Bí Mật Của Định Mệnh

Chương 168: Chương 168: Đừng Quá Chắc Chắn




Triệu Chí Dương càng ngày càng chắc chắn với lời nói của mình, còn Từ Dịch Phàm thì lại phân vân. Lần trước Triệu Chí Dương dỗ dành mãi nhưng Hạo Văn vẫn không chịu đi cùng anh ta đến bệnh viện lấy máu để xét nghiệm ADN. Đang lúc phân vân không biết phải làm gì nữa thì Hạo Văn bị gai hoa hồng đâm vào tay chảy máu. Thế là sau khi băng bó xong vết thương kia, Triệu Chí Dương đã mang ngay bông dính máu của Hạo Văn đến bệnh viện cho bác sĩ xét nghiệm. Đến lúc thấy rõ ràng bác sĩ mang máu đi xét nghiệm, anh ta mới yên tâm. Sau đó thì liền chạy thẳng đến gặp Từ Dịch Phàm.

- Dịch Phàm, cậu đang suy nghĩ cái gì mà thừ người ra như vậy hả? Lại bảo là nghĩ đến chuyện quan trọng nào đó đi. Nhưng cậu thì có chuyện gì quan trọng để suy nghĩ ngoài việc xét nghiệm ADN kia nhỉ? Mà cũng đừng có lo lắng đến thế chứ? Thoải mái một chút đi, suy nghĩ nhiều quá ức chế thần kinh. - Triệu Chí Dương vừa rót rượu ra ly vừa hỏi.

- Cũng không phải là đang suy nghĩ chuyện quan trọng gì cả, mình chỉ là thấy không hiểu một vài điều thôi. – Từ Dịch Phàm cầm ly rượu lên, uống lấy một ngụm.

- Không hiểu một vài điều sao? Nghe cậu nói thì có vẻ là thú vị đây. Cậu nói thử ra đi xem nào, đang thắc mắc chuyện gì đấy hả? – Triệu Chí Dương vừa rót rượu vừa hỏi.

- Nếu kết quả xét nghiệm ADN là không phải thì sẽ như thế nào đây? Mọi chuyện vẫn sẽ quay về điểm khởi đầu như lúc đầu thôi. Đột nhiên mình lại không muốn như vậy.

Triệu Chí Dương lúc này thở dài, đặt ly rượu xuống bàn, nhìn Từ Dịch Phàm một hồi lâu rồi mới nói:

- Gì mà không phải với chả phải? Vấn đề này cậu nói đi nói lại nhiều quá rồi đấy. Cậu đừng nói nếu vội mọi chuyện như vậy chứ, cứ để ngày mai xem thế nào đã. Nhưng mình tin là mình đúng. Cậu cũng nên tự tin một chút đi, toàn suy nghĩ lung tung. Mà dù có như thế nào thì chẳng phải cậu cũng nên đi tỏ tình với Đàm Lệ Linh còn gì nữa? Mình đã nói rồi, cẩn thận không bị tên Châu Kiến Thành gì đó nẫng tay trên đấy.

- Triệu Chí Dương, cậu đừng có nói linh tinh như vậy. Với lại, có phải là cậu đã quá chắc chắn với mọi chuyện rồi không? Nếu như mọi chuyện không phải vậy thì sao chứ? - Này Từ Dịch Phàm, cậu nghi ngờ mình sao? Bạn bè kiểu thế đấy, thật không còn gì để nói.

Từ Dịch Phàm lắc đầu:

- Không thể quá chắc chắn như vậy được. Cậu bao giờ cũng tự tin thái quá như thế để rồi kết quả lại không như mong đợi. Đến lúc đấy thì thất vọng nhưng có làm gì được đâu.

- Yên tâm. Mà không hiểu sao mình thấy tính cách của Đàm Lệ Linh và Lộ Phi giống nhau, có khác gì đâu?

Điều này chính Từ Dịch Phàm cũng không hiểu nổi. Đàm Lệ Linh có hai tính cách sao?

.................................................

Thành phố T.

Đàm Lệ Linh vừa xuống máy bay thì vội đến ngay bệnh viện xem tình tình Châu Kiến Thành thế nào. - Cố vấn Đàm, hôm nay bác sĩ có đến kiểm tra sức khỏe cho Tổng giám đốc và nói rằng Tổng giám đốc vẫn bình thường, không có gì đáng ngại, sức khỏe cũng tốt lên nhiều.

- Ừ.

Nghe cô thư ký bên cạnh nói như vậy nên Đàm Lệ Linh cảm thấy có phần yên tâm hơn. - Cố vấn Đàm, trông cô có vẻ rất mệt mỏi, hay là cô nên về khách sạn tắm rửa rồi nghỉ ngơi đi, có chuyện gì thì tôi sẽ báo ngay cho cô biết. Cô cũng đừng lo lắng quá.

Suy nghĩ một hồi lâu Đàm Lệ Linh mới đồng ý. Sau đó cô quyết định sẽ trở về khách sạn.

- Nếu có chuyện gì cô phải báo ngay cho tôi đấy.

- Cố vấn Đàm cứ yên tâm. Tình trạng của Tổng giám đốc có tiến triển hơn đôi chút nên chắc sẽ không có vấn đề gì đâu. Chị mau về khách sạn nghỉ ngơi đi, trông gương mặt chị thật sự rất nhợt nhạt đấy. Nếu chị mà ốm thì tôi không lo được những việc khác đâu ạ.

Đàm Lệ Linh nghe những câu nói đó của cô thư ký trẻ kia chỉ có thể mỉm cười thôi.

- Được rồi, vậy tôi về khách sạn, lát nữa sẽ đến.

- Vâng.

Sau đó Đàm Lệ Linh rời khỏi bệnh viện trở về khách sạn. Khuôn mặt cô thể hiện rõ nét mệt mỏi.

....................................................

Vừa về đến khách sạn Đàm Lệ Linh mới nhớ ra là mình chưa nhắn tin báo bình an cho Từ Dịch Phàm. Mở điện thoại ra mới thấy mấy cuộc Từ Dịch Phàm gọi cho, cô cũng không gọi lại mà chỉ nhắn tin, sau đó thì tìm quần áo rồi đi tắm. Đàm Lệ Linh còn báo với nhân viên khách sạn giờ này mang đồ ăn tối nên nữa.

Ngâm mình trong nước nóng quả nhiên là hết sức thoải mái. Tắm xong, Đàm Lệ Linh ăn qua bữa tối nhưng không ăn quá nhiều, xem vài tài liệu rồi lại đi đến bệnh viện.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.