Bình Dương Công Chúa

Chương 51: Chương 51: Oán




Chính Nguyên Đế đang ở Hàm Nguyên Điện phê tấu chương, Lưu Thấu đi vào bẩm, nói Bình Dương công chúa tới.

Chính Nguyên Đế liền gác bút son, vội nói: “Mau cho Tước Nô vào.”

Thái giám đỡ Lý Thuật vào trắc gian, Lý Thuật không nói hai lời, lập tức quỳ sụp xuống đất, nàng ngửa mặt, trên khuôn mặt tái nhợt ấy ngang dọc vết xước, trông vô cùng thê thảm.

“Phụ hoàng...... Nhi thần, nhi thần......”

Nàng kích động đến mức không nói thành câu, thanh âm nức nở.

Chính Nguyên Đế nghe thấy đáy lòng cũng run lên, cũng không đợi cung nhân mà tự mình chạy tới đỡ Lý Thuật đứng dậy.

Lý Thuật gần như ngã quỵ trong lòng Chính Nguyên Đế, một lần sinh tử như đã phá vỡ toàn bộ kiên cường của nàng.

Chính Nguyên Đế chưa từng nhìn thấy Lý Thuật yếu ớt như vậy bao giờ, nàng không giống những đứa con gái khác, bọn chúng lúc nào cũng chỉ muốn ông ta thương xót, không việc gì cũng bày ra dáng vẻ nước mắt lưng tròng, chỉ có Lý Thuật luôn đạm mạc, cảm xúc mãnh liệt cũng không có.

Do vậy Chính Nguyên Đế nhìn nàng lúc này lại dâng lên lòng thương tiếc. Ông ta dường như thấy trước mắt cũng mờ mịt theo, thở dài một tiếng, vỗ vỗ bờ vai Lý Thuật: “Không sao là tốt, không sao là tốt.”

Lưu Thấu đứng một bên, vụng trộm quay người đi lau nước mắt.

Lý Thuật thôi khóc, cố gắng trấn định lại, mới ngẩng đầu lên nhìn Chính Nguyên Đế: “Đều do nhi thần làm phụ hoàng lo lắng. Phụ hoàng mau ngồi xuống đã.”

Nàng giơ tay định dìu Chính Nguyên Đế ngồi xuống, lại không cẩn thận chạm đến vết thương. Lý Thuật kêu xuýt xoa một tiếng, lại vội đè xuống cơn đau, miễn cưỡng cười:

“Nhi thần không thể dùng nó được nữa rồi, cũng không thể dìu phụ hoàng được nữa.”

Chính Nguyên Đế đau lòng: “Con đừng nói mấy lời bậy bạ.”

Lưu Thấu bưng ghế tròn, trực tiếp đặt bên cạnh long án, để hai người có không gian gần gũi trò chuyện.

Chính Nguyên Đế thở dài:

“Con tiến cung làm gì? Mất công ra. Hiện giờ quan trọng nhất là dưỡng thương đã, bao giờ bình phục đến vấn an trẫm cũng không muộn.”

Lý Thuật lại lắc đầu:

“Nhi thần sợ phụ hoàng lo lắng, cho nên muốn tiến cung để người nhìn thấy con, con không thiếu tay không thiếu chân, vẫn ăn vẫn nói vẫn đi đường được, phụ hoàng thấy rồi mới không lo lắng. Tuy thái y đã bẩm báo lại với người rồi, nhưng dù sao cũng là qua người thứ ba, nhi thần chỉ sợ không thể giải trừ nỗi lo của người.”

Nàng nhìn Chính Nguyên Đế, một đôi mắt tràn đầy tình cảm.

Chính Nguyên Đế nghe xong trong lòng ấm áp.

Đứa bé này cũng thật biết quan tâm.

Nhìn thấy Lý Thuật còn sống trước mặt, xác thật so với mấy câu “Công chúa không đáng ngại” của đám thái y kia đúng là khiến người ta an tâm vui vẻ hơn nhiều.

Con bé lê thân thể còn đầy vết thương vất vả tiến cung, cũng chỉ để tiêu đi lo lắng trong lòng người cha này.

Nếu Lý Thuật muốn, nàng có thể đối xử vô cùng săn sóc với người khác. Nàng giỏi suy đoán nhân tâm, biết người khác nghĩ gì muốn gì, ghét gì sợ gì, bởi vậy mấy chuyện gãi đúng chỗ ngứa như này, đối với nàng mà nói dễ như trở bàn tay. Chỉ là nàng không thích tỏ vẻ ôn nhu dịu dàng như vậy lắm.

Giờ phút này nàng ôn nhu hiểu chuyện, thật râ cũng không hẳn là có tình cảm cha con sâu đậm với Chính Nguyên Đế. Nàng ăn thiệt, đương nhiên không thể bị thương vô ích, cần phải lợi dụng thảm trạng của mình ở trước mặt Chính Nguyên Đế thu được một ít thương hại, có còn hơn không.

Chính Nguyên Đế giống như một người cha nhân từ, phân phó Lưu thấu:

“Trong khố phòng của trẫm chẳng phải có một cây nhân sâm ngàn năm sao, cái mà lần trước Cao Ly tiến cống ấy, đi lấy lại đây. Chỗ Hoàng Hậu hình như có huyết tổ yến, đều lấy tới đây ban cho Bình Dương.”

Ông ta quay đầu với vẻ mặt từ ái: “Con bị thương, hao tổn nguyên khí, nhất định phải điều dưỡng thật tốt mới được.”

Lý Thuật bái tạ.

Ban thưởng cho cái gì không quan trọng, quan trọng là được “Ban thưởng“.

Từ vụ quyên lương lần trước, người ở bên ngoài nhìn vào đều cho rằng Bình Dương công chúa bị Hoàng Thượng trách mắng, mất đi thánh sủng, đại môn nhà nàng liền vắng vẻ một phen.

Bây giờ bệ hạ lại lần nữa ban thưởng cho công chúa, hiển nhiên đang chứng minh rằng ông ta không ghét bỏ gì nàng, thậm chí so với trước đây còn có vẻ thương yêu hơn.

Môn đình đang vắng vẻ, ngày mai nhất định lại náo nhiệt rồi.

Nhưng điều đó cũng chỉ là phụ, Lý Thuật mang theo một thân thương tích tới bái kiến Chính Nguyên Đế, mục đính chính không phải cái này.

Chính Nguyên Đế sờ tóc Lý Thuật:

“Chùa Thiên Phúc dựng trên núi cao, lại ở ngoài thành, đi tới đi lui nhất định có ngày gặp chuyện, sau này con đừng đến chùa Thiên Phúc nữa. Muốn dâng hương thì đi mấy ngôi chùa trong thành.”

Lý Thuật im lặng, một lát sau đứng dậy, thẳng lưng quỳ gối trên mặt đất, biểu cảm của nàng vô cùng nghiêm túc:

“Phụ hoàng, nhi thần không phải trượt chân, nhi thần bị người ta đẩy xuống.”

Chính Nguyên Đế sửng sốt: “Con nói cái gì?!”

Giọng nói nghiêm khắc.

“Là ai?!”

Đôi mắt ông ta ghim chặt lấy Lý Thuật, nhưng nàng lại chỉ lắc đầu:

“Nhi thần...... Không biết.”

Không có chứng cứ, không thể tùy tiện điểm danh, nếu không chính là vu hãm.

Lý Thuật rõ ràng biết điểm này, Thôi Tiến Chi cũng biết.

Tình cảm mà Phụ hoàng dành cho Thái Tử so với bất cứ đứa con nào cũng sâu nặng hơn, vì Thái Tử, ông ta còn có thể nhẫn nhịn đám thế gia đại tộc luôn luôn chống đối mình.

Tùy tiện chỉ tay vào Thái Tử, chỉ có thể nhận lại ghét bỏ từ phụ hoàng.

Nếu muốn chèn ép được Thái Tử, nhất định phải khiến phụ hoàng từ từ mất hết hi vọng với hắn, mà khởi đầu của sự thất vọng, chính là gieo xuống hạt giống hoài nghi.

Lý Thuật quỳ trên mặt đất, mắt đỏ lên, giống như sự sợ hãi ban nãy cố kìm nén giờ lại quay về.

“Phụ hoàng, có người muốn giết nhi thần......”

Nàng vừa nói những lời này vừa lê gối đến quỳ trước mặt Chính Nguyên Đế, dựa vào đầu gối ông ta mà bi ai khóc lên: “Có người muốn giết nhi thần!”

Chính Nguyên Đế cảm thấy cơ thể Lý Thuật run rẩy, hoàn toàn là nỗi kinh hoàng thất thố sau tai nạn.

Trong điện nhất thời chỉ có tiếng khóc thút thít của Lý Thuật.

Nhưng rất nhanh Lý Thuật lại nuốt nước mắt trở về, ngước mặt lên:

“Nhi thần thất lễ, phụ hoàng vì triều sự nhọc lòng, nhi thần lại mang chuyện của bản thân ra khiến phụ hoàng phải phân tâm.”

Đôi mắt của nàng phiếm hồng, vừa yếu ớt vừa kiên cường, lúc này rồi còn thay Chính Nguyên Đế suy nghĩ.

Chính Nguyên Đế nổi lên tâm tình từ phụ, đỡ nàng dậy: “Nói bậy gì đó, con gái bị tủi thân đương nhiên phải đến kể với cha rồi.”

“Con rơi xuống núi thế nào, kể lại cặn kẽ cho trẫm nghe.”

Chuyện này rất nghiêm trọng!

Lý Thuật đỏ mắt, gật đầu, kể lại quá trình bản thân rơi xuống núi từ đầu đến cuối, kể cả được cứu như thế nào cho Chính Nguyên Đế nghe, chỉ giấu đi chuyện về miếng ngọc bội và Thẩm Hiếu.

“Phụ hoàng, nhi thần không có chứng cứ, đáng lẽ không nên mang chuyện này ra khiến người phải suy nghĩ. Nhưng mà...nhưng mà nhi thần thấy quá kì lạ, tất nhiên nhi thần có đối thủ trong triều, nhưng mấy năm gần đây ngoại trừ mấy lần bị tố cáo, chưa lần nào gặp chuyện nguy hiểm tính mạng. Vì sao đến lúc này lại gặp?”

“Nhi thần gần đây cũng không đắc tội ai!”

Gần đây. Hai chữ này rơi vào tai Chính Nguyên Đế, ông ta đang vuốt tóc Lý Thuật thì sửng sốt.

Gần đây, Tước Nô mới đắc tội với ai......

Hạt giống hoài nghi đã âm thầm được đặt xuống, Lý Thuật sẽ từ từ tưới nước bón phân, sớm muộn có một ngày phát triển thành đại thụ, chọc thủng sàn nhà Đông Cung.

Quân tử báo thù, mười năm không muộn.

Hàm Nguyên Điện an tĩnh một lúc lâu.

close

Nửa ngày sau Chính Nguyên Đế mới nhẹ nhàng thở dài một hơi, những thứ kia đều chỉ là ông ta nghi ngờ, chưa thể coi thành thật, Tước Nô ngoan ngoãn, tất cả cũng không nói rõ.

Ông ta phục hồi tinh thần, an ủi nàng:

“Trẫm sẽ tra rõ chuyện này, nhất định sẽ đòi lại công bằng cho con.”

Ông ta vỗ nhẹ đầu Lý Thuật: “Bên cạnh con không có nhiều thị vễ lắm, bên này trẫm còn mấy người, ban hết cho con.”

Lý Thuật vội nói: “Đa tạ phụ hoàng.”

Cấm vệ quân bên người Phụ hoàng đều là người có công phu lại đáng tin, bọn họ tuy không toàn tâm toàn ý cho nàng sử dụng, nhưng cũng đủ để khiến Thái Tử kinh sợ.

Có phụ hoàng bảo hộ, sau này nàng không phải lo lắng tính mạng nữa.

Chính Nguyên Đế lại nói:

“Con bị kinh sợ như thế, có muốn cái gì không, cứ nói ra đi phụ hoàng đều đáp ứng con.”

Ban thưởng vàng bạc gì đó thì lại hơi xa cách, Lý Thuật ngày thường cũng không đặc biệt yêu thích cái gì. Chính Nguyên Đế có chút đau đầu.

Lý Thuật nghe vậy, vội nhìn qua Chính Nguyên Đế:

“Phụ hoàng, nhi thần không muốn gì cả, nhưng có một chuyện muốn cầu xin người thành toàn.”

Biểu cảm trên mặt nàng rất nghiêm túc, còn có chút tuyệt vọng.

“Nhi thần muốn hòa li với Thôi Tiến Chi.”

“Hòa li? Vì sao?”

Chính Nguyên Đế giật mình.

Thôi Tiến Chi thời niên thiếu lông bông, nhưng sau khi thành thân lại ổn trọng hơn nhiều, gần như đã quay đầu. Từ trước đến nay khi hai người tham dự cung yến, nhìn qua cũng là tương kính như tân, chưa hề nghe nói có bất hòa.

Chính Nguyên Đế rất kinh ngạc.

Vì sao lại muốn hòa li.

Lý Thuật im lặng một lúc, quỳ trên mặt đất rũ đầu, có quá nhiều nguyên nhân, chính trị có, tình cảm có, cuối cùng chỉ nói một câu: “Phụ hoàng, con mệt lắm rồi.”

“Con và Thôi Tiến Chi thành hôn năm năm, bên ngoài nhìn như gấm thêu hoa, kỳ thật bên trong đều rách nát, tình cảm thì bất hòa, thậm chí thường xuyên tranh chấp.”

Lý Thuật nhắm mắt, nhớ tới cái tên Thôi Tiến Chi, giờ đây y chỉ còn là đối thủ của nàng không hơn không kém.

“ Mấy năm nay y vẫn nuôi một ngoại thất, tên là Thanh La, năm xưa là đầu bảng ở Trường Nhạc phường. Vì để gia đình hòa thuận, suốt năm năm nay con vẫn luôn chịu đựng chuyện này, vẫn mong có ngày y sẽ hồi tâm chuyển ý,..thế nhưng......”

“Người không biết đâu, lúc con gặp nạn ở chùa, y không ở cạnh con, mà đang ở chỗ ngoại thất. Đạo vợ chồng, rõ ràng là phải bên cạnh giúp đỡ nhau, nhưng y không làm được, còn khiến con phải nhiều lần thương tâm.”

“Phụ hoàng, như thế này thì còn ý nghĩa gì nữa...... Tước Nô cầu xin người, cho con với y hòa li thôi.”

Lý Thuật dứt lời, dập đầu một cái, vầng trán chạm xuống nền nhà cẩm thạch lạnh buốt, nàng giả vờ như vô cùng đau khổ, thân thể run run.

Nhưng thực chất trên mặt nàng không mảy may một tia cảm xúc.

Đến lúc phải xé rách da mặt với nhau, dù alf chứng cứ dơ bẩn cỡ nào, chỉ cần có thể ngáng chân y, nàng đều có thể lôi ra.

Nhắc đến Thanh La, chẳng khác nào tự tát vào mặt mình. Để người ngoài biết được, ắt sẽ chê cười nàng không thể giữ được lòng phu quân.

Nhưng mặc kệ người khác nghĩ gì nói gì. Quan trọng nhất khi đối phó kẻ thù là phải đâm vào tử huyệt.

Chính Nguyên Đế ngạc nhiên xong, liền nổi cơn bạo nộ:

“Con nói gì? Ngoại thất!”

Giọng ông ta vang vọng đại điện.

Phò mã nuôi ngoại thất, là coi thường công chúa, hay là coi thường hoàng gia!

“Sao con không nói sớm với trẫm!”

Lý Thuật ngẩng đầu lên, nở nụ cười bi thương:

“Nhi thần...... Nhi thần còn cho rằng y lạc đường biết quay lại......”

Chính Nguyên Đế kéo Lý Thuật đứng dậy, tức giận đến mức hận không thể lật bàn:

“Mất công trẫm còn nghĩ sau khi thành hôn nó đã hối cải, không ngờ...... Không ngờ vẫn giữ cái thói phong lưu trăng hoa đó!”

Chính Nguyên Đế đập bàn cái rầm:

“Thôi Tiến Chi đâu? Lôi nó đến đây cho trẫm!”

Cung nhân lĩnh mệnh vội vàng chạy đi.

Một lúc lâu sau cơn giận của Chính Nguyên Đế mới thu lại được một ít, lúc này mới ngẫm đến tính khả thi của chuyện “Hòa li” trong lời Lý Thuật.

Công chúa tất nhiên có thể tùy ý hòa li, tiền triều có không ít công chúa như thế, tái giá cũng thường xuyên. Huống hồ Thôi gia hiện nay chỉ còn lại một mình Thôi Tiến Chi chống đỡ, chỉ cần Chính Nguyên Đế hạ lệnh, thì y không thể không tuân.

Chỉ là......

Chính Nguyên Đế nhìn Lý Thuật, lại nói: “Tước Nô, trẫm nhất định sẽ phạt Thôi Tiến Chi, còn mấy đứa đàn bà kia trẫm sẽ dọn sạch sẽ, xem sau này nó có dám làm xằng bậy nữa không!”

“Nhưng con cũng biết rồi đấy, Thôi Tiến Chi không phải chỉ là Thôi Tiến Chi, phía sau nó còn là đám thế gia. Trẫm cần một người bên cạnh nó, giám sát nó.”

Thẩm Hiếu mới được đề bạt không lâu, Chính Nguyên Đế còn muốn nâng đỡ thêm nhiều con cháu hàn môn để sau này đối chọi lại với thế gia thay mình. Nhưng trước mắt, ông ta lại không biết đám thế gia kia mưu tính cái gì.

Nếu Tước Nô ở lại bên cạnh Thôi Tiến Chi, ít ra ông ta còn có tai mắt.

Lý Thuật sửng sốt.

Chuyện đến nước này rồi, biết Thôi Tiến Chi là loại người như vậy, nhưng phụ hoàng vẫn muốn nàng vùi thân trong hố lửa.

Tình cảm cha con gì chứ, đều là giả! Đến cả phụ hoàng, giữa tình thân và quyền lực, cũng không ngần ngại chọn vế sau!

Lý Thuật cười lạnh trong lòng.

Phụ hoàng và Thôi Tiến Chi lcó khác gì nhau.

“Phụ hoàng, cứ cho là nhi thần cầu xin ngươi, con thật sự...... thật sự không muốn ở cùng Thôi Tiến Chi nữa.”

Nhưng Chính Nguyên Đế lạnh lùng trả lời:

“Tước Nô, con đã quên trước đây ở Hàm Nguyên Điện đã nói gì với trẫm ư? Gọt xương trị bệnh, xẻo thịt chữa thương, có người muốn làm con dao của trẫm.”

Lý Thuật quỳ trên mặt đất, Chính Nguyên Đế nhìn nàng nhắm mắt, giấu đi đôi mắt sắc sảo sâu thẳm, Chính Nguyên Đế chợt nhận ra, nàng cũng chỉ là một cô nương nhỏ bé.

Không khác gì An Lạc cả, chẳng qua so với An Lạc, thứ áp lực nàng phải gánh dường như quá nhiều.

Lý Thuật nhắm mắt, chỉ cảm thấy cả người rét run. Thật lâu sau, nàng nghe thấy giọng chính mình:

“Phụ hoàng, được rồi, con không hòa li nữa.”

“Nhi thần thân thể không thoải mái, xin được cáo lui.”

Nói liền đứng lên, cũng không nhìn Chính Nguyên Đế, xoay người lập tức rời đi.

Nàng đi đến ngoài trắc gian, giống như chân mềm nhũn không đứng nổi, phải dựa vào cột chống đỡ.

Chính Nguyên Đế nhìn thân ảnh của nàng, đột nhiên hỏi một câu: “Tước Nô, con có oán trẫm không?”

Sau một khoảng im lặng thật lâu Lý Thuật mới quyay người lại, dằn mọi cảm xúc xuống, nàng chỉ cười nhạt, đáp lại Chính Nguyên Đế:

“Con không, thưa phụ hoàng.”

Đây là vận mệnh của nàng, nàng vẫn biết. Không có ai yêu thương nàng, bọn họ chỉ lợi dụng nàng mà thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.