Bí Ẩn Ngôi Trường Huyền Diệu

Chương 18: Chương 18




“Sướng quá! Mai là được về nhà rồi!”

Tôi vui vẻ lên tiếng. Sau khi kết thúc kì thi chúng tôi được trở về nhà hai tuần.

“Em mau đi nghỉ đi mai còn về.”

Chị Dương nhắc nhở tôi. Tôi gật đầu rồi leo lên giường. Dạo này xảy ra nhiều việc khiến tôi ngủ không được ngon giấc bây giờ ngủ cái đã.

Sáng hôm sau tôi xách vali chuẩn bị lên xe.

“Bảo trọng nhé Thư!”

Tôi ôm lấy nhỏ. Hai tuần không gặp Thư chắc tôi sẽ nhớ nhỏ lắm.

“Về nhà nhất định phải liên lạc với tớ đấy nhé!”

Vừa lên xe Lam đã lên tiếng nhắc nhở. Tôi phì cười rồi gật đầu.

“Mấy người đừng quên tớ đấy!”

Trang thấy vậy liền xen vào. Tôi cùng chị Dương bật cười nhìn hai cô bạn. Vài tiếng sau cuối cùng chúng tôi cũng về đến nhà.

“Bố! Mẹ! Con gái bố mẹ về rồi!”

Tôi hét lên vang cả nhà.

“Ngọc! Dương! Hai đứa về rồi.”

Mẹ tôi vui mừng chạy ra ôm lấy tôi.

“Con về rồi!”

Tôi cảm động ôm lại mẹ.

“Thế mấy đứa có khỏe không?”

“Tụi con rất khỏe! Khỏe như voi luôn.”

“Mấy đứa mau lên tầng tắm rửa đi. Hôm nay mẹ sẽ nấu mọi ngon cho các con.”

“Vâng.”

“Dương, con ở lại mẹ nhờ tí.”

Chị Dương bước vào phòng cùng với mẹ. Tôi tò mò liền chạy theo, cố áp tai vào nghe tiếng động bên trong.

“Dương, thật ra mẹ có chuyện giấu con. Con chính là…”

Giọng nói của mẹ nhỏ dần khiến tôi chẳng nghe ra cái mô tê gì hết.

Choang.

Một tiếng động vang lên khiến tôi giật mình.

“Chuyện gì xảy ra vậy!”

Tôi hoảng hốt đẩy cửa vào. Mẹ ngạc nhiên nhìn tôi còn chị Dương lại nhìn tôi bằng đôi mắt đầy bị thương.

“Ngọc! Đi lên tầng mau.”

Mẹ tôi gắt lên ngay lập tức tôi chạy lên tầng. Rốt cuộc mẹ và chị Dương đã xảy ra chuyện gì? Tôi trở về phòng cất đồ rồi đi tắm. Lâu ngày không về nhà bây giờ nhớ quá!

Sau khi tắm xong tôi mới nhớ ra mình không đem quần áo liền quấn một chiếc khăn rồi chạy về phòng.

“Ủa xe ai kia? OMG, là BMW đó! Siêu xe đây ư? Là của ai nhỉ?”

Tôi thắc mắc mắt vẫn ngó ra ngoài cửa sổ thuận tay đưa cốc nước lên miệng.

Cạch.

Cửa đột nhiên bật mở. Một tên con trai ngạc nhiên nhìn tôi. Hắn… hắn… là Hạo Phong! Sau khi lấy lại bình tĩnh tên chó nâu đó nhếch mép cười.

“Cẩn thận tuột khăn đây.”

Rồi hắn đóng cửa lại. Tôi vẫn còn trong trạng thái đơ toàn tập. Tuột khăn? Tôi ngạc nhiên nhìn xuống… tôi chỉ cuốn độc một chiếc khăn!

1 giây…

2 giây…

3 giây…

“A… a a a! Đồ sắc lang! Đồ dê xồm à không chó xồm! A… a a a!”

Tôi uất ức gào lên. Trời ơi, sau này làm sao tôi dám lấy chồng nữa… hu hu.

Tôi tức giận mặc bộ quần áo kín đáo nhất rồi bước xuống nhà với tâm trạng cực cực kì tệ. Vừa xuống nhà đập vào mắt tôi là cảnh tượng bố tay run run rót trà cho hắn. Cũng phải thôi vì trước mặt là thiếu gia tập đoàn Trần Hạo nổi tiếng mà. Còn chưa kể mấy tên áo đen y như xã hội đen đứng bên cạnh nữa.

“Con gái…”

Bố hướng mắt nhìn tôi cầu cứu. Tôi liền kéo hắn ra sau nhà tức giận hòi.

“Sao cậu ở đây?”

“Thích thì ở!”

“Cậu bị con gì cắn trúng à! Chúng ta đâu có quan hệ gì. Cậu tự nhiên xông vào bố tôi lại tưởng là cướp.”

“Tôi nói với họ là cô mời tôi.”

“Cái gì? Cậu…”

Tôi tức giận bỏ vào nhà. Sao hắn có thể tự ý quyết định như thế cơ chứ! Có nhà mà không chịu về tên này đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi.

“Ây da!”

Nhìn thấy tôi và Hạo Phong đi cùng nhau mắt mẹ tôi liền sáng lên. Biết ngay mà, hắn mà ở đây thể nào trí tưởng tượng của mẹ tôi lại bay cao. Kết quả mẹ tôi liền giữ Hạo Phong ở lại xem ra muốn đuổi hắn cũng không thể rồi.

“Mau vào ăn cơm đi!”

Chị Dương lên tiếng. Tôi nhìn chị, chị ấy sao vậy? Trông nét mặt chị ấy không được vui. Hạo Phong cho đám người kia trở về rồi thản nhiên bước vào trong.

Suốt cả bữa ăn mọi người đều im phăng phắc bởi vì kẻ nào đó ngay cả một cái đũa cũng cầm không nổi. Haizz, đúng là con nhà giàu. Tôi thở dài rồi cúi xuống ăn tiếp.

“Ngọc, thục nữ chút đi.”

Mẹ uýnh vào tay tôi một cái. Ơ liên quan gì đến tôi. Ba tôi cũng nhìn tôi như ra hiệu điều gì đó. Tôi nhìn sang hắn chán nản gắp lấy miếng thị định đặt vào bát hắn nhưng đột nhiên nắm lấy tay tôi đưa luôn vào miệng. Tôi há hốc mồm. Mẹ tôi không nói gì chỉ khẽ cười ba tôi định lên tiếng nhưng nhìn thấy khuôn mặt cọp cái của mẹ tôi lại thôi. Kết quả bữa ăn hôm đó tôi phải đút cho hắn ăn. Bố mẹ sao không đòi lại công bằng cho con cơ chứ!

Tôi cứ nghĩ bố tôi không thích hắn nên chắc chắn sẽ đuổi hắn đi à ngờ. Chiều hôm ấy, hắn lại cùng bố tôi chơi cờ với nhau.

“Chà, cậu gỏi thật! Cái Ngọc nhà tôi thật có phước.”

Tôi hóa đá tại chỗ. Bố, không phải bố định bán đứng con đó chứ! Tối, nhà tôi ngủ rất sớm. Phòng hắn được xếp ngay cạnh phòng tôi mới khổ.

“Cái tên Hạo Phong đáng ghét đó! Hắn còn làm cho bố mẹ tớ hiểu lầm nữa. Chưa hết, chắc chắn hắn đã sử dụng thủ đoạn nào đó để lấy lòng bố mẹ tớ. Cậu nhìn xem bây giờ họ đều đứng về phe hắn!”

Tôi than thở với Lam qua điện thoại. Nhỏ thở dài rồi lên tiếng.

“Giờ cậu muốn sao?”

“Trả thù!”

“Thôi được, nghe này… bla… bla…”

“Tuyệt!”

Tôi mỉm cười rồi tắt máy. Tôi ngước lên nhìn trời.

“Sắp mưa rồi. Chị Dương sao vẫn chưa về vậy?”

Tôi thở dài rồi leo lên giường ngủ.

Đùng… đùng…

Nửa đêm tiếng sấm vang lên.

Bảo Ngọc… Bảo Ngọc!





“Ai vậy?”

Cô phải tránh xa… tránh xa…





Đùng!

Tôi giật mình mở mắt. Chị Dương vẫn chưa về sao? Tôi sợ hãi không dám nhìn ra ngoài. Tiếng sấm vẫn vang lên khiến tôi co rúm người lại. Bình thường lúc này chị Dương sẽ an ủi tôi nhưng chị ấy không có ở đây. Tôi liền ôm lấy con doraemon rồi chạy sang phòng bên cạnh. Phòng ngủ của hắn tối om khiến tôi lạnh cả sống lưng.

“Sao không ngủ?”

Một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ sau lưng tôi. Tôi suýt hét lên nhưng khi nhận ra đó là hắn tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

“Tôi… tôi… sợ sấm.”

“Cô sợ sấm?”

Hắn ngạc nhiên nhìn tôi.

“Thì… thì làm sao?”

“Phì…”

Hắn phì cười rồi thản nhiên bước qua tôi nằm lên giường. Ơ thế còn tôi?

“Cô không muốn ngủ thì đừng đứng đó ám tôi.”

Hắn nói rồi quay lưng vào tường. Tôi bĩu môi rồi leo lên giường đặt con doraemon ở giữa để giữ khoảng cách.

Thịch… thịch.

Sao tim tôi đập nhanh thế nhỉ?

Sáng hôm sau, tôi suýt cắn vào lưỡi khi thấy tình cảnh vô cùng éo le. Con doraemoon nằm dưới đất còn tôi nằm… trong lòng hắn. Hắn ôm tôi! Tôi tức giận định đạp hắn ngã xuống nhưng hắn lại nhanh hơn tôi một bước kéo luôn cả người tôi ngã xuống đất và… môi chạm môi.

“A!”

Tôi hét lên liền bỏ chạy quên cả… dép. Tôi chạy vào nhà vệ sinh với khuôn mặt đỏ bừng. Sau khi lấy lại bình tĩnh tôi liền bước ra ngoài. Nhưng vừa ra đến cầu thang liền giáp mặt hắn. Hắn thản nhiên bước xuống như chưa có chuyện gì xảy ra. Tên này mặt dày quá! Vừa xuống dưới tôi liền nhận được lời nhắn của mẹ. “Mẹ có việc bận nên không thể ở nhà được. Con và Dương nhớ cẩn thận. Trưa nay sẽ có một vị khách đặc biệt đấy.”

Đọc xong tôi mỉm cười gian tà. Quá phù hợp cho kết hoạch. Tôi vào trong bếp nấu hai quả trứng, hai cốc sữa và hai bánh mình hí hửng chạy ra ngoài.

“Này.”

Tôi đưa cho hắn cốc sữa.

“Cô có ý gì?”

Hắn nhíu mày nhìn tôi. Tôi cười cười tỏ ra vô tội nhìn hắn uống sữa rồi mới hí hửng ăn.

******

“Lam nè, kế hoạch cho thuốc xổ vào sữa của cậu tuyệt thật đó.”

Tôi mỉm cười lên tiếng.

“Đương nhiên rồi, tớ là thiên tài của thiên tài mà.”

Nhỏ tự đắc trong điện thoại.

“Nhưng mà…”

“Sao?”

“Người uống phải nó là tớ không phải hắn! Giờ tớ ngồi trong WC chơi cờ với tào tháo nè.”

Tôi bực mình hét lên rồi sập máy luôn không để nhỏ nói gì thêm. Sau khi giải quyết vấn đề xong tôi nhìn đồng hồ.

“Sắp trưa rồi phải nấu cơm thôi.”

Tôi định bước xuống thì chiếc vòng phát sáng Miki liền hiện ra.

“Miki!”

“Hi hi, chị khỏe không? Em đã về đến nhà rồi hiện em đang dùng không gian ba chiều để nói chuyện với chị.”

“Em tìm chị có việc gì?” ‘

“Thật ra… lũ vampire đã về đến thành phố rồi. Chị nên cẩn thận.”

“Được.”

Tôi gật đầu, Miki liền biến mất. Lũ vampire đến đây ư? Nhưng để làm gì? Mà thôi ăn cái đã. Tôi bước xuống nhà nhìn cái bản mặt đáng ghét của hắn lại tức giận.

“Cậu còn đứng đấy ! Mau vào nấu cơm.”

Hắn nhún vai bước vào bếp. Nói là giúp tôi nấu cơm nhưng mà có mỗi mình tôi nấu còn hắn thì đứng nhìn.

“Cậu định ở nhà tôi bao lâu đây?”

Tôi vừa thái cà chua vừa lên tiếng không hề biết rằng hắn ở ngay bên cạnh tôi.

“Đến khi nào cô chết!”

Hơi thở hắn phả vào tai khiến tôi giật mình liền cắt trúng tay.

“Au!”

Tôi khóc không ra nước mắt nhìn ngón tay đầy máu của mình.

“Đồ ngốc!”

Hắn thở dài kéo tôi ngồi xuống ghế rồi lấy bông băng ra. Tại hắn mà tôi như vậy mà!

“Hình như cậu hơi cẩn thật quá rồi đó!”

Tôi cười như không cười. Tôi bị thương ở ngón tay vậy mà hắn băng bó cả bàn tay.

“Ngồi im!”

Hắn nói rồi đặt lên tay tôi một nụ hôn. Mặt tôi đỏ bừng lên. Hắn làm… làm cái quái gì vậy?

“Bảo Ngọc!”

Đột nhiên một giọng nói vang lên. Tôi ngạc nhiên nhìn người con trai trước mặt.

“Thái Bảo?”

Choang.

Cửa kính đột nhiên vỡ ra. Một tên người không ra người quỷ không ra quỷ xuất hiện.

“Ánh sáng hào quang!”

“Ma vương kiếm!”

Cả hai người cùng đồng thanh trên tay Hạo Phong và Thái Bảo xuất hiện hai thanh kiếm. Tên vampire đó liền bay ra ngoài hai người họ liền đuổi theo. Khi tôi chạy ra ngoài đã thấy hắn chết dưới tay hai người bọn họ. Nhưng mà Hạo Phong và Thái Bảo hình như không có ý định bay xuống vẫn nhìn nhau chằm chằm.

“Thái Bảo, cậu bị thương rồi. Mau vang băng bó đi.”

Tôi liền lên tiếng phá tan bầu không khí.

“Ừ.”

Cậu ta mỉm cười rồi thu lại đôi cánh.

“Cậu không xuống à?”

Tôi quay sang nhìn Hạo Phong. Hắn hừ lạnh rồi xuống theo.

“Tay cậu bị sao vậy?”

Thái Bảo nhìn vết thương trên tay tôi.

“Chó cắn!”

Tôi bình thản trả lời. Nhiệt độ xung quanh đột nhiên giảm xuống bởi ánh mắt như dao cạo của hắn. Kệ hắn, đỡ tốn tiền điều hòa ha ha.

Sau khi băng bó cho Thái Bảo tôi liền vào bếp nấu cơm. Hôm nay nhiều món ngon thật nha. Nhưng mà…

“Hai người có để cho tôi ăn không?”

Tôi nhìn hai kẻ trừng mắt nhìn nhau từ nãy giờ.

“Không biết dùng đũa!”

Cả hai đồng thanh.

“Vậy tức là tôi…”

“Đút!”

Cả hai đồng thanh lần hai rồi quay lại lườm nhau. Hu hu tôi thành bảo mẫu từ bao giờ vậy!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.