Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa

Chương 286: Chương 286: Thánh chỉ thưởng con dâu 15




"Lão Thất tính tình rất dũng mãnh, hắn trong quân đội cũng lâu năm rồi, tổng quản đại nhân ngươi không biết đâu, trong quân đội, chủ tướng đối với thuộc hạ xuống tay không phải nhẹ thì nặng, ngươi ở trong cung lại thụ giáo huấn như vậy, thực sự là ủy khuất ngươi." Tổng quản thái giám là tâm phúc kề bên hoàng đế, thái tử cũng không nghĩ đắc tội hắn, biết Nhan Hi làm hắn bị thương, nên cũng không dám để hắn đi gặp hoàng đế, truyền đạt lại chuyện Nhan Hi ra kinh, sợ rằng hắn có tâm muốn báo oán mà làm lỡ việc, nên thái tử chỉ nói, "Bản thái tử đêm khuya tiến cung, là có chuyện quan trọng bẩm báo cùng hoàng thượng, thế nhưng lại không thấy ai, ngươi có biết, tối nay phụ hoàng ở chỗ vị nương nương nào?"

Thái tử một phen trấn an làm tổng quản thái giám nét mặt sáng sủa hơn, đây chính là hoàng đế tương lai, lại cùng một nô tài như hắn nhẹ giọng, nhỏ nhẹ trấn an, hắn cảm kích nói, "Điện hạ, nô tài nghe nói hoàng thượng ngày hôm nay đi, chính là chỗ Ngọc Quý Nhân cùng Tuyết Quý Nhân, thế nhưng hai vị quý nhân phẩm cấp tương đối thấp, chỉ ở một tiểu viện, không thích hợp tiếp giá, chắc chắn tám phần mười là ở cam lộ điện phụng dưỡng hoàng thượng đi."

Cam lộ điện là nơi các nương nương thị tẩm, những nữ nhân được thánh thượng chọn, nhưng không có tẩm cung sẽ được truyền đến Cam lộ điện nhận mưa móc, kỳ thực, nơi này coi như là tẩm cung của hoàng đế, chỉ bất quá, một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày, hoàng đế khó được ở đó trụ qua mười ngày.

"Nga, làm phiền ngươi đi một chuyến đến Cam lộ điện, giúp ta nói, thái tử cầu kiến có chuyện quan trọng cần bẩm báo."

Tổng quản thái giám vẻ mặt ngượng nghịu, "Điện hạ, không phải lão nô không muốn giúp ngài chuyện này, đây là một chút ít thời gian bệ hạ được vui vẻ, ngày hôm nay liền tiếp hai vị nương nương vào hầu hạ, nếu như nô tài phá hủy chuyện tốt của hoàng thượng, sợ là sẽ bị đánh gãy hai chân, ném ra hoàng cung, đây là chưa nói, nếu như liên lụy thái tử điện hạ cũng bị trách cứ, lão nô sẽ càng ân hận."

Trong cung người nào không biết, hoàng đế bệ hạ khi nổi giận sẽ ra sao, cũng không phải không có thấy qua, quấy rối nhã hứng của bệ hạ sẽ không có gì hay. Tổng quản thái giám một đường đến được vị trí như bây giờ, cũng đã kinh qua nhiều chuyện như thế, cho nên mắt cũng tinh tường hơn người, hắn là đánh chết cũng không dám đùa với dao.

"Thế nhưng ta thực sự có chuyện rất quan trọng."

"Điện hạ, vẫn là chờ ngày mai a, bệ hạ tính tình thế nào, ngài cũng không phải không biết, nô tài thực sự là không có gan lớn, hơn nữa, còn muốn cả gan khuyên điện hạ một câu, đêm nay không giống với ngày xưa, bệ hạ triệu kiến, chính là hai vị vong quốc công chúa của tề quốc đã thất sủng nhiều năm qua, ở đây khẳng định có điểm gì đó bất thường, nô tài không phỏng đoán được ý thánh thượng." Tổng quản thái giám cung kính cúi người cùng thái tử thi lễ, "Ngài xin mời trở về đi, sáng sớm ngày mai, nô tài sẽ canh giữ ở cửa Cam lộ điện, vừa nhìn thấy hoàng thượng sẽ lập tức giúp điện hạ chuyển đạt ý cầu kiến, được không?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.