy, chân mày nhíu chặt hơn: "Anh đi nhờ tiếp tân nấu trà giải rượu."

Anh ấy xoay người đi, Giang Tiêu Tiêu vội kéo lại: "Không cần đâu, em không sao."

Lục Tranh quay lại nhìn cô: "Không sao thật chứ?"

"Thật ạ. Em nghỉ một lát là khỏe ngay ấy mà." Giang Tiêu Tiêu sợ anh ấy không tin, còn cười tươi tỉnh như hoàn toàn không có vấn đề gì.

Lúc này Lục Tranh mới yên tâm.



"Chắc em đói rồi nhỉ?" Lục Tranh nói: "Anh bảo khách sạn mang bữa sáng đến đây, em đánh răng rửa mặt trước đi."

"Ok."

Khi Giang Tiêu Tiêu răng rửa mặt xong đi ra thì bữa sáng đã đặt trên bàn ăn rồi.

"Tiêu Tiêu, đến ăn sáng nào.” Lục Tranh mỉm cười gọi cô.

Nhìn Lục Tranh nở nụ cười ấm áp nhẹ nhàng, Giang Tiêu Tiêu cảm thấy ấm lòng song cũng thấy áy náy.

Cô biết đàn anh rất tốt.

Nhưng cô không biết phải báo đáp lòng tốt của anh ấy thế nào,

Lục Tranh thấy cô vẫn đứng im bất động thì hơi nhíu mày: "Tiêu Tiêu, em đang nghĩ gì thế?"

Giang Tiêu Tiêu sực tỉnh, vội bước nhanh tới: "Em không nghĩ gì cả."

Lục Tranh nhìn cô chốc lát, cũng không hỏi thêm.

"Ăn sáng đi." Lục Tranh rót sữa cho cô.

"Cảm ơn anh."

Giang Tiêu Tiêu nhận ly sữa uống một hớp, sau đó ngước mắt nhìn anh ấy: "Đàn anh, cảm ơn anh chuyện tối qua." %3D

Lục Tranh bật cười: "Em đừng xa lạ với anh như thế."

Giang Tiêu Tiêu mím môi hỏi: "Tối qua em có gây phiền phức cho anh không?"

"Không hề." Lục Tranh đặt cái ly trong tay xuống rồi nói tiếp: "Tiêu Tiêu, em không cần sợ gây phiền phức cho anh."

Giang Tiêu Tiêu mỉm cười không nói nữa,

Hai người im lặng ăn sáng, ăn xong Lục Tranh hỏi: "Em muốn đi đâu? Để anh đưa em đi."




Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.