Bị Độc Thân

Chương 26: Chương 26




4.5 Thực ra anh không hề sai, người sai là em, vì em đã nhìn nhầm người

“Nếu yêu một người, liệu người ta có thể yêu cả một thành phố không? Và nếu như tình yêu mất đi rồi thì thành phố đó liệu có trở thành một thành phố tràn ngập đau thương không?

Phụ nữ rõ ràng biết chắc tình hình không tốt nhưng vẫn nhất định phải nhìn tận mắt, nghe tận tai thì mới chịu tin. Khoảnh khắc đó nhất định phải đau đớn đến thấu tim gan thì mới có thể sực tỉnh một cách triệt để được.

Sự cuồng si trước kia chẳng qua củng chỉ giống như là bị phát ban, mọc mụn một trận mà thôi.”

“Em đã tìm được đáp án rồi. Giai Hân, em đã tìm được đáp án rồi. Trái tim của em ở chỗ của Nguyên Kiệt, ngọn đèn em cần đang ở Quảng Châu.” Hiểu Khê hứng khởi nói chuyện với Giai Hân.

Cuối cùng Giai Hân cũng đi công tác về, cuộc sống của một phụ nữ mạnh mẽ chính là như vậy, bận rộn tới mức chẳng có thời gian dành cho bạn trai, nói chi đến bạn bè, em út chứ? May mà những lúc không có Giai Hân ở bên cạnh, Hiểu Khê vẫn còn có Trác Nhiên, nếu không, rất nhiều vấn đề phức tạp trong tình yêu của Hiểu Khê, cô biết tìm ai để giãi bày tâm sự đây?

“Nếu như em đã tìm được đáp án của cả cuộc đời mình, vậy còn do dự gì nữa? Mau đến Quảng Châu đi, mau đi giữ lấy tình yêu của mình đi!” Giai Hân thúc giục cô em.

“Nhưng em lại cảm thấy Quảng Châu không thích hợp với mình, em phải làm sao đây?” Hiểu Khê cảm thấy vô cùng mâu thuẫn nói.

“Hiểu Khê, ở Quảng Châu làm ngoại thương, xuất nhập khẩu chắc chắn càng phát triển hơn. Đi đi, biết đâu ở đó lại có cả khung trời mới tràn đầy hi vọng đang chờ đợi em.” Dù nói tới vấn đề gì đi chăng nữa, Giai Hân vẫn chẳng thể rời nổi công việc. Trong thế giới của chị, công việc và sự nghiệp luôn luôn có vị trí quan trọng hơn tình cảm rất nhiều.

Nghe xong câu nói của Giai Hân, Hiểu Khê im lặng, không nói thêm gì. Tuy rằng chưa từng tới Quảng Châu, nhưng nghe bạn bè nói, con người Quảng Châu quá đỗi thực dụng, tính tình lạnh nhạt, trị an nơi này cũng rất kém, trên đường rất hay xảy ra cướp giật, hơn nữa cô lại không biết tiếng Quảng Châu, cô cảm thấy bản thân mình khó có thể thích ứng với nơi đấy.

“Nếu không thì như thế này, em cứ tới Quảng Châu thăm Nguyên Kiệt xem sao, xác định tình cảm của em dành cho anh ấy, cũng cảm nhận tình cảm anh ấy dành cho mình. Nếu như tình cảm đó vẫn vững chắc như xưa thì hãy từ bỏ công việc hiện nay ở Bắc Kinh, sau đó theo anh ấy tạo lập sự nghiệp mới ở Quảng Châu.”

Những lời Giai Hân nói rất có lí, Hiểu Khê gật đầu đồng ý. Đúng vậy, nếu như trong lòng khát khao được gặp anh đến vậy thì tại sao không nhanh chóng bay tới Quảng Châu thăm anh chứ? Giá vé khứ hồi cũng không đắt lắm, xin nghỉ phép cũng chỉ cần một cái cớ vu vơ nào đó. Tất cả mọi thứ đều có thể làm được, chỉ cần mình muốn. Hiểu Khê đột nhiên cảm thấy bản thân mình lúc này là một người mà một khi đã quyết định điều gì thì chẳng ai có thể ngăn cản nổi. Cũng giống như lời thoại trong bộ phim The Greatest: “Once I want to be the greatest, no wind and waterfall can stop me.” [Khi tôi muốn làm người tuyệt vời nhất, không có cơn gió hay thác nước nào có thể giữ tôi lại.]

Giữa đêm, hai giờ, Hiểu Khê bất ngờ tỉnh giấc. Trong lòng cô nhớ Nguyên Kiệt vô cùng. Hiểu Khê liền lên mạng tra giá vé máy bay khứ hồi từ Bắc Kinh đến Quảng Châu và đặt vé qua mạng luôn. Rất nhanh sau đó, nhân viên sân bay gửi ngay thông tin giờ giấc, chuyến bay mà cô đã đặt cùng với giá tiền vào di động. Trước khi đặt vé máy bay, Hiểu Khê đã chuẩn bị sẵn về mặt tinh thần. Nếu đến Quảng Châu mà có kết quả thất vọng não nề, cô sẽ từ bỏ triệt để; Còn nếu đến đó mà tìm lại được tình yêu của mình, cô sẽ rời bỏ Bắc Kinh để đến Quảng Châu với anh. Mặc dù cô không hề thích thành phố này chút nào, nhưng ai bảo người cô yêu lại ở nơi này chứ? Vì yêu một người mà người ta sẽ phải yêu cả một thành phố sao? Bây giờ, vì Nguyên Kiệt, cô sẽ thử thích ứng với một thành phố mới.

“Tại sao bây giờ mình lại trở thành con người như thế này? Con người phóng khoáng, tự do của trước kia đi đâu mất rồi?” Hiểu Khê tự hỏi.

Vì một người đàn ông, không ngờ cô lại chấp nhận từ bỏ một thành phố, nơi cô đã từng sinh sống, gắn bó gần tám năm nay.

Vì một người đàn ông mà cô chấp nhận rời xa những người bạn tâm đầu ý hợp.

Vì một người đàn ông mà cô từ bỏ cả công việc đã di vào quỹ đạo ổn định.

Lời bài hát Tầng mười hai của Mạc Văn Úy rất đúng với tâm trạng của Hiểu Khê lúc này: “Tình yêu khiến cho người ta điên cuồng.”

Hiểu Khê đặt vé chuyến bay vào chiều ngày thứ Sáu, vừa vặn vào đúng dịp Thanh Minh được nghỉ ba ngày. Có lẽ khi cô đến Quảng Châu cũng mới khoảng hơn chín giờ tối. Vốn dĩ cô định tạo cho anh một niềm vui bất ngờ nhưng cô lại rất sợ phải một thân một mình ở một thành phố xa lạ, đặc biệt là vào buổi tối, lo lắng sẽ bị cướp giật ngay trên xe taxi, cho nên Hiểu Khê đã nhắn tin cho Nguyên Kiệt về số chuyến bay và thời gian hạ cánh, hi vọng anh sẽ đến đón cô tại sân bay.

Nhưng tin nhắn của anh khiến cô bất ngờ: “Hiểu Khê, em đặt vé máy bay tại sao không nói trước với anh?”

“Trước đây không lâu, em đã nói là sẽ bay tới Quảng Châu thăm anh mà, vì người ta nhớ anh quá.” Hiểu Khê bắt đầu nũng nịu.

“Nhưng dịp Tết Thanh Minh anh phải về quê tảo mộ cho bố.”

“Nhưng vé máy bay em đặt rồi, biết làm sao đây?”

"Em trả lại đi!”

“Không trả lại được, chỉ có thể đổi ngày bay được thôi.” Nghe Nguyên Kiệt nói như vậy, Hiểu Khê tưởng rằng anh có ý gì khác.

“Để anh trả lại giúp em, anh có người quen phụ trách bán vé máy bay.” Nguyên Kiệt trả lời trong điện thoại.

“Vượt trăm sông nghìn núi tới thăm một người, cả đời này, em chỉ làm được một lần thôi.” Hiểu Khê vẫn không chịu nghe theo. Đúng thế, cô nhớ rõ trên một tạp chí có viết như sau: “Người phụ nữ cả đời ai cũng muốn làm được một chuyện gì đó lãng mạn, chẳng hạn như lúc còn trẻ thì là vượt trăm sông nghìn suối để tới thăm một ai đó.” Cô muốn làm một lần, hơn nữa, cũng chỉ một lần duy nhất mà thôi.

“Ở đây, anh đang ngập đầu trong một đống công việc phiền phức, đợi khi nào mọi thứ ổn định, anh sẽ đến Bắc Kinh thăm em,” Nguyên Kiệt tiếp tục nói. Nghe xong câu này, Hiểu Khê mới nhận ra rằng bản thân mình dù có nói thêm gì đi nữa cũng chỉ là vô ích. Cảm giác thật vô cùng bất lực. Bây giờ Hiểu Khê mới nhận thấy, người dàn. ông này dã cách mình quá xa, quá xa rồi, tất cả mọi thứ cô làm bây giờ sợ rằng cũng chỉ là vô ích mà thôi.

“Được thôi.” Hiểu Khê dập điện thoại. Một lát sau, nhân viên bán vé qua mạng liền gọi diện tới, nói rằng việc trả vé đã thành công, xin mời cô kiểm tra lại tài khoản. Khi đầu dây kia ngắt máy, trong đầu Hiểu Khê chỉ còn một khoảng không trống trải.

Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Là thật hay là giả? Cô không dám đoán mò, cũng chẳng dám đi xác nhận.

Cô cố gắng kiềm chế tâm trạng của bản thân, kiềm chế để mình không nhớ tới Nguyên Kiệt nữa, kiềm chế để không nghĩ tới việc trả lại vé máy bay. Từ sáng đến tối, tâm trạng của cô vô cùng tồi tệ, cảm giác như chẳng còn sức lực để bước đi nữa. Nội dung cuộc nói chuyện giữa hai người vẫn không ngừng vang lên bên tai, Hiểu Khê càng nghĩ càng cảm thấy không ổn, một nguồn sức mạnh thôi thúc cô gọi điện cho Nguyên Kiệt hỏi rõ nguồn căn sự việc. Cô cảm thấy bản thân lúc này giống như một quả bóng căng phồng, sắp sửa nổ tung rồi. Cô không thể nào tiếp tục chịu đựng tình trạng này được nữa. Tuy rằng trước đó, Trác Nhiên đã từng nói, chuyện tình cảm nhiều lúc vô cùng tế nhị, nếu nói tách bạch mọi thứ một cách rõ ràng, có lẽ sẽ chẳng còn cơ hội cứu vãn được nữa. Nhưng cứ giả vờ ngu ngẽíc sẽ khiến bản thân rất khó chịu, một Hiểu Khê tự trọng, khí thế chịu không nổi sự việc này.

Hơn nữa cô chẳng thể nào lo lắng quá nhiều thế được, chẳng thể nào cân nhắc kỹ lưỡng những lí thuyết mà Trác Nhiên đã nói trước kia, nào là bình tĩnh, nào là tác chiến trường kì hay tiêu tốn năng lượng gì đó... Hiểu Khê cầm di động, ấn số gọi cho Nguyên Kiệt. Máy bận, cô tiếp tục gọi lại, cuối cùng anh cũng bắt máy, cô hỏi: “Anh đang làm gì thế? Đã ăn cơm chưa?”

“Ừm, anh ăn rồi.”

“Anh ăn cái gì?”

“Chỉ là mấy món ăn bình thường thôi mà.”

“Ồ, gần đây công việc của anh có bận không?” Cô lại tiếp tục hỏi, chỉ là muốn nói chuyện với anh mà thôi.

“Rất bận.” Anh trả lời vô cùng ngắn gọn, vắn tắt.

“Hiểu Khê, anh xin lỗi, có chút việc gấp. Tối muộn, anh gọi lại cho em được không?”

Tuy rằng không mấy bằng lòng nhưng cô cũng đành trả lời: “Được thôi.” Nếu không thì biết làm sao? Nổi giận đùng đùng, nhõng nhẽo nũng nịu, ép anh phải nói chuyện cũng mình sao?

Nguyên Kiệt thường làm việc đến tầm mười hai giờ mới nghỉ. Đã mười một giờ rồi, cho dù anh có buổi gặp gỡ tiếp khách làm ăn thì chắc cũng đã xong. Hiểu Khê lúc này chẳng có chút hứng thú xem ti vi hay lên mạng nữa, cô nằm trên giường, tiếp tục gọi diện thoại cho Nguyên Kiệt. Điện thoại kêu rất lâu mà không có người bắt máy nhưng cô vẫn kiên trì gọi, cuối cùng cũng gọi được.

“Anh đang làm gì thế?” Hiểu Khê nũng nịu.

“Sorry, I am on my friend’s home. I will call you back later.” Lúc đầu Hiểu Khê còn tưởng là tiếng Quảng Châu, sau đó nghe kĩ lại mới nhận ra là tiếng Anh. “OK. Waiting for you.” Cô cũng bất giác trả lời lại bằng tiếng Anh. Nhưng đúng lúc cô đang nói câu này thì đầu dây bên kia truyền lại tiếng hét lớn của phụ nữ, Hiểu Khê nghe rõ mồn một, đây không thể nào là ảo giác được.

Tắt điện thoại, đầu óc cô lại u mê, ngờ vực. Hôm nay nhất định phải hỏi cho rõ ràng. Trong phòng có phụ nữ! Người phụ nữ đó nhận ra Nguyên Kiệt đang nói chuyện với người phụ nữ khác, cô ta hét lớn là muốn thị uy hay tuyên chiến với cô? Hiểu Khê tức giận vô cùng.

Lần này, cô chuyển sang nhắn tin: “Lúc nãy, em nghe thấy giọng nói của phụ nữ trong phòng anh. Nếu như anh đã có người phụ nữ khác thì hãy thẳng thắn nói cho em biết! Như vậy sẽ tốt cho cả hai chúng ta. Em nghĩ rằng mình có thể hoàn toàn buông tay.” Hiểu Khê đang trong cơn giận dữ, nhanh chóng gửi đi tin nhắn đó.

Quả nhiên, rất nhanh sau đó, Nguyên Kiệt trả lời lại, tin nhắn này khiến cho cô cảm thấy vô cùng lạnh lẽo. Trong tin anh viết: “Chỗ anh đang có người phụ nữ khác.” Cuối cùng, Nguyên Kiệt cũng nói ra sự thật, cuối cùng anh đã chịu thừa nhận. Rốt cuộc hai người đã over triệt để thật rồi. Không ngờ anh lại lừa gạt cô, lại còn dùng tiếng Anh để nói chuyện cùng cô. Những giọt nước mắt nóng hổi, chua xót không ngừng lăn trên má, liên tục và đều đặn giống như những bông tuyết ngoài cửa sổ lúc này.

“Tuyết lớn đi qua không vết tích,

Giọt lệ tràn mi tiếng hãy còn.”

Hiểu Khê điên cuồng gọi điện thoại cho Nguyên Kiệt, mãi chẳng có người nhấc máy, cô biết rằng anh đang cố tình không nhận điện thoại. Nhanh chóng sau đó, điện thoại của Nguyên Kiệt từ trạng thái không có người nhấc máy thành không thể nào liên lạc được. Để trốn tránh, có lẽ anh đã liệt số của cô vào danh sách từ chối rồi cũng nên. Cuối cùng, Hiểu Khê chấp nhận sự thật là anh chắc chắn không chịu nhận diện thoại của mình nhưng cô lại gửi tin nhắn, hi vọng anh sẽ nhận được. “Thực ra anh không hề sai, người sai là em, vì em đã nhìn lầm người.” Hiểu Khê thực sự không cam lòng, lẽ nào cuộc tình của họ cứ thế là kết thúc sao? Cho dù tin nhắn này đến nơi thì thực ra cũng còn có ý nghĩa gì chứ? Biểu hiện rằng bản thân cô khoan dung độ lượng chăng? Tất cả đều là vô ích mà thôi!

Tất cả mọi thứ đều đã được trực giác mách bảo. Trong lòng trước đây vẫn nghĩ là có vấn đề, thế nên nhất định phải gọi điện thoại để xem tình hình, nhất định phải làm rõ mọi chuyện. Cuối cùng, Hiểu Khê cũng biết được chân tướng. Nếu cô không gọi cuộc điện thoại đó, không biết những chuyện kia, liệu có thể coi như chưa từng có việc gì xảy ra hết không?

Hiểu Khê nằm trên giường, muốn khóc mà không thể nào khóc được, toàn thân không còn chút sức lực. Ngoài cửa sổ vô cùng yên tĩnh và bình lặng. Trên bầu trời, hàng ngàn ngôi sao đang đua nhau lấp lánh. Đêm nay chắc chắn là một đêm mất ngủ! Cô bắt đầu điên cuồng gửi tin nhắn cho các bạn bè thân thiết ở Bắc Kinh để nhận được sự an ủi của họ. Một giờ đêm, Hiểu Khê gọi điện cho Giai Hân nhưng tắt máy, cô lại tiếp tục gọi cho Trác Nhiên, cũng tắt máy. Bao nhiêu uất ức, tủi hận trong lòng biết giãi bày cùng ai bây giờ?

Làm thế nào để ngủ được đây? Cô bắt đầu tra danh bạ trong chiếc di động của mình. Bỗng nhiên số điện thoại của Phó Vân xuất hiện trước mắt Hiểu Khê. Những người làm ở nhà hàng, quán rượu thường đi nghỉ rất muộn, nhất định là anh vẫn chưa ngủ!

“Xin chào, tôi là bạn của Trác Nhiên, Đỗ Hiểu Khê. Hôm nay tôi thất tình nên rất đau khổ. Liệu anh có thể phát huy tinh thần yêu thương đồng loại mà an ủi tôi đôi lời được không?”

Khoảng ba giây sau: “À, vậy em đang ở đâu?”

“Tôi đang ở nhà, anh yên tâm, tôi sẽ không làm chuyện ngốc nghếch đâu, chỉ muốn tìm người lắng nghe tâm sự của mình thôi.”

“Ừ.”

“Tôi nghĩ rằng anh ấy là một ngoại lệ, một người đặc biệt, thật không ngờ cũng chỉ tầm thường như bao người khác.”

“Hãy uống chút rượu vào!”

“Tôi không muốn uống, đang buồn, uống rượu vào lại biến thành nước mắt thôi.”

“Vậy để hôm khác, anh mời em ăn cơm nhé!”

“Thức ăn ngon cũng chẳng thể cứu nổi tôi.” Hiểu Khê mệt mỏi nhắn tin lại mấy từ trên rồi mới phát hiện lúc này ngay cả soạn thảo tin nhắn cô cũng chẳng còn chút sức lực nào hết. Phải làm thế nào để trải qua đêm dài dằng dặc này đây? Mở phần nghe nhạc trên di động, cô nghe đi nghe lại bài hát Em là duy nhất trên thế gian của Tào Cách:

“Anh nguyện dùng mọi thứ để đánh đổi

Kể cả một nửa của linh hồn mình

Em là duy nhất trên thế gian này

Là kì tích mà anh có được

Từng lời từng câu em nói

Đều sẽ trở thành bí mật của đôi ta

Ôm thật chặt người duy nhất trên thế gian vào lòng

Niềm kiên định không còn thuốc chữa

Cho dù thế giới này có trở thành đối địch

Anh cũng nguyện lòng

Anh bằng lòng với tất cả mọi thứ

Tất cả đau thương đọng lại trong quá khứ

Tình yêu chân thật và dũng cảm

Chiếu rọi cả đêm dài u tối

Để tìm được một lần trọn đời trọn kiếp

Đôi ta sẽ mãi mãi không rời

Chỉ hận anh không có mặt trong quá khứ của em

Xin lỗi vì đã để em phải chờ.”

Nước mắt đã nghẹn chặt cả hơi thở. Tại sao lại phải yêu đương, nếu không yêu thì đã chẳng phải rơi lệ? Cuối cùng, Hiểu Khê cũng đã nếm trải được nỗi đau của nàng tiên cá. Cứ làm một công chúa bé nhỏ, vô ưu vô lo sống trong tòa lâu đài lộng lẫy, tráng lệ dưới đáy đại dương thì thật tốt biết bao, cần gì phải tới nhân gian để chịu đựng nỗi đau đớn thấu tận xương tủy đó chứ! Cho dù vì tấm chân tình cuồng si mà biến thành bọt biển thì liệu có ai biết được hay chăng?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.