Beta Này Quá Cá Mặn

Chương 57: Chương 57: Chia tay rồi




Chuyện Cố Hâm viết thư tình cho một người không biết tên làm cả trường huyên náo xôn xao một hồi.

Nếu đây chỉ là một bài văn ba trăm chữ thì chẳng có chuyện gì lớn, nhưng vấn đề giáo viên đã chỉ rõ, đây là một bức thư tình, thế nên mọi người chỉ cần nghĩ thêm một chút cũng có thể hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Hiện tại chỉ còn lại hai vấn đề.

Một, bức thư tình này gửi cho ai? Hai, Cố Hâm có bắt cá hai tay không?

Nếu là một học sinh bình thường, chuyện qua rồi thì cũng cho qua, nhưng bây giờ, thầy trò toàn trường một bên cảm thán văn chương của Cố Hâm, một bên lại chê trách hắn đa tình. Hắn đã có Thần Thần cùng lớp rồi, sao lại còn thích thêm người khác?

Sau khi Đường Lâm gọi Cố Hâm vào một phòng học không người, cô cũng hỏi hắn câu hỏi đó. Tất nhiên chuyện này là do thầy Hứa chỉ đạo, đối với cô, Cố Hâm là một học sinh có chủ ý, hắn không muốn nói chuyện này ra thì cô cũng không quản nổi.

Cô Đường khó xử vô cùng, cô còn tưởng rằng mình được phân cho một lớp có học sinh xuất sắc nhất khối là vạn sự chẳng đáng lo, nhưng ai biết được, một năm nay cô đã phải chứng kiến bao nhiêu chuyện. Tại sao học sinh xuất sắc nhà mình không giống học sinh xuất sắc nhà người ta tí nào vậy? Học sinh xuất sắc nhất trường khác luôn ngoan ngoãn học tập, cuộc sống chỉ có học và thi cử. Cố Hâm lớp cô đánh nhau, đi trễ, yêu sớm, chuyện gì cũng làm qua.

“Cố Hâm à, chuyện này...”

Cố Hâm rất tỉnh táo, bức thư kia của hắn không rõ ràng, không phân tích kỹ thì còn không biết hắn đang viết lời yêu thương. Bây giờ bị phát hiện, dường như hắn còn tự cảm thấy nhẹ nhõm.

“Cô, em viết bừa thôi, em sẽ không làm ảnh hưởng đến việc học tập của người khác đâu“. Cố Hâm rất bình tĩnh, hoàn toàn không cảm thấy mình đang lừa cô.

Giang Thần đến tận bây giờ cũng không hiểu được tấm lòng của hắn, cho dù thư tình có bị lộ ra, Giang Thần cũng không nghĩ đến chuyện người hắn thích là cậu.

Nhưng mà, hắn sợ Giang Thần biết, lại cũng sợ Giang Thần không biết, mâu thuẫn vô cùng.

“Ý cô không phải thế, ôi, nói thế nào với em bây giờ,... lần sau chú ý hơn nhé“. Cô Đường vậy mà còn bận tâm đến Giang Thần: “Em với Giang Thần...”

Trường học can thiệp vào chuyện tình cảm của học sinh cũng vô dụng, họ chỉ có thể tách chỗ ngồi các cặp đôi yêu sớm. Như Giang Thần và Cố Hâm, sau giờ học họ còn có thể cùng đi học môn khác, cùng tập bóng rổ, có tách thế nào cũng không ra.

Ngăn chặn yêu sớm là vì sợ thành tích học sinh giảm sút, phụ huynh khiếu nại, nhưng Cố Hâm là học sinh xuất sắc nhất khối, thành tích của Giang Thần cũng ở top trên, nhà trường không có lý do gì để ngăn cản họ tiếp tục yêu đương.

Lại nói tiếp, hai đứa bé luôn phủ nhận mạnh mẽ chuyện hai đứa là một đôi, thầy cô cũng không thể ép họ thừa nhận. Mối quan hệ giữa Alpha và Beta phần lớn là mối quan hệ bạn bè thuần khiết, căn cứ theo thông tin gia đình, hai cậu ở cùng một tòa nhà, quen biết đã nhiều năm. Cái chuyện không phân rõ tình yêu tình bạn này những giáo viên có kinh nghiệm bọn họ nhìn qua còn ít sao?

Được rồi, cô không xen vào nữa.

Cố Hâm biết cô Đường định hỏi điều gì, người khác đều cảm thấy hắn và Giang Thần là một đôi, hắn cũng ao ước lắm, nhưng đáng tiếc thay, ao ước cũng chỉ là ao ước mà thôi.

Hắn dứt khoát không nói những chuyện này ra.

“Cô, không còn chuyện gì nữa thì em xin phép về lớp ạ“.

“Ừ, cũng không phải việc gì lớn, về sau đừng kẹp giấy trong vở nữa, có vài bạn học thích nói lung tung“. Cô Đường cố ý làm chuyện to hóa nhỏ, tránh ảnh hưởng đến tâm tình của thiếu niên mới lớn, mặc dù nhìn hắn bình tĩnh vô cùng, còn bình tĩnh hơn cả những giáo viên và học sinh khác.

“Vâng, thưa cô“. Cố Hâm thì chỉ nghe cô nói rồi thôi.

Sau khi hắn trở lại lớp học, các bạn học đều hướng ánh mắt nóng bỏng nhìn theo hắn. Giang Thần đang ngồi trên chỗ hắn, nói chuyện với Tưởng Nhất Bách, nét mặt đầy lo lắng. Trái tim Cố Hâm hơi thấp thỏm, cậu hẳn là cũng đã xem qua bức thư tình hắn viết rồi nhỉ?

Cố Hâm đi về chỗ mình: “Thần Thần.”

Giang Thần ngẩng đầu, ánh nhìn về phía hắn vẫn bình thường như mọi khi, khen ngợi: “Giỏi nha“.

Cố Hâm: “Hả?” Đây không phải phản ứng hắn muốn nhìn thấy.

Chẳng lẽ Thần Thần không hiểu được nội dung bức thư tình mà hắn biểu đạt sao?

Tưởng Nhất Bách nhìn Cố Hâm nhún vai, cậu ta cũng vừa giúp hắn ám chỉ rồi, nhưng vô dụng, Giang Thần không hiểu được ý tứ của cậu ta.

Giang Thần nhỏ giọng nói: “Ai lại dùng văn cổ viết thư tình như ông chứ.”

Lúc này, đại biểu môn ngữ văn bắt đầu phát bài kiểm tra tháng vừa rồi, lúc phát đến chỗ Cố Hâm, thấy Giang Thần ngồi ở đây thì đưa luôn bài kiểm tra cho cậu.

Cố Hâm nhìn bài thi của Giang Thần, đề phía trên thì không sao, nhưng đến phần văn cổ, điểm số thảm đến không nỡ nhìn. Toàn bộ phần dịch nghĩa thơ đều sai bét, trán Cố Hâm cũng nổi đầy gân xanh.

Bức thư tình của hắn không có hy vọng nào để đối phương hiểu được!

Bây giờ hắn đã biết, bức thư tình này chẳng khác gì đàn gảy tai trâu, bày dáng người quyến rũ trước mắt người mù!

Tưởng Nhất Bách cũng nhìn sang, sau đó cười như điên.

Giang Thần không hiểu: “Cười cái gì, điểm của tôi còn cao hơn ông đó.”

Cố Hâm thở dài.

Giang Thần lại bổ sung thêm một câu: “Vẫn chỉ có anh Hâm của tôi là lợi hại, viết những thứ mà tôi xem cũng không hiểu.”

Cố Hâm tự nhủ: Đừng mắng, đừng mắng, sau này sẽ không viết nữa.

Thấy Cố Hâm nguyên vẹn trở về, Giang Thần không hỏi nhiều, tiếng chuông vào tiết vừa vang, cậu liền quay trở về chỗ ngồi của mình.

Giang Thần đi rồi, Tưởng Nhất Bách vẫn còn đang điên cuồng cười không ngừng.

Cố Hâm đạp cậu ta một cái: “Cười cái rắm.”

Tưởng Nhất Bách cố gắng kiềm chế, thấp giọng nói: “Tôi chưa từng thấy ai phản ứng chậm chạp đến vậy.”

Đến cậu ta cũng nhìn ra, trong bức thư tình ấy có biết bao chữ “Giang” và “Thần”, hoặc những thứ liên quan đến tên của cậu.

Cố Hâm cũng chẳng biết phải làm sao.

Vụ việc “thư tình” gây náo loạn suốt một hai ngày rồi cũng hạ nhiệt, vì trường học đông người, lúc nào cũng có nhiều drama để hóng.

Chiều thứ sáu, trận tranh tài bóng rổ của Tam Trung và một trường trung học mạnh về thể dục thể thao khác diễn ra.

Cố Hâm và Giang Thần tuy ăn ý nhưng cuối cùng vẫn không phải những người được huấn luyện chuyên môn, Tam Trung thua trận, nhưng theo lời thầy Giả, chỉ cần lot vào top 3 là được rồi, thế nên, các lãnh đạo trường rất vui mừng, cố ý phát cho đội bóng một số tiền thưởng!

Tuy nhiên, số tiền thưởng này chắc là phải sang tuần tới mới có thế nhận được.

Trận đấu ngày thứ sáu tiêu hao hết sức lực của Giang Thần, cuối tuần cậu không muốn đi đâu hết.

Cố Hâm cùng bố mẹ đến nhà cô. Cô của hắn cuối cùng cũng quyết định mang theo con trở về nước, gia đình Cố Hâm phải sang giúp đỡ. Cuối cùng, gia đình nhà họ Cố ở đây cũng ngày càng đông đủ, ngày càng náo nhiệt.

Cố Hâm không ở nhà, Giang Thần cũng không có tâm tư học hành.

Sau khi Giang Hân lên đại học, bố Giang mẹ Giang rất tự do thoải mái, họ chỉ cần nhìn Giang Tranh thi cử học tập cho tốt là được. Giang Thần là đứa bé có chừng mực, hai người họ chưa bao giờ phải nhọc lòng vì cậu.

Hôm nay thấy cậu ru rú trong nhà cả ngày, mẹ Giang chủ động hỏi thăm: “Sao không ra ngoài chơi, không còn tiền tiêu vặt à?”

Dù trong nhà không quá giàu có, nhưng bố Giang mẹ Giang luôn hào phóng về vấn đề tiền tiêu vặt. Họ nghĩ, có tiền sẽ không phiền người khác, nhưng ngược lại họ cũng dạy bảo các con rằng, không được yêu giàu chê nghèo, sự dạy bảo này ảnh hưởng rất lớn đến sự trưởng thành của ba đứa trẻ trong nhà.

Giang Thần nói: “Còn ạ.” Từ nhỏ đến lớn cậu chưa từng thiếu tiền tiêu vặt.

Mẹ Giang: “Vậy sao không đi chơi, Cố Hâm không ở nhà à?”

Giang Thần: “Vâng, hắn đến nhà cô.”

Mẹ Giang: “Cô thằng bé từ nước ngoài về rồi sao? Người chồng nước ngoài của cô ấy mất rồi nhỉ?”

Giang Thần: “Vâng, giờ cô ấy dẫn theo hai đứa bé trở về, đáng yêu lắm mẹ“.

Mẹ Giang: “May mà nhà bên đó không thiếu thứ gì nên hai đứa bé mới khỏe mạnh mà lớn lên được. Chút nữa mẹ mang đồ sang cho bà ngoại, con có muốn đi cùng không?”

Giang Thần vốn không thích nói tiếp chuyện riêng của nhà Cố Hâm với mẹ, hôm nay cậu không hẹn Vệ Mông đi đâu nên đồng ý.

Giang Tranh bảo mình học đến đau đầu, đòi đi theo, thế là ba mẹ con cùng nhau ra khỏi nhà.

Chờ khi họ đi được nửa đường, bố Giang mới gọi điện tới, ông hỏi tại sao ông mới đi vệ sinh ra mà nhà đã không còn bóng ai thế này?

Mẹ Giang nói, ôi, ba mẹ con quên mất anh rồi, thôi anh bắt xe đi sang nhà ngoại nhé.

Giang Thần và Giang Tranh cười ha hả.

Đúng là ba mẹ con họ quên mất bố Giang thật, ai bảo mỗi lần ông vào nhà vệ sinh đều ngồi trong đó đến hơn nửa tiếng chứ.

Lúc đến nhà bà ngoại, bà mới đi khiêu vũ với những cụ ông cụ bà trong khu phố về. Bà bảo gần đây có một buổi biểu diễn nhỏ nên ngày nào cũng phải luyện tập. Lúc bà còn trẻ, xinh đẹp lại tài hoa, bây giờ vẫn như xưa, không ít cụ ông độc thân thích đến trước mặt bà, vì bà mà gây sự với nhau. Bà ngoại không biết nói sao, chỉ than thở sức hút của mình bao năm vẫn không giảm, đi đâu cũng có vạn người mê.

Giang Thần tự nhủ trong lòng, bà ngoại hiện đại quá, còn hiểu được cả vạn người mê.

Gia đình Giang Thần chủ yếu đến vì muốn thăm bà ngoại. Họ luôn muốn đón bà về ở cùng, nhưng bà không thích ở cùng người trẻ tuổi, chỉ muốn ở một mình, nếu có chuyện gì cần con cái thì mới gọi điện thoại, đúng là một người phụ nữ hiện đại lại biết quan tâm.

Mẹ Giang mang rất nhiều đồ ăn tới, tối nay mẹ Giang sẽ nấu cơm, gọi cả nhà cậu và bác gái sang nữa.

Nhà bác gái của Giang Thần cũng có ba đứa con, nhưng chỉ còn lại một cô chị họ bằng tuổi với Giang Thần ở nhà, còn hai người khác, một người ra ngoài làm việc, một người đi học đại học. Nhà cậu có hai đứa con, đứa lớn bằng tuổi Giang Tranh, đứa bé mới hai tuổi, đang chập chững biết đi.

Cả đại gia đình cùng ngồi ăn cơm, rất vui vẻ. Cậu, chồng bác cả, bố Giang cùng uống rượu.

Mẹ Giang, bác cả và mợ ngồi bên đám trẻ nhỏ trò chuyện. Mợ Giang Thần là một nam Omega, rất dịu dàng.

Nghe nói cậu và mợ có một đoạn chuyện tình yêu đầy lãng mạn. Nhà mợ Giang Thần rất khá giả, gia đình bên kia ngay từ đầu đã không vừa ý ông cậu nhà nghèo của Giang Thần, họ cảm thấy mợ đi theo cậu chỉ có thể chịu thiệt. Thế nhưng mợ thích cậu, nhất định muốn theo cậu đến cùng. Trong lúc mọi người đều gặp khó khăn thì bà ngoại lên sàn, kiên trì ủng hộ tình yêu của hai đứa con, mở một lớp giáo dục cho phụ huynh nhà bên. Cuối cùng, cậu của Giang Thần thành công ôm mỹ nhân về, mợ cũng không phải trở mặt với người nhà. Mấy năm sau, cậu tốt nghiệp đại học, đi làm cũng cố gắng hết sức, lương càng ngày càng tăng, cả gia đình sống rất thoải mái.

Giang Thần nghe mẹ kể chuyện tình yêu năm đó, mẹ Giang bảo mẹ đã cảm động biết bao, đúng là dù đã làm mẹ nhưng lúc nào cũng có tâm tư của người thiếu nữ.

Cậu ăn rất nhanh, no bụng rồi thì chạy ra ban công hóng gió. Chị họ cũng đến chạy ra, năm nay chị ấy cũng học lớp mười một, nhưng học ở một trường trung học khác.

Hai người họ không nói nhiều, một người ngồi ghế, một người ngồi trên xích đu chơi điện thoại.

Giang Thần lướt vòng bạn bè một hồi liền cảm thấy buồn ngủ, chị họ cậu ngồi bên thì vẫn đang xem điện thoại, Giang Thần nghe thấy tiếng cười của chị ấy.

Giang Thần hỏi: “Chị xem gì thế?”

Chị họ: “Đọc truyện“.

Giang Thần: “Truyện gì?”

Nhỏ biểu tỷ: “Hồng Lâu Mộng, em xem chưa?”

Giang Thần: “Chưa, chị gửi em đi.”

Chị họ đưa tên truyện cho cậu: “Không phải danh tác, là một truyện ngắn thôi, lên mạng tìm là có“.

Giang Thần nghĩ mình cũng rảnh nên lôi truyện ra đọc với chị họ.

Cậu xem giới thiệu vắn tắt, tưởng là một cậu chuyện cũ của hai cậu bạn AB lớn lên bên nhau, càng đến phần sau cậu càng đọc nhanh như gió, sao câu chuyện này càng lúc lại càng không đúng, A và B trong truyện hôn nhau?

Giang Thần: Không phải họ là anh em tốt sao?

Chị họ đã xem hết, ôm điện thoại định cùng thảo luận cảm tưởng với cậu: “Hay không, hay không, trúc mã trúc mã, Alpha yêu thầm Beta, cuối cùng cũng ở bên nhau. Thấy chưa, Alpha đó viết thư tình cho Beta thật hàm súc!”

Giang Thần chỉ thấy kinh hồn táng đảm, không phải vì nội dung truyện có bao nhiêu đáng sợ, mà là do cậu không tự chủ được thay mình và Cố Hâm vào. Cậu phát hiện câu chuyện này như đang viết về chính hai người bọn họ, hận không thể tự đâm mù mắt mình.

Cố Hâm sao có thể viết thư tình cho cậu chứ, ha ha.

Thế nhưng Cố Hâm nói hắn thích nhất mắt hoa đào.

Giang Thần: “Em còn chưa xem xong.”

Thực ra cậu xem hết rồi.

Nhưng cậu không muốn thảo luận cùng chị họ.

Cậu chỉ tưởng rằng đây là một câu chuyện giả tưởng thanh xuân vườn trường, nào biết đây lại là một câu chuyện có thật.

Chị họ tràn đầy sự thất vọng.

Giang Thần đột nhiên hỏi cô: “Trường chị cũng có Alpha và Beta yêu đương sao?”

Không phải là chị họ cậu cũng thích ship CP đấy chứ?

Chị họ nhỏ lập tức hăng hái hẳn, hai mắt sáng bừng, hào hứng dào dạt nói: “Sao lại không có chứ, lớp chị có một cặp nè. Ngay từ đầu, mọi người còn cho rằng họ là anh em tốt, ngày nào cũng đi cùng nhau. Sau đó, bầu không khí ở giữa hai người họ bỗng nhiên thay đổi, có một khoảng thời gian dài không thấy đi với nhau nữa. Nhưng không lâu sau đó lại chơi với nhau, chỉ có điều, hai người họ không thường xuyên kề vai bá cổ như xưa, mấy loại sờ mó đụng chạm cũng giảm hẳn. Trước kia đúng là nhìn đâu cũng thấy gian tình, nhưng sau này nghe nói họ đã đến với nhau rồi, bắt đầu tránh sự nghi ngờ, nên chỉ lặng lẽ móc lấy ngón tay nhau mà thôi. Mấy lần chị nhìn thấy họ ăn cơm ở quán ăn bên ngoài, người nọ đút cho người kia ăn, ngọt ngào lắm“.

Giang Thần càng nghe càng cảm thấy chị họ đang ám chỉ chính cậu và Cố Hâm, nhưng nghĩ kỹ một chút, chị họ cậu nào biết Cố Hâm là ai, hai người họ cũng không cùng trường, chắc là bạn cùng lớp của chị ấy, nhưng sao từng đôi từng đôi đều giống cậu và Cố Hâm đến vậy?

Tại sao hiện tại dường như xung quanh cậu toàn là tình yêu nam nam AB thế này? Tại sao đi đến đâu cũng có?

Buổi tối về đến nhà, Giang Thần tắm rửa xong liền chui vào chăn, đáng lẽ ra phải rất buồn ngủ nhưng lại không ngủ nổi.

Cậu ngủ không được nên mở bức thư tình kia của Cố Hâm ra, nhìn cả buổi, đau hết cả đầu.

Cậu ném điện thoại di động vào góc giường, lật đi lật lại, trong đầu đều là câu chuyện mình đọc được và chị họ kể tối nay, cậu đối chiếu từng đoạn từng đoạn với mình và Cố Hâm.

A trong câu chuyện luôn luôn cưng chiều B, gì cũng làm cho cậu. Hai người cùng lên lớp, cùng tan học, cùng chơi bóng, cùng đánh nhau, cùng đi muộn, cùng về sớm. Chỉ cần B gặp chuyện A sẽ xuất hiện ngay lập tức, sau đó giúp cậu giải quyết mọi vấn đề. A vĩnh viễn nhớ đến từng ngày lễ quan trọng có liên quan đến B, dù bận rộn thế nào cũng phải trải qua cùng B. Đồ sinh nhật hàng năm cũng tỉ mỉ chọn lựa. Đầu tiên là A thầm mến B, sau đó B phát hiện được nhật ký của A, bên trong toàn là những lời lẽ liên quan đến cậu, những tâm tư tình cảm mà A luôn giấu kín. B phát hiện mình đã thích A, hai người không giày vò nhau nữa, thuận lợi ở bên cạnh nhau.

Nếu không phải có đoạn nhật ký phía sau, có lẽ Giang Thần đã cho rằng câu chuyện này viết về cậu và Cố Hâm!

Thực ra Giang Thần không ngốc, chỉ là cậu không thể tin nổi, Cố Hâm có thể thích cậu...

Cố Hâm có thể thích cậu không? Thực ra chỉ cần một đôi mắt đào hoa này là có thể kết luận, hắn có lẽ là thích cậu.

Thế nhưng hai người họ vốn là anh em tốt mà? Cuối cùng tình anh em sao có thể biến thành tình yêu chứ?

Đến cùng là tại sao Cố Hâm lại thích cậu? Thích cậu ở chỗ nào? Gương mặt này ư?

Hay bởi vì hắn không thể thích Omega nên mới lùi một bước, quay sang thích cậu?

Không đâu, Cố Hâm đâu phải kẻ tùy tiện như vậy.

Vậy cuối cùng người Cố Hâm thích có phải cậu không?

Giang Thần khổ sở muốn chết, người có đôi mắt hoa đào ở trường cậu đâu ít, đâu phải chỉ có mình cậu.

Chỉ là một đôi mắt cậu suy nghĩ nhiều thế làm gì?

Giang Thần dang rộng chân tay, sau đó trở mình, lấy gối che kín mặt!

A a a a a!

Cố Hâm sao có thể thích cậu được, tuyệt đối không thể, cậu nhất định phải tìm cho ra nữ sinh có đôi mắt hoa đào đó, cậu tin tưởng Cố Hâm có xu hướng yêu đương giống với người thường!

Lại một tuần học mới đã đến.

Các bạn học lớp tám phát hiện, Giang Thần lười biếng hàng ngày nay đã thay đổi. Mỗi ngày cậu dùng đủ mọi cớ lắc lư đến cửa đủ các lớp học khác nhau, còn kéo theo Vệ Mông ngốc nghếch đi cùng.

Có bạn học bắt đầu bàn tán, mọi người truyền tai nhau Giang Thần và Cố Hâm chia tay nhau rồi. Không quá hai ngày, giáo viên cả trường cũng đã biết, các thầy cô và bạn học vì tình yêu ngắn ngủi này mà thổn thức một hồi, học sinh xuất sắc nhất khối đa tình quá đi.

“Có phải sau khi bức thư tình của lớp trưởng bị lộ, Giang Thần tức giận lắm, sau đó hai người họ chia tay rồi không?”

“Tôi cũng nghĩ thế, gần đây không thấy họ cùng đến nhà ăn nữa, hình như tan học cũng không đi cùng nhau“.

“Xem ra lớp trưởng bắt cá hai tay thật rồi.”

“Có điều, Giang Thần thay đổi cũng nhanh lắm, gần đây tớ thấy cậu ấy đang một mực đi tìm bạn gái đó, không biết thích ai rồi“.

Lớp trưởng Cố Hâm đứng cách đó không xa: “...”

Hắn bắt cá hai tay sao? Đến một Giang Thần hắn còn không bắt được!

Còn nữa, hắn cũng muốn biết Giang Thần đến cùng là thích ai!

Trải qua sự cố gắng không ngừng của Giang Thần, cuối cùng vào ngày thứ năm, cậu cũng tìm được nữ sinh có đôi mắt hoa đào ấy.

Cậu chủ động hẹn đối phương ra ngoài, muốn hỏi đối phương có thích Cố Hâm hay không, nếu thích, cậu sẽ khuyên cô gái này lùi bước.

Cố Hâm phát hiện, hắn lặng lẽ theo sát phía sau, nhìn thấy Giang Thần đi cùng với một nữ sinh khác!

Nữ sinh này mũi nhỏ, mắt nhỏ, mặt tròn như cái bánh nướng, khóe miệng còn có nốt ruồi đen, hơi mập!

Có chỗ nào đẹp mắt hơn hắn chứ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.