Bí Ẩn Ngôi Trường Huyền Diệu

Chương 19: Chương 19




Bây giờ nhà tôi xuất hiện hai vị “khách” đáng kính. Thái Bảo do bị thương nên ở lại dưỡng thương còn Hạo Phong… hắn vẫn thản nhiên ở đây ăn cơm chùa. Còn bố mẹ lại mất tăm mất tích, chị Dương từ chiều hôm qua vẫn chưa về.

“Ngọc! Mau giúp chị!”

Giọng chị Dương vang lên. Tôi chạy ra mở cửa thì thấy chị đang dìu một “cái xác” mang tên Minh Vỹ.

“Anh ấy làm sao vậy? Sao người toàn thương tích?”

“Chị sẽ giải thích sau! Mau đưa hắn vào.”

“Hai tên kia mau cứu người!”

Tôi gật đầu rồi hét lên. Lập tức Hạo Phong cùng Thái Bảo đi xuống. Thái Bảo cùng chị Dương dìu Minh Vỹ lên ghế sofa còn Hạo Phong…

“Cậu có cần vô tâm vậy không? Khoanh tay đứng nhìn thôi à?”

Tôi bực dọc nhìn hắn.

“Tên này không chết được đâu.”

“Chị Dương, đã xảy ra chuyện gì?”

Tôi quay sang chị Dương.

“Chị không rõ. Khi ra công viên đã nhìn thấy hắn ngất ở đấy rồi.”

“Vậy là ai?”

Tôi ngạc nhiên.

“Là lũ vampire.”

Một giọng nói vang lên khiến tất cả giật mình.

“Lam? Thiên Ân? Trang? Tiến?”

“Thành phố này đã bị vampire xâm nhập rồi.”

Lam lên tiếng giải thích. Vậy chẳng lẽ mọi người trong thành phố sẽ…

“An tâm, tôi đã sử dụng sức mạnh khiến cho ban đêm tất cả người dân đều đi ngủ. Tiến cũng đã sử dụng kết giới để bảo vệ họ.”

Nhận ra sự lo lắng của tôi Thiên Ân liền giải thích.

“Cảm ơn cậu. Nhưng mà sao cậu ở đây?”

Thiên Ân mỉm cười không trả lời mắt liếc về phía Lam. Nhỏ trừng mắt nhìn cậu ta rồi trả lời.

“Hắn chỉ giỏi bám đuôi thôi!”

“Vậy thứ lũ vampire cần là gì?”

Trang nhíu mày.

“Là pha lê tím!”

Chị Dương đột nhiên lên tiếng sắc mặt trở nên trắng bệch.

“Pha lê tím?”

“Là một trong bốn viên pha lê trong truyền thuyết. Trong thế giới phép thuật có bốn viên pha lê và năm viên rubi. Rubi hồng của linh thú pháp sư, rubi đen của linh thú ác quỷ. Rubi đỏ của linh thú vampire, rubi trắng của linh thú thiên thần, rubi vàng của linh thú phù thủy. Còn bốn viên pha lê đó chính là pha lê trắng, pha lê đen, pha lê tím và pha lê đỏ. Bốn viên pha lê này có năng lượng cực kì lớn nên bọn chúng khao khát là phải.”

Thải Bảo giải thích khuôn mặt trở nên cực kì nghiêm túc.

“Vậy ai giữ pha lê tím?”

“Sắp đến ngày nguyệt thực rồi. Pha lê tím sẽ xuất hiện thôi.”

Tinh… tinh…

Chợt một tiếng nhạc vang lên khiến tất cả sững lại. Âm thanh của nó thật khó nghe! Khiến tôi cảm thấy chóng mặt.

“Có chuyện gì vậy?”

Tôi bịt hai tai lại rồi hét lên.

“Tiếng nhạc đang triệu hồi lũ vampire.”

Lam ngạc nhiên nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Trang! Tiến! Ở lại đây chăm sóc Minh Vỹ.”

Tôi quay sang nhìn Trang định chạy ra ngoài thì Hạo Phong giữ lại kéo tôi bay lên cao.

“Cô muốn chết à? Ở dưới đất toàn vampire.”

Hắn nhíu mày nhắc nhở tôi. Lúc này Lam cũng dùng cánh nước bay về phía tôi theo sau là Thiên Ân. Thái Bảo kéo chị Dương bay sát phía sau mắt cứ nhìn chằm chằm tôi như muốn nói điều gì đó. Tất cả dừng lại ở trung tâm thành phố, nơi phát ra tiếng nhạc.

“Cô là ai?”

Tôi nhíu mày nhìn cô gái ở trên khán đài đánh đàn violin. Do quá tối tôi không tài nào nhìn ra khuôn mặt của cô ta.

“Chà, không chỉ có pháp sư mà có cả ác quỷ thiên thần và phù thủy nữa cơ à.”

Dạ Nguyệt bỗng nhiên xuất hiện. Bên cạnh bà ta còn có một cô gái. Là cô gái hôm nọ!

“Không cần nói nhiều! Ma vương kiếm.”

Hạo Phong lạnh lùng lao lên tấn công lúc vampire. Thái Bảo cũng theo vậy mà xông vào.

“Oa, chị Dương không có phép thuật mà cũng tấn công được!”

Tôi cảm thán nhìn chị Dương đang dùng gậy đánh chúng liên tục. Vậy còn tôi?

“Cô cứ đứng yên đấy! Tôi đã tạo kết giới rồi.”

Hạo Phong liếc mắt về phía tôi rồi chiến đấu tiếp. Vậy tôi đứng đây làm tượng à? Tôi quay sang nhìn cô gái đang đánh đàn. Cô ta chính là người đã gọi lũ vampire vậy thì chỉ cần tôi ngăn cô ta là được. Nhưng tại sao đầu tôi lại đau đến vậy? Tiếng nhạc khiến đầu óc tôi choáng váng. Mọi thứ xung quanh tôi mờ dần cuối cùng tối lại. Thứ duy nhất tôi nhìn thấy là đôi mắt màu nâu đậm của người đánh đàn.

*****

“Oáp!”

Tôi vươn vai tỉnh dậy. Ủa đây là giường của tôi mà! Hôm qua đã xảy ra chuyện gì?

Tôi bước xuống nhà nhìn thấy chị Dương đang nấu ăn sáng.

“Em dậy rồi à? Hôm qua em mệt quá nên ngất đi.”

Chị Dương mỉm cười nhìn tôi rồi tiếp tục công việc.

“Mọi người đâu ạ?”

“Họ đang ngủ! Trận chiến hôm qua làm tất cả mệt mỏi.”

“Vậy à.”

“Chúng ta đi chợ chứ?”

“Vâng.”

Tôi gật đầu rồi đi theo chị. Khu chợ này nằm ở một góc phố, luôn tấp nập và nhiều đồ đẹp. Khu chợ này làm tôi nhớ đến ngày xưa khi tôi và chị Dương cùng nhau đi. Trước khi chuyện không vui xảy ra…

Do mải suy nghĩ tôi liền bị lạc. Trong lúc tìm chị Dương thì một tiếng nhạc thu hút tôi. Một bản nhạc êm dịu tha thiết khiến tôi cảm thấy lòng mình trở nên vui vẻ, cứ như có một nguồn năng lượng nào đó bùng cháy vậy. Tôi chạy theo tiếng nhạc, trước mắt tôi là một cô gái đang đánh đàn violin. Tiếng nhạc của cô gái khiến tất cả mọi người xung quanh đều mê mẩn khi tiếng nhạc kết thúc thì khắp nơi đều vang lên tiếng vỗ tay.

“Chị đánh đàn hay quá!”

Tôi nhìn chị ấy bằng ánh mắt khâm phục.

“Cảm ơn em. Chị tên là Hoàng Ánh.”

Cô gái mỉm cười nhìn tôi.

“Em là Bảo Ngọc. Em thật sự muốn nghe lần nữa. Nhà chị ở đâu vậy?”

“Thật ra chị đang tìm nhà ở trọ nhưng chưa tìm được.”

“Chị có thể đến nhà em!”

“Như vậy thì có…”

“An tâm, chỉ là ở tạm thôi mà.”

Tôi vui vẻ nắm tay chị. Nếu được nghe chị đàn thì tốt quá.

“Em đi đâu vậy hả?” – Chị Dương nhíu mày nhìn tôi rồi quay sang nhìn cô gái. – “Chị là người vừa đánh đàn?”

“Đúng vậy! Chị ấy đánh rất hay. Chị ấy chưa tìm được nhà! Chúng ta cho chị ấy ở chúng chứ?”

Tôi vui vẻ lên tiếng. Chị Dương nhìn tôi rồi thở dài.

“Tùy em.”

****

“Nhà em đẹp thật đó!”

Chị Ánh nhìn căn nhà của tôi bằng ánh mắt long lanh.

“Ai vậy?”

Lam và Trang từ trên tầng đi xuống.

“Chị ấy là Hoàng Ánh. Chị ấy đánh violin giỏi lắm!”

“Em cũng thích nghe violon. Chị dậy em nhé.”

Lam chạy lại phía chị. Tôi cùng chị Dương dọn đồ ăn lên. May lần này tôi mua dĩa rồi nếu không khổ với mấy ông tướng đó!

“Nghe Ngọc nói tiếng đàn của chị rất hay. Chị đánh thử đi.”

Trang vừa nhai bánh vừa lên tiếng.

“Được rồi.”

Chị Ánh gật đầu rồi bắt đầu kéo đàn. Tiếng đàn của chị khiến cả căn phòng trở nên tĩnh lặng.

Bộp… bộp.

Tiếng đàn vừa kết thúc tất cả đều vỗ tay.

“Chị đánh đàn giỏi thật! Sao chị không đi biểu diễn ở nơi sang trọng?”

“Chị cũng muốn lắm nhưng do tình trạng sức khỏe của chị dạo gần đây không ổn. Cứ đến chín giờ chị lại buồn ngủ và khi tỉnh dậy lại thấy chiếc đàn bên cạnh mình. Chắc chị mộng du rồi.”

“Chị nhớ nghỉ ngơi thật tốt!”

Lam an ủi chị. Tôi liền lên tiếng phá vỡ không gian.

“Mọi người ăn xong chưa? Để tớ dọn.”

“Để chị làm cho. Chị không muốn ở nhà em mà không làm gì.”

Chị Ánh mỉm cười rồi giật lấy chồng đĩa trên tay tôi bước vào bếp. Chị vừa đi khuôn mặt của mọi người liền trở nên nghiêm nghị.

“Rốt cuộc kẻ đánh đàn đó là ai?”

Lam nhíu mày. Thiên Ân cũng gật gù.

“Cái này ta không rõ nhưng chỉ khi kẻ đó dừng đánh thì lũ vampire mới không tới.”

“Bọn chúng đã đánh hơi thấy nhà của Dương.”

Một giọng nói vang lên. Tất cả ngạc nhiên nhìn Minh Vỹ.

“Còn sống à?”

Hạo Phong lạnh lùng lên tiếng.

“Còn đợi cậu.”

“Mọi người thôi đi! Bây giờ vấn đề chính là bảo vệ thành phố này cơ mà.”

Trang liền lên tiếng. Minh Vỹ nhếch mép dựa vào tường.

“Điều này liên quan gì đến tôi, tôi chỉ muốn tiêu diệt Dạ Nguyệt mà thôi!”

“Ngươi!”

Chị Dương tức giận đứng bật dậy. Lam liền cản lại.

“Lúc này không phải lúc đánh nhau! Điều cần làm là tiêu diệt lũ vampire đó. Minh Vỹ, anh cũng là vampire, anh sẽ đứng về phía nào?”

“Đó là lũ vampire của Dạ Nguyệt. Tôi giết chúng là chuyện thường.”

Lam gật đầu. Tất cả liền chìm vào im lặng.

“Sao mặt ai cũng nguy hiểm vậy?”

Chị Ánh ngạc nhiên nhìn chúng tôi. Tôi mỉm cười đẩy chị ấy lên gác.

“Không có gì! Chị dậy em đánh đàn nha.”

“Cả em nữa.”

“Ơ, chờ tớ.”

Lam và Trang liền chạy theo. Chúng tôi được chị Ánh giảng dạy rất tỉ mỉ mặc dù vẫn chưa đàn được nhưng rất vui.

“Chị Ánh, chị có ước mơ gì vậy?”

“Ừm, có lẽ là chị muốn dùng tiếng nhạc của mình để cho người nghe cảm thấy vui vẻ.”

“Tuyệt thật! Nhất định chị sẽ thành công.”

Tôi vui vẻ. Chị Ánh cũng mỉm cười nhìn tôi rồi bước về phòng.

“Muộn rồi, em mau đi ngủ đi. Chúc em ngủ ngon!”

“Chị cũng vậy.”

Tôi chào chị rồi về phòng của mình.

------------------------------------------

Khi đồng hồ vừa điểm chín giờ, trong một căn phòng, người con gái ở trên giường bỗng mở mắt. Đôi mắt màu nâu đậm như bị thôi miên. Cô liền cầm cây đàn bước đến ban công bắt đầu kéo đàn. Lũ vampire ở khắp mọi nơi liền xuất hiện chỉ trong phút chốc đã bao vây khắp mọi nơi. Dạ Nguyệt ngồi trên mái nhà khóe môi cong lên.

--------------------------------------------

Tiếng nhạc vang lên khiến tôi tỉnh giấc. Tôi chạy ra ngoài đã thấy mọi người đứng ở trước sân.

“Người đàn là chị Ánh!”

Lam kinh ngạc nhìn người con gái đang đánh đàn.

“Không thể nào!” – Tôi lắc đầu phủ nhận rồi hét lên. – “Chị Ánh!”

“Không được đâu! Cô ấy không nghe thấy, cô ấy bị bọn chúng thôi miên rồi.”

Thái Bảo nói rồi rút kiếm ra. Tất cả đều lao vào tấn công nhưng tiếng nhạc ngày càng mạnh khiến bọn vampire xuất hiện ngày càng nhiều.

“Tiếng nhạc khiến đầu tớ đau quá!”

Lam ôm đầu khẽ rên.

“Chị Ánh! Chị có nghe em nói không? Chị đã từng nói ước mơ của mình là gì? Chị muốn dùng tiếng nhạc của mình để cho người nghe cảm thấy vui vẻ cơ mà!”

Tôi hét lên ngay lập tức tiếng nhạc dừng lại. Chị Ánh ôm đầu khuôn mặt đầy đau đớn.

“Ước mơ của mình? Đúng vậy, ước mơ của mình là làm cho mọi người hạnh phúc.”

Chị Ánh khẽ lẩm bẩm rồi cầm cây đàn lên đàn một bản nhạc đầy sức sống. Bản nhạc khiến tất cả mọi người trở nên mạnh hơn. Cuối cùng tất cả cũng giải quyết xong lũ vampire.

Sáng hôm sau.

“Chị phải đi thật à?”

Tôi buồn bã lên tiếng.

“Ừ, chị sẽ tiếp tục thực hiện ước mơ của mình.”

Chị Ánh khẽ mỉm cười.

“Vậy chúc chị thành công.”

“Cảm ơn các em. Chị sẽ giữ bí mật về thân phận của các em. Mong một ngày chị có thể đàn cho tất cả nghe. Muộn rồi, tạm biệt!”

Chị Ánh nháy mắt rồi quay lưng bước đi.

“Đừng quên em nhé!”

Tôi gọi theo chị, Dưới ánh bình minh, cô gái với ước mơ cao đẹp đang tiến về phía trước. Chúc chị thành công, cô gái violin!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.